古诗词

画马

贡性之

天闲牵出许奚官,饮罢春流未解鞍。tiān xián qiān chū xǔ xī guān,yǐn bà chūn liú wèi jiě ān。 记得曾陪仙仗立,五云深处隔花看。jì dé céng péi xiān zhàng lì,wǔ yún shēn chù gé huā kàn。

贡性之

元明间宣城人,字友初,一作有初。师泰侄。以胄子除簿尉,有刚直名。后补闽省理官。明洪武初,征录师泰后,大臣有以性之荐,乃避居山阴,更名悦。其从弟仕于朝者,迎归金陵、宣城,俱不往。躬耕自给,以终其身。门人私谥真晦先生。有《南湖集》。 贡性之的作品>>

猜您喜欢

清江图

贡性之

江驿背孤城,江流绕舍清。jiāng yì bèi gū chéng,jiāng liú rào shě qīng。 露枰松下弈,驿骑柳边行。lù píng sōng xià yì,yì qí liǔ biān xíng。 帆落晴窗影,钟传雨寺声。fān luò qíng chuāng yǐng,zhōng chuán yǔ sì shēng。 堆床馀简帙,列座总耆英。duī chuáng yú jiǎn zhì,liè zuò zǒng qí yīng。 燕语能留客,鸥驯解结盟。yàn yǔ néng liú kè,ōu xùn jiě jié méng。 诗邮趋堠吏,衙鼓集关兵。shī yóu qū hòu lì,yá gǔ jí guān bīng。 薄俸尊仍满,新知盖屡倾。báo fèng zūn réng mǎn,xīn zhī gài lǚ qīng。 不才翻自愧,何以答深情。bù cái fān zì kuì,hé yǐ dá shēn qíng。

题画山水

贡性之

山水东南胜,游遨岁月迁。shān shuǐ dōng nán shèng,yóu áo suì yuè qiān。 登高频折屐,载月屡移船。dēng gāo pín zhé jī,zài yuè lǚ yí chuán。 镜水荷花里,秦云岭树边。jìng shuǐ hé huā lǐ,qín yún lǐng shù biān。 猿偷霜果下,鹿借石床眠。yuán tōu shuāng guǒ xià,lù jiè shí chuáng mián。 野趣闲谁适,诗怀静自便。yě qù xián shuí shì,shī huái jìng zì biàn。 洞深通窈窕,涧曲写之玄。dòng shēn tōng yǎo tiǎo,jiàn qū xiě zhī xuán。 采药时逢虎,看棋或遇仙。cǎi yào shí féng hǔ,kàn qí huò yù xiān。 僧留题竹字,鹤避煮茶烟。sēng liú tí zhú zì,hè bì zhǔ chá yān。 捷径惟增愧,移文只浪传。jié jìng wéi zēng kuì,yí wén zhǐ làng chuán。 种桃春万树,别有武陵天。zhǒng táo chūn wàn shù,bié yǒu wǔ líng tiān。

