古诗词

示长儿存心

方回

我家歙山下,不满五顷田。wǒ jiā shè shān xià,bù mǎn wǔ qǐng tián。
捐弃已过半,岂不为子钱。juān qì yǐ guò bàn,qǐ bù wèi zi qián。
兵甲跨江海,喧豗逾十年。bīng jiǎ kuà jiāng hǎi,xuān huī yú shí nián。
零落殆万卷,荒凉馀数椽。líng luò dài wàn juǎn,huāng liáng yú shù chuán。
借使尽售之,事亦关诸天。jiè shǐ jǐn shòu zhī,shì yì guān zhū tiān。
平生鄙货殖,黄金散如烟。píng shēng bǐ huò zhí,huáng jīn sàn rú yān。
孰知两鬓雪,枯肠几不饘。shú zhī liǎng bìn xuě,kū cháng jǐ bù zhān。
无忧恐难老,故遣百虑煎。wú yōu kǒng nán lǎo,gù qiǎn bǎi lǜ jiān。
乐者未必寿,死返在我先。lè zhě wèi bì shòu,sǐ fǎn zài wǒ xiān。
属有客语我,法当营冢阡。shǔ yǒu kè yǔ wǒ,fǎ dāng yíng zhǒng qiān。
儿曹勿过计,葬穴自有缘。ér cáo wù guò jì,zàng xué zì yǒu yuán。
只鸡可以祭,故絮亦足缠。zhǐ jī kě yǐ jì,gù xù yì zú chán。
但戒效俚俗,佛事徒喧阗。dàn jiè xiào lǐ sú,fú shì tú xuān tián。
文公有家礼,夙已书诸篇。wén gōng yǒu jiā lǐ,sù yǐ shū zhū piān。
父贫至累子,能不心恻然。fù pín zhì lèi zi,néng bù xīn cè rán。
揣量内无愧,视世差独贤。chuāi liàng nèi wú kuì,shì shì chà dú xián。
囊中了无物,积稿诗三千。náng zhōng le wú wù,jī gǎo shī sān qiān。
讵敢望放翁,至有万首传。jù gǎn wàng fàng wēng,zhì yǒu wàn shǒu chuán。
严陵所寓屋,稍已割东偏。yán líng suǒ yù wū,shāo yǐ gē dōng piān。
邻翁觅菜地,更当乞西壖。lín wēng mì cài dì,gèng dāng qǐ xī ruán。
今我欲裹粮,一泛涛江船。jīn wǒ yù guǒ liáng,yī fàn tāo jiāng chuán。
永谢麟阁梦,宁垂鼋鼎涎。yǒng xiè lín gé mèng,níng chuí yuán dǐng xián。
故人傥相济,匪伊归棹旋。gù rén tǎng xiāng jì,fěi yī guī zhào xuán。
紫阳政自佳,携汝追群仙。zǐ yáng zhèng zì jiā,xié rǔ zhuī qún xiān。

方回

元朝诗人、诗论家。方回节操无可言者,为世所讥,然善论诗文,论诗主江西派,为江西诗派殿军(参见《中国文学史·第三卷·第六编·元代文学》)。字万里。徽州歙县(今属安徽)人。南宋理宗时登第,初以《梅花百咏》向权臣贾似道献媚,后见似道势败,又上似道十可斩之疏,得任严州(今浙江建德)知府。元兵将至,他高唱死守封疆之论,及元兵至,又望风迎降,得任建德路总管,不久罢官,即徜徉于杭州、歙县一带,晚年在杭州以卖文为生,以至老死。
方回罢官后,致力于诗,选唐、宋近体诗,加以评论,取名《瀛奎律髓》,共49卷。 方回的作品>>

猜您喜欢

红蔷薇花

方回

月桂金沙各斗春,蔷薇红透更精神。yuè guì jīn shā gè dòu chūn,qiáng wēi hóng tòu gèng jīng shén。
虽然面似佳人笑,满体锋铓解刺人。suī rán miàn shì jiā rén xiào,mǎn tǐ fēng máng jiě cì rén。

酴醾花

方回

未用炉薰燃笃耨,何须粉面佐娉婷。wèi yòng lú xūn rán dǔ nòu,hé xū fěn miàn zuǒ pīng tíng。
通宵痛饮此花下,露滴杯中酒更醒。tōng xiāo tòng yǐn cǐ huā xià,lù dī bēi zhōng jiǔ gèng xǐng。

