古诗词

朱文公

陈普

尝思紫阳翁,功德不下禹。cháng sī zǐ yáng wēng,gōng dé bù xià yǔ。
平生五人伦,叔世一天柱。píng shēng wǔ rén lún,shū shì yī tiān zhù。
海岳久亭毓,二仪厚付与。hǎi yuè jiǔ tíng yù,èr yí hòu fù yǔ。
高明挂秋月,精细破毫缕。gāo míng guà qiū yuè,jīng xì pò háo lǚ。
举目无荀杨,浑身是伊吕。jǔ mù wú xún yáng,hún shēn shì yī lǚ。
百年嗣程邵,千载承邹鲁。bǎi nián sì chéng shào,qiān zài chéng zōu lǔ。
直上接勋华,益远益不御。zhí shàng jiē xūn huá,yì yuǎn yì bù yù。
本原无不见,支派自循序。běn yuán wú bù jiàn,zhī pài zì xún xù。
遂令天叙秩,有目得再睹。suì lìng tiān xù zhì,yǒu mù dé zài dǔ。
建绍乾淳间,三纲散无主。jiàn shào qián chún jiān,sān gāng sàn wú zhǔ。
仇雠操太阿,利欲浸九土。chóu chóu cāo tài ā,lì yù jìn jiǔ tǔ。
鞠躬上文石,谆谆正心语。jū gōng shàng wén shí,zhūn zhūn zhèng xīn yǔ。
欲起君以雷,滂沱洗寰宇。yù qǐ jūn yǐ léi,pāng tuó xǐ huán yǔ。
圣心不见答,浩浩翠烟去。shèng xīn bù jiàn dá,hào hào cuì yān qù。
当时听其言,何但报千古。dāng shí tīng qí yán,hé dàn bào qiān gǔ。
廓清草莱辟,栉沐疮痍愈。kuò qīng cǎo lái pì,zhì mù chuāng yí yù。
奕奕万世规,百年遽如许。yì yì wàn shì guī,bǎi nián jù rú xǔ。
天意竟莫回,地气不可迕。tiān yì jìng mò huí,dì qì bù kě wù。
但留四部书,万世开尧禹。dàn liú sì bù shū,wàn shì kāi yáo yǔ。
深翠隔荒台,寥落招魂具。shēn cuì gé huāng tái,liáo luò zhāo hún jù。
夜半读中庸,横空挟风雨。yè bàn dú zhōng yōng,héng kōng xié fēng yǔ。
陈普

陈普

宋福州宁德人,字尚德,居石堂山,因号石堂,又号惧斋。从韩翼甫游。宋亡,三辟本省教授,不起。开门授徒,四方及门者岁数百人。受聘主云庄书院,又留讲鳌峰、饶广,在德兴初庵书院尤久。晚居莆中十八年,造就益众。其学以真知实践,求无愧于古圣贤而后已。有《周易解》、《尚书补微》、《四书句解钤键》、《字义》等。 陈普的作品>>

猜您喜欢

咏史

陈普

临安猿鹤共清吟,犹作投机叩齿音。lín ān yuán hè gòng qīng yín,yóu zuò tóu jī kòu chǐ yīn。
商鞅禹文无辨别,冶城数语是何心。shāng yāng yǔ wén wú biàn bié,yě chéng shù yǔ shì hé xīn。

咏史

陈普

苻氏无良妄自尊,鲜卑羌竖正鲸吞。fú shì wú liáng wàng zì zūn,xiān bēi qiāng shù zhèng jīng tūn。
到头棋酒消磨晋,莫道桓冲果失言。dào tóu qí jiǔ xiāo mó jìn,mò dào huán chōng guǒ shī yán。

咏史

陈普

安石深源不共朝,共嫌俎豆不逍遥。ān shí shēn yuán bù gòng cháo,gòng xián zǔ dòu bù xiāo yáo。
无边赤子皆延颈,掩口胡卢独李辽。wú biān chì zi jiē yán jǐng,yǎn kǒu hú lú dú lǐ liáo。

