古诗词

生日病腹疾书事

方回

今年六十二,弃官八年矣。jīn nián liù shí èr,qì guān bā nián yǐ。
生世业已休,来日凛无几。shēng shì yè yǐ xiū,lái rì lǐn wú jǐ。
孰谓尝作郡,旦暮窘薪米。shú wèi cháng zuò jùn,dàn mù jiǒng xīn mǐ。
少时颇豪宕,晚乃穷如此。shǎo shí pǒ háo dàng,wǎn nǎi qióng rú cǐ。
此事非所忧,所忧学业圮。cǐ shì fēi suǒ yōu,suǒ yōu xué yè pǐ。
孤卧仅一榻,疾读动千纸。gū wò jǐn yī tà,jí dú dòng qiān zhǐ。
积迷如望洋,顿悟不违咫。jī mí rú wàng yáng,dùn wù bù wéi zhǐ。
深井朱夏寒,自汲洗手水。shēn jǐng zhū xià hán,zì jí xǐ shǒu shuǐ。
心更洁于手,时以理趣洗。xīn gèng jié yú shǒu,shí yǐ lǐ qù xǐ。
平生大缪误,岂不习经史。píng shēng dà móu wù,qǐ bù xí jīng shǐ。
搜览浪该博,著述堕浮靡。sōu lǎn làng gāi bó,zhù shù duò fú mí。
诗虽稍得名,往往语多绮。shī suī shāo dé míng,wǎng wǎng yǔ duō qǐ。
夙愆奚庸追,旧嗜差可止。sù qiān xī yōng zhuī,jiù shì chà kě zhǐ。
回车遵大路,千圣同一轨。huí chē zūn dà lù,qiān shèng tóng yī guǐ。
兹晨记吾降,益复感发齿。zī chén jì wú jiàng,yì fù gǎn fā chǐ。
忽虚苦下泄,乍实结中痞。hū xū kǔ xià xiè,zhà shí jié zhōng pǐ。
道在果何惧,朝闻夕可死。dào zài guǒ hé jù,cháo wén xī kě sǐ。
朋友挟壶酒,卒爵强告旨。péng yǒu xié hú jiǔ,zú jué qiáng gào zhǐ。
敦笃谢亲姻,辑睦赖邻里。dūn dǔ xiè qīn yīn,jí mù lài lín lǐ。
人情不容拒,羔雁间豆篚。rén qíng bù róng jù,gāo yàn jiān dòu fěi。
酢宾有故常,勿药姑少俟。cù bīn yǒu gù cháng,wù yào gū shǎo qí。
清庖作汤饼,沾丐儿女子。qīng páo zuò tāng bǐng,zhān gài ér nǚ zi。
菲馔彻馂馀,稍亦及仆使。fēi zhuàn chè jùn yú,shāo yì jí pū shǐ。
老夫且伏枕,万事莫挂耳。lǎo fū qiě fú zhěn,wàn shì mò guà ěr。
处约犹处乐,可不省诸己。chù yuē yóu chù lè,kě bù shěng zhū jǐ。
俗竞徒朵颐,退修宁贲趾。sú jìng tú duǒ yí,tuì xiū níng bēn zhǐ。
幼者日以长,衰迈斯可揣。yòu zhě rì yǐ zhǎng,shuāi mài sī kě chuāi。
要令百祀后,知有老居士。yào lìng bǎi sì hòu,zhī yǒu lǎo jū shì。

方回

元朝诗人、诗论家。方回节操无可言者,为世所讥,然善论诗文,论诗主江西派,为江西诗派殿军(参见《中国文学史·第三卷·第六编·元代文学》)。字万里。徽州歙县(今属安徽)人。南宋理宗时登第,初以《梅花百咏》向权臣贾似道献媚,后见似道势败,又上似道十可斩之疏,得任严州(今浙江建德)知府。元兵将至,他高唱死守封疆之论,及元兵至,又望风迎降,得任建德路总管,不久罢官,即徜徉于杭州、歙县一带,晚年在杭州以卖文为生,以至老死。
方回罢官后,致力于诗,选唐、宋近体诗,加以评论,取名《瀛奎律髓》,共49卷。 方回的作品>>