送卢思敏归天台

贡性之

天台山高四万八千丈,神仙之徒往往窟宅乎其间。tiān tái shān gāo sì wàn bā qiān zhàng,shén xiān zhī tú wǎng wǎng kū zhái hū qí jiān。 我尝探奇恣玄览,直上绝壁穷跻攀。wǒ cháng tàn qí zì xuán lǎn,zhí shàng jué bì qióng jī pān。 松风流水声瑟瑟,桃花玉洞春漫漫。sōng fēng liú shuǐ shēng sè sè,táo huā yù dòng chūn màn màn。 曾逢两仙人,对弈犹未残。céng féng liǎng xiān rén,duì yì yóu wèi cán。 㲯毵白发长被耳,千二百岁如童颜。rán sān bái fā zhǎng bèi ěr,qiān èr bǎi suì rú tóng yán。 手携绿玉杖,剑佩黄金环。shǒu xié lǜ yù zhàng,jiàn pèi huáng jīn huán。 见我拂衣起,念我行路难。jiàn wǒ fú yī qǐ,niàn wǒ xíng lù nán。 问我何从来,延我启重关。wèn wǒ hé cóng lái,yán wǒ qǐ zhòng guān。 授我长生诀,饵我金霞丹。shòu wǒ zhǎng shēng jué,ěr wǒ jīn xiá dān。 餐松啮柏饮沆瀣,伐毛洗髓涤肺肝。cān sōng niè bǎi yǐn hàng xiè,fá máo xǐ suǐ dí fèi gān。 吁嗟凡骨不易蜕,失身又复归尘寰。xū jiē fán gǔ bù yì tuì,shī shēn yòu fù guī chén huán。 始知神仙有术终不可以遽学,使我梦寐至今夜夜空与相往还。shǐ zhī shén xiān yǒu shù zhōng bù kě yǐ jù xué,shǐ wǒ mèng mèi zhì jīn yè yè kōng yǔ xiāng wǎng hái。 卢郎天台人,缚屋天台下。lú láng tiān tái rén,fù wū tiān tái xià。 年少事远游,仗剑历中夏。nián shǎo shì yuǎn yóu,zhàng jiàn lì zhōng xià。 才华擅文藻,富贵若土苴。cái huá shàn wén zǎo,fù guì ruò tǔ jū。 曳裾耻王门,望云念亲舍。yè jū chǐ wáng mén,wàng yún niàn qīn shě。 浩然欲归养,即日具鞍马。hào rán yù guī yǎng,jí rì jù ān mǎ。 上堂奉旨甘,载拜献杯斝。shàng táng fèng zhǐ gān,zài bài xiàn bēi jiǎ。 适此舞彩欢,胜彼途路者。shì cǐ wǔ cǎi huān,shèng bǐ tú lù zhě。 父母见子归,喜气扬双眉。fù mǔ jiàn zi guī,xǐ qì yáng shuāng méi。 亲戚馈壶浆,邻里将豚鸡。qīn qī kuì hú jiāng,lín lǐ jiāng tún jī。 慰藉远归人,老幼咸熙熙。wèi jí yuǎn guī rén,lǎo yòu xián xī xī。 但谙风俗淳,不识乱与离。dàn ān fēng sú chún,bù shí luàn yǔ lí。 因君重念山中好,归来已觉输君早。yīn jūn zhòng niàn shān zhōng hǎo,guī lái yǐ jué shū jūn zǎo。 汩没尘埃徒我惭,憔悴形容渐枯槁。gǔ méi chén āi tú wǒ cán,qiáo cuì xíng róng jiàn kū gǎo。 今君往矣诚难留,殷勤为谢群仙道。jīn jūn wǎng yǐ chéng nán liú,yīn qín wèi xiè qún xiān dào。 明年二月春正繁,期尔山中拾瑶草。míng nián èr yuè chūn zhèng fán,qī ěr shān zhōng shí yáo cǎo。

高山流水图

贡性之

山云飘萧山月凉,溪风飒沓溪流长。shān yún piāo xiāo shān yuè liáng,xī fēng sà dá xī liú zhǎng。 山水遗音秋满耳,似与琴响参宫商。shān shuǐ yí yīn qiū mǎn ěr,shì yǔ qín xiǎng cān gōng shāng。 若人领此山水胜,谩托冰弦寄幽兴。ruò rén lǐng cǐ shān shuǐ shèng,mán tuō bīng xián jì yōu xīng。 天空自觉响逾寂,指落先与心相应。tiān kōng zì jué xiǎng yú jì,zhǐ luò xiān yǔ xīn xiāng yīng。 音传今古知者稀,孰云举世惟钟期。yīn chuán jīn gǔ zhī zhě xī,shú yún jǔ shì wéi zhōng qī。 仰天为尔一长啸,音兮琴兮知不知。yǎng tiān wèi ěr yī zhǎng xiào,yīn xī qín xī zhī bù zhī。

题扇

贡性之

鲛人夜织绡满机,并刀剪碎光陆离。jiāo rén yè zhī xiāo mǎn jī,bìng dāo jiǎn suì guāng lù lí。 归来斫断珊瑚枝,制就明月初圆时。guī lái zhuó duàn shān hú zhī,zhì jiù míng yuè chū yuán shí。 南洲溽暑醉如酒,朝携暮携常在手。nán zhōu rù shǔ zuì rú jiǔ,cháo xié mù xié cháng zài shǒu。 从此相亲成狎友,纵使分违应不久,祝融峰头重回首。cóng cǐ xiāng qīn chéng xiá yǒu,zòng shǐ fēn wéi yīng bù jiǔ,zhù róng fēng tóu zhòng huí shǒu。

