古诗词

千秋岁

许有壬

青年诗好。qīng nián shī hǎo。
正坐声名早。zhèng zuò shēng míng zǎo。
攀李杜,凌郊岛。pān lǐ dù,líng jiāo dǎo。
官惭才力弱,技悟文章小。guān cán cái lì ruò,jì wù wén zhāng xiǎo。
青镜里,朱颜不觉成衰老。qīng jìng lǐ,zhū yán bù jué chéng shuāi lǎo。
习气消除尽,惟酒娱昏晓。xí qì xiāo chú jǐn,wéi jiǔ yú hūn xiǎo。
思阮子,甘兵校。sī ruǎn zi,gān bīng xiào。
因知身外事,何似尊前笑。yīn zhī shēn wài shì,hé shì zūn qián xiào。
追往昔,中书已署阳城考。zhuī wǎng xī,zhōng shū yǐ shǔ yáng chéng kǎo。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

次韵可行记圭塘草木

许有壬

长公有名言,不可居无竹。zhǎng gōng yǒu míng yán,bù kě jū wú zhú。
仆仆斸苍苔,森森植寒玉。pū pū zhǔ cāng tái,sēn sēn zhí hán yù。
声来书幌清,阴入酒杯绿。shēng lái shū huǎng qīng,yīn rù jiǔ bēi lǜ。
何须更晚食,此君足当肉。hé xū gèng wǎn shí,cǐ jūn zú dāng ròu。

次韵可行记圭塘草木

许有壬

苍官昔多事,乃与群鸟邻。cāng guān xī duō shì,nǎi yǔ qún niǎo lín。
何如在圭塘,亦胜居神囷。hé rú zài guī táng,yì shèng jū shén qūn。
老根已作石,霜皮不成鳞。lǎo gēn yǐ zuò shí,shuāng pí bù chéng lín。
不用叹不遇,参军能写真。bù yòng tàn bù yù,cān jūn néng xiě zhēn。

次韵可行记圭塘草木

许有壬

朝来花斩新,暮雨坠红湿。cháo lái huā zhǎn xīn,mù yǔ zhuì hóng shī。
藤萝助奇观,罗帔层层碧。téng luó zhù qí guān,luó pèi céng céng bì。
昌黎性苦隘,政尔要蒙幂。chāng lí xìng kǔ ài,zhèng ěr yào méng mì。
一笑问秋乎,还能诲人弈。yī xiào wèn qiū hū,hái néng huì rén yì。

次韵可行记圭塘草木

许有壬

披披青罗扇,敷阴圭塘阿。pī pī qīng luó shàn,fū yīn guī táng ā。
夏窗云影薄,秋枕雨声多。xià chuāng yún yǐng báo,qiū zhěn yǔ shēng duō。
翰墨聊复尔,风霜其若何。hàn mò liáo fù ěr,fēng shuāng qí ruò hé。
休教近湖石,掩映美人歌。xiū jiào jìn hú shí,yǎn yìng měi rén gē。

次韵可行记圭塘草木

许有壬

人生念慈亲,堂阶多树萱。rén shēng niàn cí qīn,táng jiē duō shù xuān。
忽随灵椿化,冥漠俱高骞。hū suí líng chūn huà,míng mò jù gāo qiān。
此忧讵可忘,肝摧不能言。cǐ yōu jù kě wàng,gān cuī bù néng yán。
对花差自慰,白头还抱孙。duì huā chà zì wèi,bái tóu hái bào sūn。

次韵可行记圭塘草木

许有壬

昔人避秦乱,川原多种桃。xī rén bì qín luàn,chuān yuán duō zhǒng táo。
我幸遇明世,栽培胡自劳。wǒ xìng yù míng shì,zāi péi hú zì láo。
看花食其实,为圃岂不遭。kàn huā shí qí shí,wèi pǔ qǐ bù zāo。
疏懒强鞭策,犹胜宅不毛。shū lǎn qiáng biān cè,yóu shèng zhái bù máo。

