古诗词

日长三十韵寄赵宾旸

方回

栗里渊明径,桤林子美堂。lì lǐ yuān míng jìng,qī lín zi měi táng。
乱离容不死,穷乏果何伤。luàn lí róng bù sǐ,qióng fá guǒ hé shāng。
红粒炊籼饭,青薹煮菜汤。hóng lì chuī xiān fàn,qīng tái zhǔ cài tāng。
甲兵才偃息,城市转荒凉。jiǎ bīng cái yǎn xī,chéng shì zhuǎn huāng liáng。
最苦樵苏贵,曾微药饵良。zuì kǔ qiáo sū guì,céng wēi yào ěr liáng。
频仍赊酒饮,卒急卖书偿。pín réng shē jiǔ yǐn,zú jí mài shū cháng。
败絮熏还曝,粗絺洗更浆。bài xù xūn hái pù,cū chī xǐ gèng jiāng。
炎蒸虽渐迫,寒冷尚宜防。yán zhēng suī jiàn pò,hán lěng shàng yí fáng。
瀹茗徵瓷盏,包梨集纸囊。yuè míng zhēng cí zhǎn,bāo lí jí zhǐ náng。
头昏修菊枕,肤汗拭藤床。tóu hūn xiū jú zhěn,fū hàn shì téng chuáng。
困倦成衰懦,疏慵欠激昂。kùn juàn chéng shuāi nuò,shū yōng qiàn jī áng。
厩空需马稿,碓净缺鸡糠。jiù kōng xū mǎ gǎo,duì jìng quē jī kāng。
思虑徒迂阔,营求竟渺茫。sī lǜ tú yū kuò,yíng qiú jìng miǎo máng。
忆儿观燕乳,怀友听莺吭。yì ér guān yàn rǔ,huái yǒu tīng yīng kēng。
守分甘丘壑,逢时付庙廊。shǒu fēn gān qiū hè,féng shí fù miào láng。
骨骸同朽腐,名字孰芬香。gǔ hái tóng xiǔ fǔ,míng zì shú fēn xiāng。
但握锄犁柄,终逃鈇钺铓。dàn wò chú lí bǐng,zhōng táo fū yuè máng。
交游多竖褐,谈话止农桑。jiāo yóu duō shù hè,tán huà zhǐ nóng sāng。
应俗循中道,颐生宝秘方。yīng sú xún zhōng dào,yí shēng bǎo mì fāng。
邻僧营藏字,侠士戏球场。lín sēng yíng cáng zì,xiá shì xì qiú chǎng。
角武焉能往,摛文或可当。jiǎo wǔ yān néng wǎng,chī wén huò kě dāng。
病稀摩诘问,歌类接舆狂。bìng xī mó jí wèn,gē lèi jiē yú kuáng。
举世嘲痴叔,何人识漫郎。jǔ shì cháo chī shū,hé rén shí màn láng。
北辕回朔漠,南棹辍沅湘。běi yuán huí shuò mò,nán zhào chuò yuán xiāng。
谊气知犹壮,颓龄惧不遑。yì qì zhī yóu zhuàng,tuí líng jù bù huáng。
六旬过眼电,万事满颐霜。liù xún guò yǎn diàn,wàn shì mǎn yí shuāng。
静乐非无动,闲遨却似忙。jìng lè fēi wú dòng,xián áo què shì máng。
连苔移巨石,带露数新篁。lián tái yí jù shí,dài lù shù xīn huáng。
天地诗人少,山林夏日长。tiān dì shī rén shǎo,shān lín xià rì zhǎng。
此心无别路,一武到羲黄。cǐ xīn wú bié lù,yī wǔ dào xī huáng。

