古诗词

赠姚星士

于石

姚生年来如我贫,澜翻口舌谈星辰。yáo shēng nián lái rú wǒ pín,lán fān kǒu shé tán xīng chén。
凄风落日低黄尘,客路相逢眼为青。qī fēng luò rì dī huáng chén,kè lù xiāng féng yǎn wèi qīng。
草鞋生翼杖生鳞,一笑索我诗赠行。cǎo xié shēng yì zhàng shēng lín,yī xiào suǒ wǒ shī zèng xíng。
我诗何足为重轻,历象妙处须推寻。wǒ shī hé zú wèi zhòng qīng,lì xiàng miào chù xū tuī xún。
相国之生孕昴精,客星动摇归富春。xiāng guó zhī shēng yùn mǎo jīng,kè xīng dòng yáo guī fù chūn。
天不祚汉星坠营,泰阶或坼中台星。tiān bù zuò hàn xīng zhuì yíng,tài jiē huò chè zhōng tái xīng。
大抵人事关天文,试算天下英雄今几人。dà dǐ rén shì guān tiān wén,shì suàn tiān xià yīng xióng jīn jǐ rén。

于石

宋元间婺州兰溪人,字介翁,号紫岩,更号两溪。貌古气刚,喜诙谐,自负甚高。宋亡,隐居不出,一意于诗。豪宕激发,气骨苍劲,望而知其为山林旷士。有《紫岩集》。 于石的作品>>

猜您喜欢

有所思

于石

君在南山南,水阔云漫漫。jūn zài nán shān nán,shuǐ kuò yún màn màn。
我在北山北,木落天地宽。wǒ zài běi shān běi,mù luò tiān dì kuān。
所思不可见,孤峰碧巑岏。suǒ sī bù kě jiàn,gū fēng bì cuán wán。
片云遥相望,脉脉一水间。piàn yún yáo xiāng wàng,mài mài yī shuǐ jiān。
水流渺何许,抚松独盘桓。shuǐ liú miǎo hé xǔ,fǔ sōng dú pán huán。
人生有离合,把酒欲问天。rén shēng yǒu lí hé,bǎ jiǔ yù wèn tiān。
何以寄所思,取琴倚风弹。hé yǐ jì suǒ sī,qǔ qín yǐ fēng dàn。
一弹不成调,再弹谁与言。yī dàn bù chéng diào,zài dàn shuí yǔ yán。
抱琴耿无寐,月落空山寒。bào qín gěng wú mèi,yuè luò kōng shān hán。
151«567891011