题友人所藏明妃图

许有壬

臂香骨沁守宫虐,金锁重门怨银钥。bì xiāng gǔ qìn shǒu gōng nüè,jīn suǒ zhòng mén yuàn yín yào。
深宫有眼不识春,昼长时听云间乐。shēn gōng yǒu yǎn bù shí chūn,zhòu zhǎng shí tīng yún jiān lè。
平生所见惟监宫,今朝岂期见画工。píng shēng suǒ jiàn wéi jiān gōng,jīn cháo qǐ qī jiàn huà gōng。
君王知画不知妾,薄命已分如秋蓬。jūn wáng zhī huà bù zhī qiè,báo mìng yǐ fēn rú qiū péng。
黄沙漫漫天无穷,惊飙吹老红芙蓉。huáng shā màn màn tiān wú qióng,jīng biāo chuī lǎo hóng fú róng。
穹庐明日又何处,此生遂负南归鸿。qióng lú míng rì yòu hé chù,cǐ shēng suì fù nán guī hóng。
和亲纳侮号上策,建议诒谋娄敬责。hé qīn nà wǔ hào shàng cè,jiàn yì yí móu lóu jìng zé。
妾身虽苦免主忧,犹胜专宠亡人国。qiè shēn suī kǔ miǎn zhǔ yōu,yóu shèng zhuān chǒng wáng rén guó。
关山寥落梦亦迷,嫁鸡正尔随鸡飞。guān shān liáo luò mèng yì mí,jià jī zhèng ěr suí jī fēi。
人间生女莫望贵,只可近作田家妻。rén jiān shēng nǚ mò wàng guì,zhǐ kě jìn zuò tián jiā qī。
琵琶声断霜天月,青冢至今青不歇。pí pá shēng duàn shuāng tiān yuè,qīng zhǒng zhì jīn qīng bù xiē。
后来却有蔡文姬,千古胡笳辱哀拍。hòu lái què yǒu cài wén jī,qiān gǔ hú jiā rǔ āi pāi。

行建德县民有诉作桥罹害者作徒杠行

许有壬

霜馀溪湍息奔斗,农隙维时梁可构。shuāng yú xī tuān xī bēn dòu,nóng xì wéi shí liáng kě gòu。
往来恐有病涉人,官著恒规谁敢后。wǎng lái kǒng yǒu bìng shè rén,guān zhù héng guī shuí gǎn hòu。
邑胥承帖来乡里,乡民见胥如见鬼。yì xū chéng tiē lái xiāng lǐ,xiāng mín jiàn xū rú jiàn guǐ。
督材斩木到丘垄,致期视成殴妇子。dū cái zhǎn mù dào qiū lǒng,zhì qī shì chéng ōu fù zi。
人未安行力已疲,冬无旨蓄鸡先死。rén wèi ān xíng lì yǐ pí,dōng wú zhǐ xù jī xiān sǐ。
田家鸡尽诚可哀,邑宰旦夕行桥来。tián jiā jī jǐn chéng kě āi,yì zǎi dàn xī xíng qiáo lái。
吁嗟此役本为利,谁知为害翻百倍。xū jiē cǐ yì běn wèi lì,shuí zhī wèi hài fān bǎi bèi。
老癃伛偻诉且泣,莫遣吏监民自力。lǎo lóng yǔ lóu sù qiě qì,mò qiǎn lì jiān mín zì lì。
治贪问瘼乃吾事,去甚痛惩尤所急。zhì tān wèn mò nǎi wú shì,qù shén tòng chéng yóu suǒ jí。
老癃又言官试听,今日所知百无一。lǎo lóng yòu yán guān shì tīng,jīn rì suǒ zhī bǎi wú yī。
我闻此语愤填膺,不可胜诛空太息。wǒ wén cǐ yǔ fèn tián yīng,bù kě shèng zhū kōng tài xī。
安得落落寰区间,尽是龚黄二千石。ān dé luò luò huán qū jiān,jǐn shì gōng huáng èr qiān shí。