猜您喜欢

读素问十六首

方回

昼夜雨不止,旬馀复旬馀。zhòu yè yǔ bù zhǐ,xún yú fù xún yú。
垢衣裹弊絮,念已朱夏初。gòu yī guǒ bì xù,niàn yǐ zhū xià chū。
逆旅何可处,出门但泥涂。nì lǚ hé kě chù,chū mén dàn ní tú。
属时乏美酒,积闷无由除。shǔ shí fá měi jiǔ,jī mèn wú yóu chú。
翻阅故箧中,偶得黄帝书。fān yuè gù qiè zhōng,ǒu dé huáng dì shū。
维昔世未季,曰土牧田驹。wéi xī shì wèi jì,yuē tǔ mù tián jū。
五运今未测,飘骤将焉如。wǔ yùn jīn wèi cè,piāo zhòu jiāng yān rú。
大谷十二俞,孰砭斯民愈。dà gǔ shí èr yú,shú biān sī mín yù。

读素问十六首

方回

真人古不死,变形能登天。zhēn rén gǔ bù sǐ,biàn xíng néng dēng tiān。
圣人乃其亚,在宥亦长年。shèng rén nǎi qí yà,zài yòu yì zhǎng nián。
尧舜寿逾百,犹若腒腊然。yáo shùn shòu yú bǎi,yóu ruò jū là rán。
后世妄庸子,多欲求神仙。hòu shì wàng yōng zi,duō yù qiú shén xiān。

读素问十六首

方回

上古僦贷季,色脉通神明。shàng gǔ jiù dài jì,sè mài tōng shén míng。
人处禽兽间,于物澹无情。rén chù qín shòu jiān,yú wù dàn wú qíng。
针石有不用,祝由足移精。zhēn shí yǒu bù yòng,zhù yóu zú yí jīng。
世降尚毒药,一误百祸生。shì jiàng shàng dú yào,yī wù bǎi huò shēng。

读素问十六首

方回

煌煌金兰室,历历玉版文。huáng huáng jīn lán shì,lì lì yù bǎn wén。
伏羲之所为,传逮轩辕君。fú xī zhī suǒ wèi,chuán dǎi xuān yuán jūn。
妙测天人际,岂徒针药云。miào cè tiān rén jì,qǐ tú zhēn yào yún。
予实有左癖,此岂非三坟。yǔ shí yǒu zuǒ pǐ,cǐ qǐ fēi sān fén。

读素问十六首

方回

素问虽医书,读之患不精。sù wèn suī yī shū,dú zhī huàn bù jīng。
大可用人国,小亦可用兵。dà kě yòng rén guó,xiǎo yì kě yòng bīng。
行所胜不胜,逆从决死生。xíng suǒ shèng bù shèng,nì cóng jué sǐ shēng。
勿待阴阳间,关格不相营。wù dài yīn yáng jiān,guān gé bù xiāng yíng。

读素问十六首

方回

反治非反治,缪刺岂缪刺。fǎn zhì fēi fǎn zhì,móu cì qǐ móu cì。
不同将无同,不异所以异。bù tóng jiāng wú tóng,bù yì suǒ yǐ yì。
寒热故殊途,左右肯易位。hán rè gù shū tú,zuǒ yòu kěn yì wèi。
圣贤善用权,初不失经意。shèng xián shàn yòng quán,chū bù shī jīng yì。

读素问十六首

方回

窭人冒杀气,感寒多两伤。jù rén mào shā qì,gǎn hán duō liǎng shāng。
贵者不其然,所患由高粱。guì zhě bù qí rán,suǒ huàn yóu gāo liáng。
美石能发瘨,芳草能发狂。měi shí néng fā diān,fāng cǎo néng fā kuáng。
喜怒不中节,邂逅身亦亡。xǐ nù bù zhōng jié,xiè hòu shēn yì wáng。

