古诗词

太常引

许有壬

道宫城市胜林塘。dào gōng chéng shì shèng lín táng。
松竹满、芰荷香。sōng zhú mǎn jì hé xiāng。
煮酒出丹房。zhǔ jiǔ chū dān fáng。
记相见、匆匆一觞。jì xiāng jiàn cōng cōng yī shāng。
云萍飘忽,仙凡悬绝,翻手又殊乡。yún píng piāo hū,xiān fán xuán jué,fān shǒu yòu shū xiāng。
何日漱余芳。hé rì shù yú fāng。
看华发、诗人许棠。kàn huá fā shī rén xǔ táng。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

沙湖道中

许有壬

城居如坐井,出郭始知春。chéng jū rú zuò jǐng,chū guō shǐ zhī chūn。
草色才翻烧,禽声便可人。cǎo sè cái fān shāo,qín shēng biàn kě rén。
远山来逦迤,羸马去逡巡。yuǎn shān lái lǐ yí,léi mǎ qù qūn xún。
唤醒三年梦,东华足软尘。huàn xǐng sān nián mèng,dōng huá zú ruǎn chén。

田家对雪

许有壬

野老能留客,柴门便反关。yě lǎo néng liú kè,chái mén biàn fǎn guān。
落梅点衣上,飞雪堕杯间。luò méi diǎn yī shàng,fēi xuě duò bēi jiān。
地僻偏宜竹,窗幽更对山。dì pì piān yí zhú,chuāng yōu gèng duì shān。
自怜真野逸,瓶罄不知还。zì lián zhēn yě yì,píng qìng bù zhī hái。

夜至鲁港

许有壬

桴鼓远铜笼,前驱列炬红。fú gǔ yuǎn tóng lóng,qián qū liè jù hóng。
星芒寒拂地,江影静浮空。xīng máng hán fú dì,jiāng yǐng jìng fú kōng。
听语渔村近,连航水驿通。tīng yǔ yú cūn jìn,lián háng shuǐ yì tōng。
不才惭传食,鲑菜足为供。bù cái cán chuán shí,guī cài zú wèi gōng。

荻港早行

许有壬

水国宜秋晚,羁愁感岁华。shuǐ guó yí qiū wǎn,jī chóu gǎn suì huá。
清霜醉枫叶,淡月隐芦花。qīng shuāng zuì fēng yè,dàn yuè yǐn lú huā。
涨落高低路,川平远近沙。zhǎng luò gāo dī lù,chuān píng yuǎn jìn shā。
炊烟青不断,山崦有人家。chuī yān qīng bù duàn,shān yān yǒu rén jiā。

夜行润陂

许有壬

荡荡唐虞世,区区虱蚁臣。dàng dàng táng yú shì,qū qū shī yǐ chén。
露餐乌攫肉,夜渡马知津。lù cān wū jué ròu,yè dù mǎ zhī jīn。
危栈依山尽,微行到水频。wēi zhàn yī shān jǐn,wēi xíng dào shuǐ pín。
风霜尽蒙犯,庶用答涓尘。fēng shuāng jǐn méng fàn,shù yòng dá juān chén。

神山雨

许有壬

山中日日雨,松竹早知秋。shān zhōng rì rì yǔ,sōng zhú zǎo zhī qiū。
清响自深夜,逸人无远愁。qīng xiǎng zì shēn yè,yì rén wú yuǎn chóu。
窗虚闻叶落,林暗见萤流。chuāng xū wén yè luò,lín àn jiàn yíng liú。
对景因怀杜,江村事事幽。duì jǐng yīn huái dù,jiāng cūn shì shì yōu。

登后山观湖涨时阴雨忽霁

许有壬

阴磴盘盘上,枯藤得得来。yīn dèng pán pán shàng,kū téng dé dé lái。
长杨半腰水,老桂一身苔。zhǎng yáng bàn yāo shuǐ,lǎo guì yī shēn tái。
秋气蛩先觉,风声鹤欲回。qiū qì qióng xiān jué,fēng shēng hè yù huí。
山云自行雨,休为老夫开。shān yún zì xíng yǔ,xiū wèi lǎo fū kāi。

