古诗词

兴圣殿进史

黄清老

瑶编初进侍清光,日丽龙池昼刻长。yáo biān chū jìn shì qīng guāng,rì lì lóng chí zhòu kè zhǎng。
堤柳染成春水色,宫花并入御炉香。dī liǔ rǎn chéng chūn shuǐ sè,gōng huā bìng rù yù lú xiāng。
金壶洒露层阶滑,玉碗分冰广殿凉。jīn hú sǎ lù céng jiē huá,yù wǎn fēn bīng guǎng diàn liáng。
蒙瞍似知天意喜,凤笙新奏五云章。méng sǒu shì zhī tiān yì xǐ,fèng shēng xīn zòu wǔ yún zhāng。

黄清老

元邵武人,字子肃。笃志励学,泰定帝泰定四年进士,除翰林国史院典籍官,迁应奉翰林文字兼国史院编修。出为湖广儒学提举。时人重其学行,称樵水先生。有《春秋经旨》、《四书一贯》。 黄清老的作品>>

猜您喜欢

古乐府三首

黄清老

君好春芍药,妾好夏池莲。jūn hǎo chūn sháo yào,qiè hǎo xià chí lián。
芍药多艳色,春风迷少年。sháo yào duō yàn sè,chūn fēng mí shǎo nián。
不如莲有实,可以寿君筵。bù rú lián yǒu shí,kě yǐ shòu jūn yán。

古乐府三首

黄清老

绵绵江上草,郁郁庭中柯。mián mián jiāng shàng cǎo,yù yù tíng zhōng kē。
人生不相知,有如东逝波。rén shēng bù xiāng zhī,yǒu rú dōng shì bō。
食杏犹苦酸,食梅当若何?shí xìng yóu kǔ suān,shí méi dāng ruò hé?
衣褐犹苦寒,衣葛寒更多。yī hè yóu kǔ hán,yī gé hán gèng duō。
岂无千载友,肯听渔樵歌。qǐ wú qiān zài yǒu,kěn tīng yú qiáo gē。

送僧定观归

黄清老

诗僧百丈来,复作五台别。shī sēng bǎi zhàng lái,fù zuò wǔ tái bié。
丁然振金锡,桂子落秋雪。dīng rán zhèn jīn xī,guì zi luò qiū xuě。
山空白雪闲,风息万籁灭。shān kōng bái xuě xián,fēng xī wàn lài miè。
相思何处无,江湖一明月。xiāng sī hé chù wú,jiāng hú yī míng yuè。

山行二首

黄清老

爱山不知倦,缓步成幽寻。ài shān bù zhī juàn,huǎn bù chéng yōu xún。
观泉度叠嶂,携日穿层林。guān quán dù dié zhàng,xié rì chuān céng lín。
眷彼枝上鸟,少憩松间阴。juàn bǐ zhī shàng niǎo,shǎo qì sōng jiān yīn。
萧然清风来,发我松下琴。xiāo rán qīng fēng lái,fā wǒ sōng xià qín。
白云邀我饮,流泉永我吟。bái yún yāo wǒ yǐn,liú quán yǒng wǒ yín。
曾谓尘中人,不知君子心。céng wèi chén zhōng rén,bù zhī jūn zi xīn。

山行二首

黄清老

采采岩下菊,菊老花压地。cǎi cǎi yán xià jú,jú lǎo huā yā dì。
泉露飘我衣,撷英不盈袂。quán lù piāo wǒ yī,xié yīng bù yíng mèi。
铮然松子落,林下远风至。zhēng rán sōng zi luò,lín xià yuǎn fēng zhì。
沉吟不成诗,支筇领山意。chén yín bù chéng shī,zhī qióng lǐng shān yì。

鄱阳舟中闻友人消息因赠

黄清老

岧峣九天门,玉署青琐闼。tiáo yáo jiǔ tiān mén,yù shǔ qīng suǒ tà。
老我烟霞心,参商坐寥阔。lǎo wǒ yān xiá xīn,cān shāng zuò liáo kuò。
十年望春云,不忍镊白发。shí nián wàng chūn yún,bù rěn niè bái fā。
鸿雁还塞来,频频附书札。hóng yàn hái sāi lái,pín pín fù shū zhá。
江湖秋水浅,舟楫苦不达。jiāng hú qiū shuǐ qiǎn,zhōu jí kǔ bù dá。
不知南山阳,梅花为谁发?bù zhī nán shān yáng,méi huā wèi shuí fā?