方回

元朝诗人、诗论家。方回节操无可言者,为世所讥,然善论诗文,论诗主江西派,为江西诗派殿军(参见《中国文学史·第三卷·第六编·元代文学》)。字万里。徽州歙县(今属安徽)人。南宋理宗时登第,初以《梅花百咏》向权臣贾似道献媚,后见似道势败,又上似道十可斩之疏,得任严州(今浙江建德)知府。元兵将至,他高唱死守封疆之论,及元兵至,又望风迎降,得任建德路总管,不久罢官,即徜徉于杭州、歙县一带,晚年在杭州以卖文为生,以至老死。
方回罢官后,致力于诗,选唐、宋近体诗,加以评论,取名《瀛奎律髓》,共49卷。 方回的作品>>

猜您喜欢

读素问十六首

方回

真人古不死,变形能登天。zhēn rén gǔ bù sǐ,biàn xíng néng dēng tiān。
圣人乃其亚,在宥亦长年。shèng rén nǎi qí yà,zài yòu yì zhǎng nián。
尧舜寿逾百,犹若腒腊然。yáo shùn shòu yú bǎi,yóu ruò jū là rán。
后世妄庸子,多欲求神仙。hòu shì wàng yōng zi,duō yù qiú shén xiān。

读素问十六首

方回

上古僦贷季,色脉通神明。shàng gǔ jiù dài jì,sè mài tōng shén míng。
人处禽兽间,于物澹无情。rén chù qín shòu jiān,yú wù dàn wú qíng。
针石有不用,祝由足移精。zhēn shí yǒu bù yòng,zhù yóu zú yí jīng。
世降尚毒药,一误百祸生。shì jiàng shàng dú yào,yī wù bǎi huò shēng。

读素问十六首

方回

煌煌金兰室,历历玉版文。huáng huáng jīn lán shì,lì lì yù bǎn wén。
伏羲之所为,传逮轩辕君。fú xī zhī suǒ wèi,chuán dǎi xuān yuán jūn。
妙测天人际,岂徒针药云。miào cè tiān rén jì,qǐ tú zhēn yào yún。
予实有左癖,此岂非三坟。yǔ shí yǒu zuǒ pǐ,cǐ qǐ fēi sān fén。

读素问十六首

方回

素问虽医书,读之患不精。sù wèn suī yī shū,dú zhī huàn bù jīng。
大可用人国,小亦可用兵。dà kě yòng rén guó,xiǎo yì kě yòng bīng。
行所胜不胜,逆从决死生。xíng suǒ shèng bù shèng,nì cóng jué sǐ shēng。
勿待阴阳间,关格不相营。wù dài yīn yáng jiān,guān gé bù xiāng yíng。

读素问十六首

方回

反治非反治,缪刺岂缪刺。fǎn zhì fēi fǎn zhì,móu cì qǐ móu cì。
不同将无同,不异所以异。bù tóng jiāng wú tóng,bù yì suǒ yǐ yì。
寒热故殊途,左右肯易位。hán rè gù shū tú,zuǒ yòu kěn yì wèi。
圣贤善用权,初不失经意。shèng xián shàn yòng quán,chū bù shī jīng yì。

读素问十六首

方回

窭人冒杀气,感寒多两伤。jù rén mào shā qì,gǎn hán duō liǎng shāng。
贵者不其然,所患由高粱。guì zhě bù qí rán,suǒ huàn yóu gāo liáng。
美石能发瘨,芳草能发狂。měi shí néng fā diān,fāng cǎo néng fā kuáng。
喜怒不中节,邂逅身亦亡。xǐ nù bù zhōng jié,xiè hòu shēn yì wáng。

读素问十六首

方回

病人有谷气,面黄无不瘳。bìng rén yǒu gǔ qì,miàn huáng wú bù chōu。
黄不欲太明,如缟裹栝楼。huáng bù yù tài míng,rú gǎo guǒ guā lóu。
相工摭绪馀,喜色占眉头。xiāng gōng zhí xù yú,xǐ sè zhàn méi tóu。
得非许负术,亦从岐伯求。dé fēi xǔ fù shù,yì cóng qí bó qiú。