牧牛图

贡性之

溪童饮牛渡溪水,牛遇水深行复止。xī tóng yǐn niú dù xī shuǐ,niú yù shuǐ shēn xíng fù zhǐ。 人知水深牛不行,谁识回头顾其子。rén zhī shuǐ shēn niú bù xíng,shuí shí huí tóu gù qí zi。 桃林之野春雨晴,烧痕回绿春草青。táo lín zhī yě chūn yǔ qíng,shāo hén huí lǜ chūn cǎo qīng。 太守劝农当二月,土膏肥暖牛可耕。tài shǒu quàn nóng dāng èr yuè,tǔ gāo féi nuǎn niú kě gēng。 邯郸城头征战息,宁戚徒劳吟《白石》。hán dān chéng tóu zhēng zhàn xī,níng qī tú láo yín bái shí。 一声笛里《太平歌》,牛背溪童自朝夕。yī shēng dí lǐ tài píng gē,niú bèi xī tóng zì cháo xī。

题山农画梅

贡性之

大庾岭头春信早,十月梅开照晴昊。dà yǔ lǐng tóu chūn xìn zǎo,shí yuè méi kāi zhào qíng hào。 曾骑官马陇头来,百里梅花夹驰道。céng qí guān mǎ lǒng tóu lái,bǎi lǐ méi huā jiā chí dào。 夫君元是岭南人,自言家近罗浮村。fū jūn yuán shì lǐng nán rén,zì yán jiā jìn luó fú cūn。 种梅绕屋一万树,玉为肌骨冰为魂。zhǒng méi rào wū yī wàn shù,yù wèi jī gǔ bīng wèi hún。 得官远向西湖住,喜与林逋作宾主。dé guān yuǎn xiàng xī hú zhù,xǐ yǔ lín bū zuò bīn zhǔ。 梦回酒醒霜月寒,又见梅花在窗户。mèng huí jiǔ xǐng shuāng yuè hán,yòu jiàn méi huā zài chuāng hù。 笑倩傍人为写真,相看如见岭头春。xiào qiàn bàng rén wèi xiě zhēn,xiāng kàn rú jiàn lǐng tóu chūn。 一声长笛月欲落,肠断梅花身后身。yī shēng zhǎng dí yuè yù luò,cháng duàn méi huā shēn hòu shēn。

溪山小隐和胡虚白韵

贡性之

我闻神仙之国伐毛兼洗髓,远在西海西边蓬莱之弱水。wǒ wén shén xiān zhī guó fá máo jiān xǐ suǐ,yuǎn zài xī hǎi xī biān péng lái zhī ruò shuǐ。 我生有梦不可到,仿佛君家画图里。wǒ shēng yǒu mèng bù kě dào,fǎng fú jūn jiā huà tú lǐ。 溪流冷浸玻瓈天,层峦叠嶂含云烟。xī liú lěng jìn bō lí tiān,céng luán dié zhàng hán yún yān。 渡头杨柳绿如染,洞口桃花红欲燃。dù tóu yáng liǔ lǜ rú rǎn,dòng kǒu táo huā hóng yù rán。 老夫已借过眉杖,来听松泉弄幽响。lǎo fū yǐ jiè guò méi zhàng,lái tīng sōng quán nòng yōu xiǎng。 云中鸡犬知几家,胡麻已熟雕胡掌。yún zhōng jī quǎn zhī jǐ jiā,hú má yǐ shú diāo hú zhǎng。 此中此乐何纡馀,赴陇无烦来鹤书。cǐ zhōng cǐ lè hé yū yú,fù lǒng wú fán lái hè shū。 便欲相从学耕钓,细和山声同水调。biàn yù xiāng cóng xué gēng diào,xì hé shān shēng tóng shuǐ diào。

题画梅

贡性之

江南十月霜雪飘,杖藜东郊复西郊。jiāng nán shí yuè shuāng xuě piāo,zhàng lí dōng jiāo fù xī jiāo。 酒酣不惮行路遥,蹋遍第六西湖桥。jiǔ hān bù dàn xíng lù yáo,tà biàn dì liù xī hú qiáo。 北风猎猎吹枯梢,青天有鹤不可招。běi fēng liè liè chuī kū shāo,qīng tiān yǒu hè bù kě zhāo。 逋仙起舞来解嘲,请君与我看此高堂素壁一幅之生绡。bū xiān qǐ wǔ lái jiě cháo,qǐng jūn yǔ wǒ kàn cǐ gāo táng sù bì yī fú zhī shēng xiāo。