古意怀仲章贡侍御二首

黄清老

娉婷二八女,绝色妙难画。pīng tíng èr bā nǚ,jué sè miào nán huà。
新妆薄铅华,照影修竹下。xīn zhuāng báo qiān huá,zhào yǐng xiū zhú xià。
盛年事夫婿,锦玉耀精舍。shèng nián shì fū xù,jǐn yù yào jīng shě。
虽非伯鸾妻,惓然惜春夜。suī fēi bó luán qī,quán rán xī chūn yè。
琴馀月当轩,默默倚风榭。qín yú yuè dāng xuān,mò mò yǐ fēng xiè。
寄语东家儿,红颜莫轻嫁。jì yǔ dōng jiā ér,hóng yán mò qīng jià。

古意怀仲章贡侍御二首

黄清老

梧桐生高冈,云气涵空清。wú tóng shēng gāo gāng,yún qì hán kōng qīng。
南枝挂孤月,上有苍鸾鸣。nán zhī guà gū yuè,shàng yǒu cāng luán míng。
大匠挥玉斧,浑然合天成。dà jiàng huī yù fǔ,hún rán hé tiān chéng。
置之白玉堂,被之弦歌声。zhì zhī bái yù táng,bèi zhī xián gē shēng。
一弹松风来,再鼓溪月明。yī dàn sōng fēng lái,zài gǔ xī yuè míng。
子期人已往,青山为谁情?zi qī rén yǐ wǎng,qīng shān wèi shuí qíng?

题竹外一枝梅花

黄清老

仙标何处来?一寒倚寒玉。xiān biāo hé chù lái?yī hán yǐ hán yù。
晴窗见疏林,座上春可掬。qíng chuāng jiàn shū lín,zuò shàng chūn kě jū。
山阴带残雪,水影兼远绿。shān yīn dài cán xuě,shuǐ yǐng jiān yuǎn lǜ。
珍重孤竹君,岁寒伴幽独。zhēn zhòng gū zhú jūn,suì hán bàn yōu dú。

题医人黄子厚

黄清老

悠悠溪上山,叠叠山下云。yōu yōu xī shàng shān,dié dié shān xià yún。
幽人不出户,芝草日以春。yōu rén bù chū hù,zhī cǎo rì yǐ chūn。
伯也种丹杏,心与孤鸿轻。bó yě zhǒng dān xìng,xīn yǔ gū hóng qīng。
仲也捣玄霜,西风林间声。zhòng yě dǎo xuán shuāng,xī fēng lín jiān shēng。
世降运不齐,病随人心生。shì jiàng yùn bù qí,bìng suí rén xīn shēng。
芳草何所无,谁能撷其英。fāng cǎo hé suǒ wú,shuí néng xié qí yīng。
吾宗幼方积,积久用更精。wú zōng yòu fāng jī,jī jiǔ yòng gèng jīng。
金丹有时合,白日升蓬瀛。jīn dān yǒu shí hé,bái rì shēng péng yíng。

武夷道中

黄清老

积雨多浮云,百川合为一。jī yǔ duō fú yún,bǎi chuān hé wèi yī。
新晴落花深,草径没行迹。xīn qíng luò huā shēn,cǎo jìng méi xíng jì。
溪风淡和柔,天宇浩澄碧。xī fēng dàn hé róu,tiān yǔ hào chéng bì。
诸峰出云间,净若露初拭。zhū fēng chū yún jiān,jìng ruò lù chū shì。
迟迟策驽马,稍稍度翠壁。chí chí cè nú mǎ,shāo shāo dù cuì bì。
从人不知疲,佳境恣所历。cóng rén bù zhī pí,jiā jìng zì suǒ lì。
松间古仙人,燕坐松下石。sōng jiān gǔ xiān rén,yàn zuò sōng xià shí。
羽化今几年,苍苔满双屐。yǔ huà jīn jǐ nián,cāng tái mǎn shuāng jī。
乾坤妙无言,小大自有得。qián kūn miào wú yán,xiǎo dà zì yǒu dé。
为我谢群芳,春风各努力。wèi wǒ xiè qún fāng,chūn fēng gè nǔ lì。

福山庵

黄清老

晨光海上来,云气升万壑。chén guāng hǎi shàng lái,yún qì shēng wàn hè。
鸡鸣落花中,残钟度城郭。jī míng luò huā zhōng,cán zhōng dù chéng guō。
庵僧戴星出,我自饭藜藿。ān sēng dài xīng chū,wǒ zì fàn lí huò。
宁知天地心,但有山水乐。níng zhī tiān dì xīn,dàn yǒu shān shuǐ lè。
书灯夜摇动,雾气侵几阁。shū dēng yè yáo dòng,wù qì qīn jǐ gé。
开扉得新月,欲掩见栖雀。kāi fēi dé xīn yuè,yù yǎn jiàn qī què。
烟霞暂相违,笔砚庶有托。yān xiá zàn xiāng wéi,bǐ yàn shù yǒu tuō。
但留松间雪,付与双白鹤。dàn liú sōng jiān xuě,fù yǔ shuāng bái hè。
庭柯换故叶,林竹脱新箨。tíng kē huàn gù yè,lín zhú tuō xīn tuò。
何日芝草开,挐舟赴前约。hé rì zhī cǎo kāi,ná zhōu fù qián yuē。

