古诗词

行香子·同李元镇晚酌张氏小阁

许有壬

璧月香云,小院重门。bì yuè xiāng yún,xiǎo yuàn zhòng mén。
办诗愁、多是黄昏。bàn shī chóu duō shì huáng hūn。
梨花淡淡,柳絮纷纷。lí huā dàn dàn,liǔ xù fēn fēn。
对古铜炉,神品画,靓妆人。duì gǔ tóng lú,shén pǐn huà,jìng zhuāng rén。
半醉多羞,一笑欺春。bàn zuì duō xiū,yī xiào qī chūn。
有丹青、描写难真。yǒu dān qīng miáo xiě nán zhēn。
秋波侧媚,云岫轻颦。qiū bō cè mèi,yún xiù qīng pín。
是蕊珠仙,巫峡女,洛川神。shì ruǐ zhū xiān,wū xiá nǚ,luò chuān shén。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

鹊桥仙·赠相师周可山

许有壬

春秋七帙,江湖万里。chūn qiū qī zhì,jiāng hú wàn lǐ。
老子阅人多矣。lǎo zi yuè rén duō yǐ。
两朝名胜一囊诗,道浑似、当时袁李。liǎng cháo míng shèng yī náng shī,dào hún shì dāng shí yuán lǐ。
红尘陌上,白云堆里。hóng chén mò shàng,bái yún duī lǐ。
扰扰浮生行止。rǎo rǎo fú shēng xíng zhǐ。
我非燕颔虎头人,但诗圣、酒狂而已。wǒ fēi yàn hàn hǔ tóu rén,dàn shī shèng jiǔ kuáng ér yǐ。

蝶恋花

许有壬

九陌千门新雨后。jiǔ mò qiān mén xīn yǔ hòu。
细染浓薰,满目春如绣。xì rǎn nóng xūn,mǎn mù chūn rú xiù。
恰信东君神妙手。qià xìn dōng jūn shén miào shǒu。
一宵绿遍官桥柳。yī xiāo lǜ biàn guān qiáo liǔ。
楼下兰舟楼上酒。lóu xià lán zhōu lóu shàng jiǔ。
沙暖苹香,浑似来时候。shā nuǎn píng xiāng,hún shì lái shí hòu。
说与可人知信否。shuō yǔ kě rén zhī xìn fǒu。
伤春更比悲秋瘦。shāng chūn gèng bǐ bēi qiū shòu。

蝶恋花

许有壬

一片白云迷楚岫。yī piàn bái yún mí chǔ xiù。
风卷青秧,迤逦波纹皱。fēng juǎn qīng yāng,yí lǐ bō wén zhòu。
马上谁敲诗未就。mǎ shàng shuí qiāo shī wèi jiù。
回头不觉双山堠。huí tóu bù jué shuāng shān hòu。
渔父樵翁常邂逅。yú fù qiáo wēng cháng xiè hòu。
问我何求,无事空奔走。wèn wǒ hé qiú,wú shì kōng bēn zǒu。
我固苍黄惭二叟。wǒ gù cāng huáng cán èr sǒu。
少年有志还知否。shǎo nián yǒu zhì hái zhī fǒu。

蝶恋花

许有壬

万象森森天漠漠。wàn xiàng sēn sēn tiān mò mò。
吹彻残更,声咽梅花角。chuī chè cán gèng,shēng yàn méi huā jiǎo。
窗外月明无处着。chuāng wài yuè míng wú chù zhe。
暗萤沾露随风落。àn yíng zhān lù suí fēng luò。
梦里诗成浑忘却。mèng lǐ shī chéng hún wàng què。
起傍屏山,凉透纱幮薄。qǐ bàng píng shān,liáng tòu shā chú báo。
静里悠然心自乐。jìng lǐ yōu rán xīn zì lè。
蓬山不用乘黄鹤。péng shān bù yòng chéng huáng hè。

