古诗词

上继学王公

黄清老

大风卷地沙尘昏,十日不得一出门。dà fēng juǎn dì shā chén hūn,shí rì bù dé yī chū mén。 眼中俗子浩于海,思欲一见云中君。yǎn zhōng sú zi hào yú hǎi,sī yù yī jiàn yún zhōng jūn。 云中之君玉为节,廌冠峨峨照晴雪。yún zhōng zhī jūn yù wèi jié,zhì guān é é zhào qíng xuě。 振衣惊落琪树花,片片人间作明月。zhèn yī jīng luò qí shù huā,piàn piàn rén jiān zuò míng yuè。 有时霹雳生风雷,松声晓落青崔嵬。yǒu shí pī lì shēng fēng léi,sōng shēng xiǎo luò qīng cuī wéi。 众芳收雨作春色,瑶草绿遍三蓬莱。zhòng fāng shōu yǔ zuò chūn sè,yáo cǎo lǜ biàn sān péng lái。 有时笔端吐光怪,干将生花玉龙蜕。yǒu shí bǐ duān tǔ guāng guài,gàn jiāng shēng huā yù lóng tuì。 广寒天上闻步虚,万壑千崖起秋籁。guǎng hán tiān shàng wén bù xū,wàn hè qiān yá qǐ qiū lài。 嗟余困学无所成,仙家幸识黄麒麟。jiē yú kùn xué wú suǒ chéng,xiān jiā xìng shí huáng qí lín。 愿从辋川觅诗法,白鸥飞入南山春。yuàn cóng wǎng chuān mì shī fǎ,bái ōu fēi rù nán shān chūn。

黄清老

元邵武人,字子肃。笃志励学,泰定帝泰定四年进士,除翰林国史院典籍官,迁应奉翰林文字兼国史院编修。出为湖广儒学提举。时人重其学行,称樵水先生。有《春秋经旨》、《四书一贯》。 黄清老的作品>>

猜您喜欢

忆昔寄子静弟

黄清老

忆昔走马寻丹丘,醉卧白云溪上楼。yì xī zǒu mǎ xún dān qiū,zuì wò bái yún xī shàng lóu。 黄石桥东两松树,一夜水长到梢头。huáng shí qiáo dōng liǎng sōng shù,yī yè shuǐ zhǎng dào shāo tóu。

海子上有期

黄清老

金堤晴日共鸣镳,倾盖松阴待早朝。jīn dī qíng rì gòng míng biāo,qīng gài sōng yīn dài zǎo cháo。 数尽荷花数荷叶,碧云移过水东桥。shù jǐn hé huā shù hé yè,bì yún yí guò shuǐ dōng qiáo。

怀友时住夏玉泉山

黄清老

远水平林翠绕城,秋来风雨动离情。yuǎn shuǐ píng lín cuì rào chéng,qiū lái fēng yǔ dòng lí qíng。 玉泉千尺梧桐树,月下时闻落叶声。yù quán qiān chǐ wú tóng shù,yuè xià shí wén luò yè shēng。

登岸书所见寄魏亨道

黄清老

紫霞摇日花满川,渔翁不归鸥在船。zǐ xiá yáo rì huā mǎn chuān,yú wēng bù guī ōu zài chuán。 白云悠然渡水去,平野秋色青连天。bái yún yōu rán dù shuǐ qù,píng yě qiū sè qīng lián tiān。

寄刘凤溪时有麻源之约不果往

黄清老

南国佳人鬓欲丝,仙坛孤负杏花期。nán guó jiā rén bìn yù sī,xiān tán gū fù xìng huā qī。 多情惟有东桥水,流到瓜州月上时。duō qíng wéi yǒu dōng qiáo shuǐ,liú dào guā zhōu yuè shàng shí。

题牧牛图

黄清老

平原雨多烟草浮,牧童驱牛如挽舟。píng yuán yǔ duō yān cǎo fú,mù tóng qū niú rú wǎn zhōu。 柴门正在水深处,青山流过屋西头。chái mén zhèng zài shuǐ shēn chù,qīng shān liú guò wū xī tóu。

春晚

黄清老

春老他乡奈老何,可人红紫渐无多。chūn lǎo tā xiāng nài lǎo hé,kě rén hóng zǐ jiàn wú duō。 闲来绿柳坡头路,记得流莺第一歌。xián lái lǜ liǔ pō tóu lù,jì dé liú yīng dì yī gē。

偶题二首

黄清老

永夜观儿课旧编,小窗灯火忆当年。yǒng yè guān ér kè jiù biān,xiǎo chuāng dēng huǒ yì dāng nián。 曲肱自笑不成寐,月上瑶琴第五弦。qū gōng zì xiào bù chéng mèi,yuè shàng yáo qín dì wǔ xián。

偶题二首

黄清老

雪夜题书玉署深,思山便欲寄瑶琴。xuě yè tí shū yù shǔ shēn,sī shān biàn yù jì yáo qín。 征鸿若问平安信,河汉东流是此心。zhēng hóng ruò wèn píng ān xìn,hé hàn dōng liú shì cǐ xīn。

题春江小景图

黄清老

小艇无人载绿阴,白鸥门外笋成林。xiǎo tǐng wú rén zài lǜ yīn,bái ōu mén wài sǔn chéng lín。 不知多少山中雨,染得一江春雨深。bù zhī duō shǎo shān zhōng yǔ,rǎn dé yī jiāng chūn yǔ shēn。

题鄱阳方氏心远亭二首

黄清老

湖上千峰碧染衣,琴轩春雨白鸥归。hú shàng qiān fēng bì rǎn yī,qín xuān chūn yǔ bái ōu guī。 无人共语乾坤外,燕子南来雁北飞。wú rén gòng yǔ qián kūn wài,yàn zi nán lái yàn běi fēi。

题鄱阳方氏心远亭二首

黄清老

柴门垂柳晓啼鸦,露径苔封芍药芽。chái mén chuí liǔ xiǎo tí yā,lù jìng tái fēng sháo yào yá。 分得鄱阳云一半,自携春雨种黄花。fēn dé pó yáng yún yī bàn,zì xié chūn yǔ zhǒng huáng huā。

钱塘怀友

黄清老

舟泊风林一雁声,白蘋红蓼共思君。zhōu pō fēng lín yī yàn shēng,bái píng hóng liǎo gòng sī jūn。 月明江水多于海,雨后秋山碧似云。yuè míng jiāng shuǐ duō yú hǎi,yǔ hòu qiū shān bì shì yún。

赠江玉成

黄清老

千里还家独抱琴,象山杳在白云林。qiān lǐ hái jiā dú bào qín,xiàng shān yǎo zài bái yún lín。 晚寒莫厌江东路,人倚梅花雪意深。wǎn hán mò yàn jiāng dōng lù,rén yǐ méi huā xuě yì shēn。

友人见访不遇

黄清老

君乘白鹤下青云,我入春山听晓莺。jūn chéng bái hè xià qīng yún,wǒ rù chūn shān tīng xiǎo yīng。 可惜小楼风雨过,无人收拾万松声。kě xī xiǎo lóu fēng yǔ guò,wú rén shōu shí wàn sōng shēng。
79123456