临江见大船宏丽异甚赋贾客乐

许有壬

鼓声震荡冯夷宫,帆腹吞饱江天风。gǔ shēng zhèn dàng féng yí gōng,fān fù tūn bǎo jiāng tiān fēng。
长年望云坐长啸,稳驾万斛凌虚空。zhǎng nián wàng yún zuò zhǎng xiào,wěn jià wàn hú líng xū kōng。
主人扬州卖盐叟,重楼丹青照窗牖。zhǔ rén yáng zhōu mài yán sǒu,zhòng lóu dān qīng zhào chuāng yǒu。
斗帐香凝画阁深,红日满江犹病酒。dòu zhàng xiāng níng huà gé shēn,hóng rì mǎn jiāng yóu bìng jiǔ。
钱塘女儿静且姝,臂金盈尺衣六铢。qián táng nǚ ér jìng qiě shū,bì jīn yíng chǐ yī liù zhū。
凭阑饭饱观戏鱼,清波照影红芙蕖。píng lán fàn bǎo guān xì yú,qīng bō zhào yǐng hóng fú qú。
江城到处时弥楫,遍买甘鲜穷所悦。jiāng chéng dào chù shí mí jí,biàn mǎi gān xiān qióng suǒ yuè。
千里携家任去留,一生为客无离别。qiān lǐ xié jiā rèn qù liú,yī shēng wèi kè wú lí bié。
敦农抑商昧远计,遂使素封轻得意。dūn nóng yì shāng mèi yuǎn jì,suì shǐ sù fēng qīng dé yì。
握筹狡狯俯承命,危坐咄嗟收厚利。wò chóu jiǎo kuài fǔ chéng mìng,wēi zuò duō jiē shōu hòu lì。
田庐雕敝君知否,终岁勤劳莫糊口。tián lú diāo bì jūn zhī fǒu,zhōng suì qín láo mò hú kǒu。
夏税未了秋税来,三十六策惟有走。xià shuì wèi le qiū shuì lái,sān shí liù cè wéi yǒu zǒu。

喜逢口

许有壬

儿寒解衣重抚摩,儿饥推食孰忍诃。ér hán jiě yī zhòng fǔ mó,ér jī tuī shí shú rěn hē。
长成与国远负戈,一去不返当如何。zhǎng chéng yǔ guó yuǎn fù gē,yī qù bù fǎn dāng rú hé。
去时云戍东北鄙,直出榆关度辽水。qù shí yún shù dōng běi bǐ,zhí chū yú guān dù liáo shuǐ。
白头郎罢与影俱,岂惮山川千万里。bái tóu láng bà yǔ yǐng jù,qǐ dàn shān chuān qiān wàn lǐ。
天教此地适相逢,父曰从天坠吾子。tiān jiào cǐ dì shì xiāng féng,fù yuē cóng tiān zhuì wú zi。
笑疲乐极俱殒身,谁谓情钟遽如此。xiào pí lè jí jù yǔn shēn,shuí wèi qíng zhōng jù rú cǐ。
官家开边方未已,同生又别宁同死。guān jiā kāi biān fāng wèi yǐ,tóng shēng yòu bié níng tóng sǐ。
山云漠漠风飕飕,山头双冢知几秋。shān yún mò mò fēng sōu sōu,shān tóu shuāng zhǒng zhī jǐ qiū。
当时不忍一朝喜,今日翻飞千载愁。dāng shí bù rěn yī cháo xǐ,jīn rì fān fēi qiān zài chóu。
犹胜贞女化为石,终古孤身双不得。yóu shèng zhēn nǚ huà wèi shí,zhōng gǔ gū shēn shuāng bù dé。
清江寒影日悠悠,行人一去无消息。qīng jiāng hán yǐng rì yōu yōu,xíng rén yī qù wú xiāo xī。