蝶恋花

许有壬

老子行年过耳顺。lǎo zi xíng nián guò ěr shùn。
蓬鬓萧疏,人道犹风韵。péng bìn xiāo shū,rén dào yóu fēng yùn。
领略风光元有分。lǐng lüè fēng guāng yuán yǒu fēn。
赏心又喜烧灯近。shǎng xīn yòu xǐ shāo dēng jìn。
薄雪初消寒欲尽。báo xuě chū xiāo hán yù jǐn。
词馆多闲,时得陪英俊。cí guǎn duō xián,shí dé péi yīng jùn。
莫讶连朝为酒困。mò yà lián cháo wèi jiǔ kùn。
东君已是传花信。dōng jūn yǐ shì chuán huā xìn。

蝶恋花·以变白方赠朱亮卿

许有壬

闻道卿卿僝僽损。wén dào qīng qīng chán zhòu sǔn。
花落深闺,无限伤春恨。huā luò shēn guī,wú xiàn shāng chūn hèn。
天上灵方吾不靳。tiān shàng líng fāng wú bù jìn。
为君细染三生鬓。wèi jūn xì rǎn sān shēng bìn。
镊白从今闲玉笋。niè bái cóng jīn xián yù sǔn。
坐看丰姿,潦倒还髫龀。zuò kàn fēng zī,lǎo dào hái tiáo chèn。
洞里桃花应错认。dòng lǐ táo huā yīng cuò rèn。
刘郎乃尔添风韵。liú láng nǎi ěr tiān fēng yùn。

踏莎行·赠相士

许有壬

黄鹤楼前,胭脂山上。huáng hè lóu qián,yān zhī shān shàng。
敲门有客来相访。qiāo mén yǒu kè lái xiāng fǎng。
自言阅遍世间人,要观尘俗酸寒状。zì yán yuè biàn shì jiān rén,yào guān chén sú suān hán zhuàng。
关塞冰霜,江湖风浪。guān sāi bīng shuāng,jiāng hú fēng làng。
归来幸得身无恙。guī lái xìng dé shēn wú yàng。
君言虽应我方惭,山中道士何劳相。jūn yán suī yīng wǒ fāng cán,shān zhōng dào shì hé láo xiāng。

鹧鸪天

许有壬

白发京华恋俸钱。bái fā jīng huá liàn fèng qián。
溪山游钓惜无缘。xī shān yóu diào xī wú yuán。
老来恶兴凭诗遣,枕上才成一两联。lǎo lái è xīng píng shī qiǎn,zhěn shàng cái chéng yī liǎng lián。
人自苦,月空圆。rén zì kǔ,yuè kōng yuán。
衾绸如铁夜如年。qīn chóu rú tiě yè rú nián。
但稽子侄新文学,莫问宾朋岁几迁。dàn jī zi zhí xīn wén xué,mò wèn bīn péng suì jǐ qiān。

鹧鸪天

许有壬

伏腊归宁已怆然。fú là guī níng yǐ chuàng rán。
天涯回首路三千。tiān yá huí shǒu lù sān qiān。
倦游久赋王孙草,写恨应歌相府莲。juàn yóu jiǔ fù wáng sūn cǎo,xiě hèn yīng gē xiāng fǔ lián。
天也老,月空圆。tiān yě lǎo,yuè kōng yuán。
铁心难受夜如年。tiě xīn nán shòu yè rú nián。
麝煤闲杀春风手,想像颦蛾更可怜。shè méi xián shā chūn fēng shǒu,xiǎng xiàng pín é gèng kě lián。

鹧鸪天

许有壬

缕篆烟消月满帘。lǚ zhuàn yān xiāo yuè mǎn lián。
青绫香减夜寒尖。qīng líng xiāng jiǎn yè hán jiān。
鹊桥谁驾银河渡,虬漏应将海水添。què qiáo shuí jià yín hé dù,qiú lòu yīng jiāng hǎi shuǐ tiān。
天漠漠,恨厌厌。tiān mò mò,hèn yàn yàn。
不成怨梦睡空甜。bù chéng yuàn mèng shuì kōng tián。
一春多少相思恨,瘦得腰肢分外纤。yī chūn duō shǎo xiāng sī hèn,shòu dé yāo zhī fēn wài xiān。

鹧鸪天

许有壬

心到忘机便是仙。xīn dào wàng jī biàn shì xiān。
琴能得趣任无弦。qín néng dé qù rèn wú xián。
病多课子酬文债,田少从人借酒钱。bìng duō kè zi chóu wén zhài,tián shǎo cóng rén jiè jiǔ qián。
生盛世,遇今年。shēng shèng shì,yù jīn nián。
雕虫存稿不求传。diāo chóng cún gǎo bù qiú chuán。
有言难尽闲中乐,竹影花香白昼眠。yǒu yán nán jǐn xián zhōng lè,zhú yǐng huā xiāng bái zhòu mián。