咏史

陈普

封胡羯末皎琳琅,岁久浑无忆洛阳。fēng hú jié mò jiǎo lín láng,suì jiǔ hún wú yì luò yáng。
江左家居照江水,谢安元为宋齐梁。jiāng zuǒ jiā jū zhào jiāng shuǐ,xiè ān yuán wèi sòng qí liáng。

咏史

陈普

何国严刑禁老庄,有人拔剑斩韦郎。hé guó yán xíng jìn lǎo zhuāng,yǒu rén bá jiàn zhǎn wéi láng。
氐羌本自无天运,为有人心得暂狂。dī qiāng běn zì wú tiān yùn,wèi yǒu rén xīn dé zàn kuáng。

咏史

陈普

宣元社稷等沉沦,不了昌明道子身。xuān yuán shè jì děng chén lún,bù le chāng míng dào zi shēn。
夺得桓苻二贼手,付与赵牙张贵人。duó dé huán fú èr zéi shǒu,fù yǔ zhào yá zhāng guì rén。

咏史

陈普

诸贤一一是琅球,一入清谈即鬼幽。zhū xián yī yī shì láng qiú,yī rù qīng tán jí guǐ yōu。
何但简文如惠帝,冶城安石亦斯流。hé dàn jiǎn wén rú huì dì,yě chéng ān shí yì sī liú。

咏史

陈普

夷甫登朝日月昏,争知安石亦深源。yí fǔ dēng cháo rì yuè hūn,zhēng zhī ān shí yì shēn yuán。
当时赤子何无禄,直自高曾误到孙。dāng shí chì zi hé wú lù,zhí zì gāo céng wù dào sūn。

咏史

陈普

竹林遗类入荆杨,贾郭馀尘在晋阳。zhú lín yí lèi rù jīng yáng,jiǎ guō yú chén zài jìn yáng。
听得平阳消息否,忍听徐润调笙簧。tīng dé píng yáng xiāo xī fǒu,rěn tīng xú rùn diào shēng huáng。

咏史

陈普

刘琨忠孝君亲念,急切不似令狐泥。liú kūn zhōng xiào jūn qīn niàn,jí qiè bù shì lìng hú ní。
亡身自是缘声色,须把初心看匹磾。wáng shēn zì shì yuán shēng sè,xū bǎ chū xīn kàn pǐ dī。

咏史

陈普

马牛风自不相谋,异体安知蝮螫头。mǎ niú fēng zì bù xiāng móu,yì tǐ ān zhī fù shì tóu。
北伐不令持寸铁,楫声空震大江流。běi fá bù lìng chí cùn tiě,jí shēng kōng zhèn dà jiāng liú。

咏史

陈普

苏峻鲸奔正可忧,翻令王室备荆州。sū jùn jīng bēn zhèng kě yōu,fān lìng wáng shì bèi jīng zhōu。
五陵松柏无遗种,谩为桓温拾竹头。wǔ líng sōng bǎi wú yí zhǒng,mán wèi huán wēn shí zhú tóu。

咏史

陈普

王蒙谢尚不堪论,庾翼桓温亦浪言。wáng méng xiè shàng bù kān lùn,yǔ yì huán wēn yì làng yán。
两晋士风真可笑,尽将管葛许深源。liǎng jìn shì fēng zhēn kě xiào,jǐn jiāng guǎn gé xǔ shēn yuán。

咏史

陈普

唤起鲸鲵满北州,过江仍复漏吞舟。huàn qǐ jīng ní mǎn běi zhōu,guò jiāng réng fù lòu tūn zhōu。
一时共爱恢恢网,不悟三纲乱不收。yī shí gòng ài huī huī wǎng,bù wù sān gāng luàn bù shōu。

咏史

陈普

不缘廊庙尽谈空,安得狐狸啸晋宫。bù yuán láng miào jǐn tán kōng,ān dé hú lí xiào jìn gōng。
王氏可人惟逸少,更容谢万作三公。wáng shì kě rén wéi yì shǎo,gèng róng xiè wàn zuò sān gōng。