青山云一坞图

贡性之

青山青,青欲断,青山断处云如幔。qīng shān qīng,qīng yù duàn,qīng shān duàn chù yún rú màn。 人家深住坞东头,刚被云遮一多半。rén jiā shēn zhù wù dōng tóu,gāng bèi yún zhē yī duō bàn。 山兮云兮窅莫分,鸡犬遥隔云中闻。shān xī yún xī yǎo mò fēn,jī quǎn yáo gé yún zhōng wén。 有时随风或凌乱,长日与山相吐吞。yǒu shí suí fēng huò líng luàn,zhǎng rì yǔ shān xiāng tǔ tūn。 城中车马多如织,没马红尘深几尺。chéng zhōng chē mǎ duō rú zhī,méi mǎ hóng chén shēn jǐ chǐ。 只有富贵解留人,且与云山未曾识。zhǐ yǒu fù guì jiě liú rén,qiě yǔ yún shān wèi céng shí。 吁嗟山中人,梦忆云中君。xū jiē shān zhōng rén,mèng yì yún zhōng jūn。 卷舒随所适,放浪由天真。juǎn shū suí suǒ shì,fàng làng yóu tiān zhēn。 我昔西游登五老,五老诸峰插晴昊。wǒ xī xī yóu dēng wǔ lǎo,wǔ lǎo zhū fēng chā qíng hào。 酒酣放歌谪仙句,拟共云松结巢好。jiǔ hān fàng gē zhé xiān jù,nǐ gòng yún sōng jié cháo hǎo。 江郎自是青云姿,按图笑索云山诗。jiāng láng zì shì qīng yún zī,àn tú xiào suǒ yún shān shī。 从来知尔出山去,为雨为霖当及时。cóng lái zhī ěr chū shān qù,wèi yǔ wèi lín dāng jí shí。

题息斋竹次韵

贡性之

忆昔舟泊湘江时,青天皓月流素辉。yì xī zhōu pō xiāng jiāng shí,qīng tiān hào yuè liú sù huī。 美人骑龙上天去,游魂夜半招不归。měi rén qí lóng shàng tiān qù,yóu hún yè bàn zhāo bù guī。 兴来一饮三百斛,醉倒肯惜千金挥。xīng lái yī yǐn sān bǎi hú,zuì dào kěn xī qiān jīn huī。 孤鸾随影秋水碧,鹧鸪叫入苍云飞。gū luán suí yǐng qiū shuǐ bì,zhè gū jiào rù cāng yún fēi。 凉飙飒飒似鸣籁,翠雾漠漠如张帏。liáng biāo sà sà shì míng lài,cuì wù mò mò rú zhāng wéi。 胸中气吐万菡萏,笔底势走千明玑。xiōng zhōng qì tǔ wàn hàn dàn,bǐ dǐ shì zǒu qiān míng jī。 飙车摇摇渺何许,疑是柱头丁令威。biāo chē yáo yáo miǎo hé xǔ,yí shì zhù tóu dīng lìng wēi。 风流云散世已远,萧条遗墨人间稀。fēng liú yún sàn shì yǐ yuǎn,xiāo tiáo yí mò rén jiān xī。 眼前俯仰即千载,底问谁亡复谁在。yǎn qián fǔ yǎng jí qiān zài,dǐ wèn shuí wáng fù shuí zài。 我来见画如见人,往事悠悠付深慨。wǒ lái jiàn huà rú jiàn rén,wǎng shì yōu yōu fù shēn kǎi。 挂之高堂素壁中,老气凛凛回长风。guà zhī gāo táng sù bì zhōng,lǎo qì lǐn lǐn huí zhǎng fēng。 狂歌起舞还自惜,笑看白日行青空。kuáng gē qǐ wǔ hái zì xī,xiào kàn bái rì xíng qīng kōng。

宫梅图

贡性之

璚楼夜寒银漏涩,满地霜华月光白。qióng lóu yè hán yín lòu sè,mǎn dì shuāng huá yuè guāng bái。 翠禽啼断梦中魂,窈窕虚窗碧纱隔。cuì qín tí duàn mèng zhōng hún,yǎo tiǎo xū chuāng bì shā gé。 千门深锁含章宫,未许人间识春色。qiān mén shēn suǒ hán zhāng gōng,wèi xǔ rén jiān shí chūn sè。 只愁笛里曲声哀,零落香钿点妆额。zhǐ chóu dí lǐ qū shēng āi,líng luò xiāng diàn diǎn zhuāng é。