读素问十六首

方回

病人有谷气,面黄无不瘳。bìng rén yǒu gǔ qì,miàn huáng wú bù chōu。
黄不欲太明,如缟裹栝楼。huáng bù yù tài míng,rú gǎo guǒ guā lóu。
相工摭绪馀,喜色占眉头。xiāng gōng zhí xù yú,xǐ sè zhàn méi tóu。
得非许负术,亦从岐伯求。dé fēi xǔ fù shù,yì cóng qí bó qiú。

读素问十六首

方回

尝富后乃贫,其病名失精。cháng fù hòu nǎi pín,qí bìng míng shī jīng。
尝贵后忽贱,病又名脱营。cháng guì hòu hū jiàn,bìng yòu míng tuō yíng。
区区得丧间,性命系死生。qū qū dé sàng jiān,xìng mìng xì sǐ shēng。
不有穷愁者,著书如虞卿。bù yǒu qióng chóu zhě,zhù shū rú yú qīng。

读素问十六首

方回

故贵或脱势,封君有败伤。gù guì huò tuō shì,fēng jūn yǒu bài shāng。
良医所不治,其人神已亡。liáng yī suǒ bù zhì,qí rén shén yǐ wáng。
秦汉以至今,此事纷披猖。qín hàn yǐ zhì jīn,cǐ shì fēn pī chāng。
失侯可种瓜,奈何失国王。shī hóu kě zhǒng guā,nài hé shī guó wáng。

读素问十六首

方回

凡火以水沃,无不立销灭。fán huǒ yǐ shuǐ wò,wú bù lì xiāo miè。
龙火行雨中,沃水乃愈烈。lóng huǒ xíng yǔ zhōng,wò shuǐ nǎi yù liè。
甚者则从之,不以寒治热。shén zhě zé cóng zhī,bù yǐ hán zhì rè。
后主先所因,神圣有秘诀。hòu zhǔ xiān suǒ yīn,shén shèng yǒu mì jué。

读素问十六首

方回

三阴与三阳,应天之六气。sān yīn yǔ sān yáng,yīng tiān zhī liù qì。
五行加相火,于地分六位。wǔ xíng jiā xiāng huǒ,yú dì fēn liù wèi。
羲画箕子畴,恐亦出此意。xī huà jī zi chóu,kǒng yì chū cǐ yì。
汉儒灾异学,可择但勿泥。hàn rú zāi yì xué,kě zé dàn wù ní。

读素问十六首

方回

用针取工巧,用药称圣神。yòng zhēn qǔ gōng qiǎo,yòng yào chēng shèng shén。
伯高不尽言,极艺未易臻。bó gāo bù jǐn yán,jí yì wèi yì zhēn。
针法今鲜传,甚于药杀人。zhēn fǎ jīn xiān chuán,shén yú yào shā rén。
与落庸医手,寡欲全其身。yǔ luò yōng yī shǒu,guǎ yù quán qí shēn。

读素问十六首

方回

鬼臾区所陈,太始天元册。guǐ yú qū suǒ chén,tài shǐ tiān yuán cè。
后世言阴阳,胥于此焉出。hòu shì yán yīn yáng,xū yú cǐ yān chū。
九星首天蓬,遁甲云古术。jiǔ xīng shǒu tiān péng,dùn jiǎ yún gǔ shù。
要是秦汉间,良医所祖述。yào shì qín hàn jiān,liáng yī suǒ zǔ shù。

读素问十六首

方回

三品别贵贱,四制定奇偶。sān pǐn bié guì jiàn,sì zhì dìng qí ǒu。
主病则用之,上药或弗取。zhǔ bìng zé yòng zhī,shàng yào huò fú qǔ。
得士寒畯可,量才世胄否。dé shì hán jùn kě,liàng cái shì zhòu fǒu。
豕苓鸡壅言,吾亦闻庄叟。shǐ líng jī yōng yán,wú yì wén zhuāng sǒu。