晚过韶州

许有壬

世去重华远,名偕二石存。shì qù zhòng huá yuǎn,míng xié èr shí cún。
溪寒清见底,榕老乱垂根。xī hán qīng jiàn dǐ,róng lǎo luàn chuí gēn。
野色偏宜晚,民居仅似村。yě sè piān yí wǎn,mín jū jǐn shì cūn。
曲江人已矣,楚些拟招魂。qū jiāng rén yǐ yǐ,chǔ xiē nǐ zhāo hún。

横浦登舟

许有壬

南征殊不恶,乐事总相关。nán zhēng shū bù è,lè shì zǒng xiāng guān。
马上行思句,舟中卧看山。mǎ shàng xíng sī jù,zhōu zhōng wò kàn shān。
尽收烟景去,满载月明还。jǐn shōu yān jǐng qù,mǎn zài yuè míng hái。
何往不自得,浩歌天地间。hé wǎng bù zì dé,hào gē tiān dì jiān。

寻梅

许有壬

何以慰吾衰,梅花秀发时。hé yǐ wèi wú shuāi,méi huā xiù fā shí。
晚香传远树,春雪避南枝。wǎn xiāng chuán yuǎn shù,chūn xuě bì nán zhī。
林静来差早,溪深行独迟。lín jìng lái chà zǎo,xī shēn xíng dú chí。
与君谋一醉,及此未离披。yǔ jūn móu yī zuì,jí cǐ wèi lí pī。

上京十咏马酒

许有壬

味似融甘露,香疑酿醴泉。wèi shì róng gān lù,xiāng yí niàng lǐ quán。
新醅撞重白,绝品挹清玄。xīn pēi zhuàng zhòng bái,jué pǐn yì qīng xuán。
骥子饥无乳,将军醉卧毡。jì zi jī wú rǔ,jiāng jūn zuì wò zhān。
祠官闻汉史,鲸吸有今年。cí guān wén hàn shǐ,jīng xī yǒu jīn nián。

上京十咏马酒

许有壬

塞上寒风起,庖人急尚供。sāi shàng hán fēng qǐ,páo rén jí shàng gōng。
戎盐舂玉碎,肥羜压花重。róng yán chōng yù suì,féi zhù yā huā zhòng。
肉净燕支透,膏凝琥珀浓。ròu jìng yàn zhī tòu,gāo níng hǔ pò nóng。
年年神御殿,颁馂每沾侬。nián nián shén yù diàn,bān jùn měi zhān nóng。

上京十咏马酒

许有壬

草美秋先腯,沙平夜不藏。cǎo měi qiū xiān tú,shā píng yè bù cáng。
解绦文豹健,脔炙宰夫忙。jiě tāo wén bào jiàn,luán zhì zǎi fū máng。
有肉须供世,无魂亦似獐。yǒu ròu xū gōng shì,wú hún yì shì zhāng。
少年非好杀,假尔试穿杨。shǎo nián fēi hǎo shā,jiǎ ěr shì chuān yáng。

上京十咏马酒

许有壬

北产推珍味,南来怯陋容。běi chǎn tuī zhēn wèi,nán lái qiè lòu róng。
瓠肥宜不武,人拱若为恭。hù féi yí bù wǔ,rén gǒng ruò wèi gōng。
发掘怜禽狝,招徕或水攻。fā jué lián qín xiǎn,zhāo lái huò shuǐ gōng。
君毋急盘馔,幸自不穿墉。jūn wú jí pán zhuàn,xìng zì bù chuān yōng。

上京十咏马酒

许有壬

坡远花全白,霜轻实便黄。pō yuǎn huā quán bái,shuāng qīng shí biàn huáng。
杵头麸退墨,硙齿雪流香。chǔ tóu fū tuì mò,wéi chǐ xuě liú xiāng。
玉叶翻盘薄,银丝出漏长。yù yè fān pán báo,yín sī chū lòu zhǎng。
元宵贮膏火,蒸墨笑南乡。yuán xiāo zhù gāo huǒ,zhēng mò xiào nán xiāng。