木香花

方回

海南药物木香重,何似?松高架花。hǎi nán yào wù mù xiāng zhòng,hé shì chōng sōng gāo jià huā。
春晚日长香满院,天教富贵属诗家。chūn wǎn rì zhǎng xiāng mǎn yuàn,tiān jiào fù guì shǔ shī jiā。

衮绣毬花

方回

舞姬初试薄罗衣,趁蝶随蜂玩午晖。wǔ jī chū shì báo luó yī,chèn dié suí fēng wán wǔ huī。
各折一枝入深院,欢声赢得绣毬归。gè zhé yī zhī rù shēn yuàn,huān shēng yíng dé xiù qiú guī。

芍药花

方回

眼中不复见姚黄,从古扬州亚洛阳。yǎn zhōng bù fù jiàn yáo huáng,cóng gǔ yáng zhōu yà luò yáng。
何止中郎虎贲似,政堪花相相花王。hé zhǐ zhōng láng hǔ bēn shì,zhèng kān huā xiāng xiāng huā wáng。

惜砚中花

方回

花担移来锦绣丛,小窗瓶水浸春风。huā dān yí lái jǐn xiù cóng,xiǎo chuāng píng shuǐ jìn chūn fēng。
朝来不忍轻磨墨,落砚香粘数点红。cháo lái bù rěn qīng mó mò,luò yàn xiāng zhān shù diǎn hóng。

秋日古兰花十首

方回

绿叶梢头紫粟攒,离骚经里古秋兰。lǜ yè shāo tóu zǐ sù zǎn,lí sāo jīng lǐ gǔ qiū lán。
时人误唤孩儿菊,惟有诗翁解细看。shí rén wù huàn hái ér jú,wéi yǒu shī wēng jiě xì kàn。

秋日古兰花十首

方回

可待清秋菊共芳,春苗夏叶已先香。kě dài qīng qiū jú gòng fāng,chūn miáo xià yè yǐ xiān xiāng。
握兰故事人谁识,夙世庞眉汉署郎。wò lán gù shì rén shuí shí,sù shì páng méi hàn shǔ láng。

秋日古兰花十首

方回

远闻香淡近闻浓,紫穗丝丝吐雪茸。yuǎn wén xiāng dàn jìn wén nóng,zǐ suì sī sī tǔ xuě rōng。
不识幽人殢姝子,儿曹方醉木芙蓉。bù shí yōu rén tì shū zi,ér cáo fāng zuì mù fú róng。

秋日古兰花十首

方回

玉露金风喜乍凉,紫茎绿叶荐秋芳。yù lù jīn fēng xǐ zhà liáng,zǐ jīng lǜ yè jiàn qiū fāng。
今年最好中秋月,更着秋兰月下香。jīn nián zuì hǎo zhōng qiū yuè,gèng zhe qiū lán yuè xià xiāng。

秋日古兰花十首

方回

大似斯文不遇时,无人采佩世无知。dà shì sī wén bù yù shí,wú rén cǎi pèi shì wú zhī。
援琴与鼓猗兰操,五百年间一退之。yuán qín yǔ gǔ yī lán cāo,wǔ bǎi nián jiān yī tuì zhī。

秋日古兰花十首

方回

椒浆桂酒蕙蒸殽,学子人能诵楚骚。jiāo jiāng guì jiǔ huì zhēng xiáo,xué zi rén néng sòng chǔ sāo。
惟有籍兰无识者,老夫对尔首频搔。wéi yǒu jí lán wú shí zhě,lǎo fū duì ěr shǒu pín sāo。

秋日古兰花十首

方回

纫兰为佩楚忠臣,直道从来不屈身。rèn lán wèi pèi chǔ zhōng chén,zhí dào cóng lái bù qū shēn。
为报拖金鸣玉者,如君多是折腰人。wèi bào tuō jīn míng yù zhě,rú jūn duō shì zhé yāo rén。

秋日古兰花十首

方回

雪丝松细紫团栾,今代无人识古兰。xuě sī sōng xì zǐ tuán luán,jīn dài wú rén shí gǔ lán。
本草图经川续断,今人误作古兰看。běn cǎo tú jīng chuān xù duàn,jīn rén wù zuò gǔ lán kàn。

秋日古兰花十首

方回

一干一花山谷语,今兰不是古时兰。yī gàn yī huā shān gǔ yǔ,jīn lán bù shì gǔ shí lán。
重阳菊畔千丝紫,隆准曾孙却解看。zhòng yáng jú pàn qiān sī zǐ,lóng zhǔn céng sūn què jiě kàn。