丁卯及第归和揭经历见贺诗

黄清老

儿时见月欲上天,昆仑独往三十年。ér shí jiàn yuè yù shàng tiān,kūn lún dú wǎng sān shí nián。
山深染得秋水绿,所思忽到梅花边。shān shēn rǎn dé qiū shuǐ lǜ,suǒ sī hū dào méi huā biān。
萤灯照雪心炯炯,危坐空斋似禅定。yíng dēng zhào xuě xīn jiǒng jiǒng,wēi zuò kōng zhāi shì chán dìng。
落花啼鸟意不惊,涧瀑松风自相应。luò huā tí niǎo yì bù jīng,jiàn pù sōng fēng zì xiāng yīng。
书成上谒天帝君,半夜掣起扶桑云。shū chéng shàng yè tiān dì jūn,bàn yè chè qǐ fú sāng yún。
麒麟峥嵘列万户,虎豹奰屃悬千钧。qí lín zhēng róng liè wàn hù,hǔ bào bì xì xuán qiān jūn。
翠盘八珍为君荐,剑佩锵锵揖群彦。cuì pán bā zhēn wèi jūn jiàn,jiàn pèi qiāng qiāng yī qún yàn。
木天日上五色云,知有百灵护经传。mù tiān rì shàng wǔ sè yún,zhī yǒu bǎi líng hù jīng chuán。
春城如海花满园,狂吟中有白与元。chūn chéng rú hǎi huā mǎn yuán,kuáng yín zhōng yǒu bái yǔ yuán。
至今风雨飞动意,垂杨起舞花能言。zhì jīn fēng yǔ fēi dòng yì,chuí yáng qǐ wǔ huā néng yán。
银潢东流几时了,松下梦回秋又晓。yín huáng dōng liú jǐ shí le,sōng xià mèng huí qiū yòu xiǎo。
苍苍此意谁得知,蟾阙佳人霜雪皎。cāng cāng cǐ yì shuí dé zhī,chán quē jiā rén shuāng xuě jiǎo。

题胡修撰金华杂兴小稿

黄清老

吾闻金华之山东南峰,石壁巉起如飞龙。wú wén jīn huá zhī shān dōng nán fēng,shí bì chán qǐ rú fēi lóng。
沧溟盘礴几万里,但见扶桑日影倒挂金芙蓉。cāng míng pán bó jǐ wàn lǐ,dàn jiàn fú sāng rì yǐng dào guà jīn fú róng。
山中仙人古愚老,青霞落落云间松。shān zhōng xiān rén gǔ yú lǎo,qīng xiá luò luò yún jiān sōng。
翩然独去游无穷,谒帝西上昆仑宫。piān rán dú qù yóu wú qióng,yè dì xī shàng kūn lún gōng。
春苔染水碧于酒,辇路人家插杨柳。chūn tái rǎn shuǐ bì yú jiǔ,niǎn lù rén jiā chā yáng liǔ。
金茎露泻明月珠,散落人间作星斗。jīn jīng lù xiè míng yuè zhū,sàn luò rén jiān zuò xīng dòu。
君不见西山日上紫气横,花下有人调玉笙。jūn bù jiàn xī shān rì shàng zǐ qì héng,huā xià yǒu rén diào yù shēng。
太平拟进九成乐,五云楼阁生秋声。tài píng nǐ jìn jiǔ chéng lè,wǔ yún lóu gé shēng qiū shēng。

上继学王公

黄清老

大风卷地沙尘昏,十日不得一出门。dà fēng juǎn dì shā chén hūn,shí rì bù dé yī chū mén。
眼中俗子浩于海,思欲一见云中君。yǎn zhōng sú zi hào yú hǎi,sī yù yī jiàn yún zhōng jūn。
云中之君玉为节,廌冠峨峨照晴雪。yún zhōng zhī jūn yù wèi jié,zhì guān é é zhào qíng xuě。
振衣惊落琪树花,片片人间作明月。zhèn yī jīng luò qí shù huā,piàn piàn rén jiān zuò míng yuè。
有时霹雳生风雷,松声晓落青崔嵬。yǒu shí pī lì shēng fēng léi,sōng shēng xiǎo luò qīng cuī wéi。
众芳收雨作春色,瑶草绿遍三蓬莱。zhòng fāng shōu yǔ zuò chūn sè,yáo cǎo lǜ biàn sān péng lái。
有时笔端吐光怪,干将生花玉龙蜕。yǒu shí bǐ duān tǔ guāng guài,gàn jiāng shēng huā yù lóng tuì。
广寒天上闻步虚,万壑千崖起秋籁。guǎng hán tiān shàng wén bù xū,wàn hè qiān yá qǐ qiū lài。
嗟余困学无所成,仙家幸识黄麒麟。jiē yú kùn xué wú suǒ chéng,xiān jiā xìng shí huáng qí lín。
愿从辋川觅诗法,白鸥飞入南山春。yuàn cóng wǎng chuān mì shī fǎ,bái ōu fēi rù nán shān chūn。
79123456