百马图

贡性之

乌桓城头春雨晴,乌桓城下春草生。wū huán chéng tóu chūn yǔ qíng,wū huán chéng xià chūn cǎo shēng。 百灵长养少畋猎,牧马晓出乌桓城。bǎi líng zhǎng yǎng shǎo tián liè,mù mǎ xiǎo chū wū huán chéng。 腾骁驰突各异态,饥啮渴饮仍纵横。téng xiāo chí tū gè yì tài,jī niè kě yǐn réng zòng héng。 胡儿独夸好身手,上马捷若飞鸢轻。hú ér dú kuā hǎo shēn shǒu,shàng mǎ jié ruò fēi yuān qīng。 青丝不鞚锦鞍卸,什什伍伍争先行。qīng sī bù kòng jǐn ān xiè,shén shén wǔ wǔ zhēng xiān xíng。 胡官遥望拍手笑,落日半照旌旗明。hú guān yáo wàng pāi shǒu xiào,luò rì bàn zhào jīng qí míng。 忆昔开元全盛日,四十万匹俱龙精。yì xī kāi yuán quán shèng rì,sì shí wàn pǐ jù lóng jīng。 骕骦騄駬总神物,骏气上贯房垣星。sù shuāng lù ěr zǒng shén wù,jùn qì shàng guàn fáng yuán xīng。 只今四海罢征战,含哺鼓腹歌升平。zhǐ jīn sì hǎi bà zhēng zhàn,hán bǔ gǔ fù gē shēng píng。 英雄用武已无地,一日底用千里程。yīng xióng yòng wǔ yǐ wú dì,yī rì dǐ yòng qiān lǐ chéng。 丁宁伯乐倘一顾,尔价顿使千金增。dīng níng bó lè tǎng yī gù,ěr jià dùn shǐ qiān jīn zēng。

题画

贡性之

城中车马多如云,林下相逢无一人。chéng zhōng chē mǎ duō rú yún,lín xià xiāng féng wú yī rén。 城中甲第十万户,林下草堂空四邻。chéng zhōng jiǎ dì shí wàn hù,lín xià cǎo táng kōng sì lín。 胡为奔走上城市,归来两袖飞黄尘。hú wèi bēn zǒu shàng chéng shì,guī lái liǎng xiù fēi huáng chén。 高堂素壁忽见画,使我顿觉清心神。gāo táng sù bì hū jiàn huà,shǐ wǒ dùn jué qīng xīn shén。 何时此地一相就,坐席甘与渔樵分。hé shí cǐ dì yī xiāng jiù,zuò xí gān yǔ yú qiáo fēn。 借君清涧濯双足,借君松枝悬角巾。jiè jūn qīng jiàn zhuó shuāng zú,jiè jūn sōng zhī xuán jiǎo jīn。 更须长揖谢轩冕,相期岁晚终吾身。gèng xū zhǎng yī xiè xuān miǎn,xiāng qī suì wǎn zhōng wú shēn。

题杨文昭为刘敬思画

贡性之

我家茅屋沧江边,屋头高树云相连。wǒ jiā máo wū cāng jiāng biān,wū tóu gāo shù yún xiāng lián。 秋声六月常在座,仿佛两耳闻钧天。qiū shēng liù yuè cháng zài zuò,fǎng fú liǎng ěr wén jūn tiān。 朅来城市住未久,已觉尘埃满衣袖。qiè lái chéng shì zhù wèi jiǔ,yǐ jué chén āi mǎn yī xiù。 高堂素壁忽见画,风雨如闻龙怒吼。gāo táng sù bì hū jiàn huà,fēng yǔ rú wén lóng nù hǒu。 忆昔刘郎多好奇,七尺长身玉雪姿。yì xī liú láng duō hǎo qí,qī chǐ zhǎng shēn yù xuě zī。 眼中为惜栋梁具,笑倩杨昭图画之。yǎn zhōng wèi xī dòng liáng jù,xiào qiàn yáng zhāo tú huà zhī。 杨生好画亦成癖,醉墨淋漓不停笔。yáng shēng hǎo huà yì chéng pǐ,zuì mò lín lí bù tíng bǐ。 远山近水漫涂抹,铁干虬枝俨行立。yuǎn shān jìn shuǐ màn tú mǒ,tiě gàn qiú zhī yǎn xíng lì。 一时清致俱寂然,惟馀此画人间传。yī shí qīng zhì jù jì rán,wéi yú cǐ huà rén jiān chuán。 精神恍惚夺造化,意象惨澹含云烟。jīng shén huǎng hū duó zào huà,yì xiàng cǎn dàn hán yún yān。 吁嗟二公不复见,把玩令人竟忘倦。xū jiē èr gōng bù fù jiàn,bǎ wán lìng rén jìng wàng juàn。 老夫白发已如此,往事悠悠泪如霰。lǎo fū bái fā yǐ rú cǐ,wǎng shì yōu yōu lèi rú xiàn。
1011234567