读素问十六首

方回

尝富后乃贫,其病名失精。cháng fù hòu nǎi pín,qí bìng míng shī jīng。
尝贵后忽贱,病又名脱营。cháng guì hòu hū jiàn,bìng yòu míng tuō yíng。
区区得丧间,性命系死生。qū qū dé sàng jiān,xìng mìng xì sǐ shēng。
不有穷愁者,著书如虞卿。bù yǒu qióng chóu zhě,zhù shū rú yú qīng。

读素问十六首

方回

故贵或脱势,封君有败伤。gù guì huò tuō shì,fēng jūn yǒu bài shāng。
良医所不治,其人神已亡。liáng yī suǒ bù zhì,qí rén shén yǐ wáng。
秦汉以至今,此事纷披猖。qín hàn yǐ zhì jīn,cǐ shì fēn pī chāng。
失侯可种瓜,奈何失国王。shī hóu kě zhǒng guā,nài hé shī guó wáng。

读素问十六首

方回

凡火以水沃,无不立销灭。fán huǒ yǐ shuǐ wò,wú bù lì xiāo miè。
龙火行雨中,沃水乃愈烈。lóng huǒ xíng yǔ zhōng,wò shuǐ nǎi yù liè。
甚者则从之,不以寒治热。shén zhě zé cóng zhī,bù yǐ hán zhì rè。
后主先所因,神圣有秘诀。hòu zhǔ xiān suǒ yīn,shén shèng yǒu mì jué。

读素问十六首

方回

三阴与三阳,应天之六气。sān yīn yǔ sān yáng,yīng tiān zhī liù qì。
五行加相火,于地分六位。wǔ xíng jiā xiāng huǒ,yú dì fēn liù wèi。
羲画箕子畴,恐亦出此意。xī huà jī zi chóu,kǒng yì chū cǐ yì。
汉儒灾异学,可择但勿泥。hàn rú zāi yì xué,kě zé dàn wù ní。

读素问十六首

方回

用针取工巧,用药称圣神。yòng zhēn qǔ gōng qiǎo,yòng yào chēng shèng shén。
伯高不尽言,极艺未易臻。bó gāo bù jǐn yán,jí yì wèi yì zhēn。
针法今鲜传,甚于药杀人。zhēn fǎ jīn xiān chuán,shén yú yào shā rén。
与落庸医手,寡欲全其身。yǔ luò yōng yī shǒu,guǎ yù quán qí shēn。

读素问十六首

方回

鬼臾区所陈,太始天元册。guǐ yú qū suǒ chén,tài shǐ tiān yuán cè。
后世言阴阳,胥于此焉出。hòu shì yán yīn yáng,xū yú cǐ yān chū。
九星首天蓬,遁甲云古术。jiǔ xīng shǒu tiān péng,dùn jiǎ yún gǔ shù。
要是秦汉间,良医所祖述。yào shì qín hàn jiān,liáng yī suǒ zǔ shù。

读素问十六首

方回

三品别贵贱,四制定奇偶。sān pǐn bié guì jiàn,sì zhì dìng qí ǒu。
主病则用之,上药或弗取。zhǔ bìng zé yòng zhī,shàng yào huò fú qǔ。
得士寒畯可,量才世胄否。dé shì hán jùn kě,liàng cái shì zhòu fǒu。
豕苓鸡壅言,吾亦闻庄叟。shǐ líng jī yōng yán,wú yì wén zhuāng sǒu。

题朱仲华百牛图

方回

以栋梁成厦屋,万牛不足。yǐ dòng liáng chéng shà wū,wàn niú bù zú。
以耒耜命巾车,一牛有馀。yǐ lěi sì mìng jīn chē,yī niú yǒu yú。
画师幻此沮洳泽,若牯㹀犊辈且百。huà shī huàn cǐ jǔ rù zé,ruò gǔ bó dú bèi qiě bǎi。
太平村落丰年秋,只欠耳边闻晚笛。tài píng cūn luò fēng nián qiū,zhǐ qiàn ěr biān wén wǎn dí。
老身元是牧牛儿,凭谁写作刘凝之。lǎo shēn yuán shì mù niú ér,píng shuí xiě zuò liú níng zhī。