鹧鸪天·次韵李沁州寄酒

许有壬

甘滑端能压蔗浆。gān huá duān néng yā zhè jiāng。
芳华初不藉山姜。fāng huá chū bù jí shān jiāng。
可怜太白分余沥,远与文园浣渴肠。kě lián tài bái fēn yú lì,yuǎn yǔ wén yuán huàn kě cháng。
青琐闼,白云乡。qīng suǒ tà,bái yún xiāng。
百年谁与校闲忙。bǎi nián shuí yǔ xiào xián máng。
何如常对松岩老,万事悠悠付一觞。hé rú cháng duì sōng yán lǎo,wàn shì yōu yōu fù yī shāng。

鹧鸪天·次韵李沁州寄酒

许有壬

滴困檀槽碎玉声。dī kùn tán cáo suì yù shēng。
青州合换沁州名。qīng zhōu hé huàn qìn zhōu míng。
高风未论陶元亮,豪气应吞阮步兵。gāo fēng wèi lùn táo yuán liàng,háo qì yīng tūn ruǎn bù bīng。
明老眼,慰浮生。míng lǎo yǎn,wèi fú shēng。
人间势利一毫轻。rén jiān shì lì yī háo qīng。
羁愁如海都消尽,细和清歌带月倾。jī chóu rú hǎi dōu xiāo jǐn,xì hé qīng gē dài yuè qīng。

水龙吟·过黄河

许有壬

浊波浩浩东倾,今来古往无终极。zhuó bō hào hào dōng qīng,jīn lái gǔ wǎng wú zhōng jí。
经天亘地,滔滔流出,昆仑东北。jīng tiān gèn dì,tāo tāo liú chū,kūn lún dōng běi。
神浪狂飙,奔腾触裂,轰雷沃日。shén làng kuáng biāo,bēn téng chù liè,hōng léi wò rì。
看中原形胜,千年王气。kàn zhōng yuán xíng shèng,qiān nián wáng qì。
雄壮势、隆今昔。xióng zhuàng shì lóng jīn xī。
鼓枻茫茫万里,棹歌声、响凝空碧。gǔ yì máng máng wàn lǐ,zhào gē shēng xiǎng níng kōng bì。
壮游汗漫,山川绵邈,飘飘吟迹。zhuàng yóu hàn màn,shān chuān mián miǎo,piāo piāo yín jì。
我欲乘槎,直穷银汉,问津深入。wǒ yù chéng chá,zhí qióng yín hàn,wèn jīn shēn rù。
唤君平一笑,谁夸汉客,取支机石。huàn jūn píng yī xiào,shuí kuā hàn kè,qǔ zhī jī shí。

水龙吟·己丑中秋用韵

许有壬

可翁点检形骸,关心六事今犹可。kě wēng diǎn jiǎn xíng hái,guān xīn liù shì jīn yóu kě。
摩挲老眼,残编细读,小窗危坐。mó sā lǎo yǎn,cán biān xì dú,xiǎo chuāng wēi zuò。
信手挥毫,云烟撩乱,波涛掀簸。xìn shǒu huī háo,yún yān liāo luàn,bō tāo xiān bǒ。
笑蹒跚病足,登山不武,尚能踏、苔痕破。xiào pán shān bìng zú,dēng shān bù wǔ,shàng néng tà tái hén pò。
便腹还堪容酒,齿牙攻、脯殽蔬果。biàn fù hái kān róng jiǔ,chǐ yá gōng pú xiáo shū guǒ。
歌声到耳,宫商少误,肯教轻过。gē shēng dào ěr,gōng shāng shǎo wù,kěn jiào qīng guò。
馋口如门,丁宁告戒,欲须坚锁。chán kǒu rú mén,dīng níng gào jiè,yù xū jiān suǒ。
怕曲生徒众,众群然趋,入困风流我。pà qū shēng tú zhòng,zhòng qún rán qū,rù kùn fēng liú wǒ。