赤壁

许有壬

孽瞒祸水剧赵女,汉火馀光能几许。niè mán huò shuǐ jù zhào nǚ,hàn huǒ yú guāng néng jǐ xǔ。
蜀方传薪嘘未然,吴偶束缊成一炬。shǔ fāng chuán xīn xū wèi rán,wú ǒu shù yūn chéng yī jù。
万艘枯苇沃以膏,空江如韛长风鼓。wàn sōu kū wěi wò yǐ gāo,kōng jiāng rú bài zhǎng fēng gǔ。
九渊鼎沸羹鱼龙,连营炽炭膰貔虎。jiǔ yuān dǐng fèi gēng yú lóng,lián yíng chì tàn fán pí hǔ。
雄图南纪成画饼,匹马华容作穷鼠。xióng tú nán jì chéng huà bǐng,pǐ mǎ huá róng zuò qióng shǔ。
坡翁乘兴赋赤壁,烂漫天机涌毫楮。pō wēng chéng xīng fù chì bì,làn màn tiān jī yǒng háo chǔ。
偶从雪里写芭蕉,又似骊黄不毛举。ǒu cóng xuě lǐ xiě bā jiāo,yòu shì lí huáng bù máo jǔ。
考图求故此其地,疾恶千年若躬睹。kǎo tú qiú gù cǐ qí dì,jí è qiān nián ruò gōng dǔ。
江山萧条岁华晚,兴废人间几今古。jiāng shān xiāo tiáo suì huá wǎn,xīng fèi rén jiān jǐ jīn gǔ。
买鱼沽酒吊阿瞒,醉和渔歌短蓑舞。mǎi yú gū jiǔ diào ā mán,zuì hé yú gē duǎn suō wǔ。

雷篷歌赠廖楚材山长

许有壬

人间尘土何地无,道人自爱居江湖。rén jiān chén tǔ hé dì wú,dào rén zì ài jū jiāng hú。
江湖佳处写不尽,且复想像陈其觕。jiāng hú jiā chù xiě bù jǐn,qiě fù xiǎng xiàng chén qí cū。
有舟如叶君勿笑,气象乃欲吞堪舆。yǒu zhōu rú yè jūn wù xiào,qì xiàng nǎi yù tūn kān yú。
四时风景皆可乐,岁晚独与天游俱。sì shí fēng jǐng jiē kě lè,suì wǎn dú yǔ tiān yóu jù。
青山昨夜忽遁去,万象一色涵冰壶。qīng shān zuó yè hū dùn qù,wàn xiàng yī sè hán bīng hú。
眼界疑堕清虚府,心境直造鸿荒初。yǎn jiè yí duò qīng xū fǔ,xīn jìng zhí zào hóng huāng chū。
道人箕踞受奇供,但讶光怪生籧篨。dào rén jī jù shòu qí gōng,dàn yà guāng guài shēng qú chú。
霜筠露箨政不俗,更欲缘饰为琼琚。shuāng yún lù tuò zhèng bù sú,gèng yù yuán shì wèi qióng jū。
湘江清碧俯见底,岳麓倒影寒萦纡。xiāng jiāng qīng bì fǔ jiàn dǐ,yuè lù dào yǐng hán yíng yū。
兴来不省有物我,短蓑独速歌吴歈。xīng lái bù shěng yǒu wù wǒ,duǎn suō dú sù gē wú yú。
可怜翠被秦复陶,但鼓忧患来攻驱。kě lián cuì bèi qín fù táo,dàn gǔ yōu huàn lái gōng qū。
莫言雪尽篷遂废,敲雨承月仍相娱。mò yán xuě jǐn péng suì fèi,qiāo yǔ chéng yuè réng xiāng yú。

哀弃儿

许有壬

雪霜载途风裂肌,有儿鹑结行且啼。xuě shuāng zài tú fēng liè jī,yǒu ér chún jié xíng qiě tí。
问儿何事乃尔悲,父母弃之前欲追。wèn ér hé shì nǎi ěr bēi,fù mǔ qì zhī qián yù zhuī。
木皮食尽岁又饥,夫妇行乞甘流离。mù pí shí jǐn suì yòu jī,fū fù xíng qǐ gān liú lí。
负儿远道力已疲,势难俱生灼可推。fù ér yuǎn dào lì yǐ pí,shì nán jù shēng zhuó kě tuī。
与其疐尾莫我随,不如忍割从所之。yǔ qí zhì wěi mò wǒ suí,bù rú rěn gē cóng suǒ zhī。
今夕旷野儿安归,明朝道殣非儿谁。jīn xī kuàng yě ér ān guī,míng cháo dào jìn fēi ér shuí。
父兮母兮岂不慈,天伦遽绝天实为。fù xī mǔ xī qǐ bù cí,tiān lún jù jué tiān shí wèi。
卜年执政虽咸腓,发廪有议常坚持。bo nián zhí zhèng suī xián féi,fā lǐn yǒu yì cháng jiān chí。
昔闻而知今见之,仓皇援手无所施。xī wén ér zhī jīn jiàn zhī,cāng huáng yuán shǒu wú suǒ shī。
儿行不顾寒日西,哭声已远犹依稀。ér xíng bù gù hán rì xī,kū shēng yǐ yuǎn yóu yī xī。

偶阅可行书见其印章曰洹溪钓者戏为野语

许有壬

道士只合山中居,钓者只合溪中渔。dào shì zhǐ hé shān zhōng jū,diào zhě zhǐ hé xī zhōng yú。
不山不溪朝市趋,人轻尔厌重尔诬。bù shān bù xī cháo shì qū,rén qīng ěr yàn zhòng ěr wū。
彼道士者尤迂愚,妄欲跻世为唐虞。bǐ dào shì zhě yóu yū yú,wàng yù jī shì wèi táng yú。
平生动为鬼揶揄,况负且乘招而呼。píng shēng dòng wèi guǐ yé yú,kuàng fù qiě chéng zhāo ér hū。
山耶溪耶盍归欤,山有美茹溪有鱼。shān yé xī yé hé guī yú,shān yǒu měi rú xī yǒu yú。

李惟中学士自西台侍御召入以未央宫瓦砚为贶作此谢之

许有壬

汉家作宫法紫微,金铺玉户明华榱。hàn jiā zuò gōng fǎ zǐ wēi,jīn pù yù hù míng huá cuī。
甄官陶瓦极能事,铅丹细捣咸阳泥。zhēn guān táo wǎ jí néng shì,qiān dān xì dǎo xián yáng ní。
一朝神雀去不返,秋风禾黍惊离离。yī cháo shén què qù bù fǎn,qiū fēng hé shǔ jīng lí lí。
谷陵且变此宜尽,一二时出农夫犁。gǔ líng qiě biàn cǐ yí jǐn,yī èr shí chū nóng fū lí。
人间购求作珍玩,洗刷篆籀分毫厘。rén jiān gòu qiú zuò zhēn wán,xǐ shuā zhuàn zhòu fēn háo lí。
西台执法好事者,砻磨为砚尤瑰奇。xī tái zhí fǎ hǎo shì zhě,lóng mó wèi yàn yóu guī qí。
体呈全璧径尺许,沼开新月才一眉。tǐ chéng quán bì jìng chǐ xǔ,zhǎo kāi xīn yuè cái yī méi。
坚如铁石润如玉,墨声瑟瑟松风吹。jiān rú tiě shí rùn rú yù,mò shēng sè sè sōng fēng chuī。
惠然匣送感高义,但惜所与非所宜。huì rán xiá sòng gǎn gāo yì,dàn xī suǒ yǔ fēi suǒ yí。
公才真是谪仙裔,善事利器方相资。gōng cái zhēn shì zhé xiān yì,shàn shì lì qì fāng xiāng zī。
嗟予芜学忝词馆,虽有此器无能为。jiē yǔ wú xué tiǎn cí guǎn,suī yǒu cǐ qì wú néng wèi。
世传铜雀亦佳品,搜刔黄壤今无遗。shì chuán tóng què yì jiā pǐn,sōu jué huáng rǎng jīn wú yí。
高皇垂统四百载,老瞒何物敢等夷。gāo huáng chuí tǒng sì bǎi zài,lǎo mán hé wù gǎn děng yí。
爱人屋上乌亦好,况兹适用逾端溪。ài rén wū shàng wū yì hǎo,kuàng zī shì yòng yú duān xī。
楮生毛颖贺得友,坐令几案增光辉。chǔ shēng máo yǐng hè dé yǒu,zuò lìng jǐ àn zēng guāng huī。
代言挥制固多愧,玉堂风月犹能诗。dài yán huī zhì gù duō kuì,yù táng fēng yuè yóu néng shī。