古诗词

哭从兄良遇

方回

先祖五男子,其下八男孙。xiān zǔ wǔ nán zi,qí xià bā nán sūn。
白首涉患难,仅馀二老存。bái shǒu shè huàn nán,jǐn yú èr lǎo cún。
兄昔健如虎,行步疾飞奔。xiōng xī jiàn rú hǔ,xíng bù jí fēi bēn。
长眉具寿相,修髯当风掀。zhǎng méi jù shòu xiāng,xiū rán dāng fēng xiān。
千丈耸巨栋,一朝成枯根。qiān zhàng sǒng jù dòng,yī cháo chéng kū gēn。
强者尚若此,弱又其奚论。qiáng zhě shàng ruò cǐ,ruò yòu qí xī lùn。
惟兄负刚劲,临事简不烦。wéi xiōng fù gāng jìn,lín shì jiǎn bù fán。
可否率正色,臧否多直言。kě fǒu lǜ zhèng sè,zāng fǒu duō zhí yán。
谈笑无城府,其实春和温。tán xiào wú chéng fǔ,qí shí chūn hé wēn。
憸壬有弗察,平地生雠冤。xiān rén yǒu fú chá,píng dì shēng chóu yuān。
惟扬赴逮对,乃用怨报恩。wéi yáng fù dǎi duì,nǎi yòng yuàn bào ēn。
十年归来乎,下帷董生园。shí nián guī lái hū,xià wéi dǒng shēng yuán。
此死幸无愧,彼生非游魂。cǐ sǐ xìng wú kuì,bǐ shēng fēi yóu hún。
春官一再上,科名合高骞。chūn guān yī zài shàng,kē míng hé gāo qiān。
世事既鼎革,何如偃丘樊。shì shì jì dǐng gé,hé rú yǎn qiū fán。
百里许起家,性终不耐喧。bǎi lǐ xǔ qǐ jiā,xìng zhōng bù nài xuān。
军马尘未已,朝夕常闭门。jūn mǎ chén wèi yǐ,cháo xī cháng bì mén。
劣弟解雕郡,生理古井眢。liè dì jiě diāo jùn,shēng lǐ gǔ jǐng yuān。
时复造兄室,酾酒崇盘餐。shí fù zào xiōng shì,shāi jiǔ chóng pán cān。
二月近生日,烂漫倾芳樽。èr yuè jìn shēng rì,làn màn qīng fāng zūn。
岂谓三四月,医药昧病源。qǐ wèi sān sì yuè,yī yào mèi bìng yuán。
平生无妾侍,寡欲培真元。píng shēng wú qiè shì,guǎ yù péi zhēn yuán。
焉用艾与附,内外加炮燔。yān yòng ài yǔ fù,nèi wài jiā pào fán。
五月二十八,了了语不昏。wǔ yuè èr shí bā,le le yǔ bù hūn。
为后取犹子,愚哉真犬豚。wèi hòu qǔ yóu zi,yú zāi zhēn quǎn tún。
此事未称意,似难它选抡。cǐ shì wèi chēng yì,shì nán tā xuǎn lūn。
委曲进宽譬,且望进粥饘。wěi qū jìn kuān pì,qiě wàng jìn zhōu zhān。
乃后密探问,不敢逾闼阍。nǎi hòu mì tàn wèn,bù gǎn yú tà hūn。
诸幼日传报,精神稍昂轩。zhū yòu rì chuán bào,jīng shén shāo áng xuān。
奄忽季夏半,长往游厚坤。yǎn hū jì xià bàn,zhǎng wǎng yóu hòu kūn。
走赴气已绝,号恸书灵幡。zǒu fù qì yǐ jué,hào tòng shū líng fān。
忆兄旧论议,亹亹双袖揎。yì xiōng jiù lùn yì,wěi wěi shuāng xiù xuān。
口齿未即闭,饭含莫咽吞。kǒu chǐ wèi jí bì,fàn hán mò yàn tūn。
盖棺一何速,迫此炎暑袢。gài guān yī hé sù,pò cǐ yán shǔ pàn。
衰薾抱怛痛,哀声嘶霜猿。shuāi ěr bào dá tòng,āi shēng sī shuāng yuán。
人生孰不尔,屈伸手覆翻。rén shēng shú bù ěr,qū shēn shǒu fù fān。
考终亦一福,拱璧无瑕痕。kǎo zhōng yì yī fú,gǒng bì wú xiá hén。
丘嫂抚孤稚,匪伊将冠婚。qiū sǎo fǔ gū zhì,fěi yī jiāng guān hūn。
或者气质变,培壅成兰荪。huò zhě qì zhì biàn,péi yōng chéng lán sūn。
寒宗弱一个,缪居昭穆尊。hán zōng ruò yī gè,móu jū zhāo mù zūn。
上当相宅兆,安厝居高原。shàng dāng xiāng zhái zhào,ān cuò jū gāo yuán。
下当教贻厥,敬恭奉蘋蘩。xià dāng jiào yí jué,jìng gōng fèng píng fán。
秋风几黄落,我亦超昆仑。qiū fēng jǐ huáng luò,wǒ yì chāo kūn lún。
焉得天地间,长挂扶桑暾。yān dé tiān dì jiān,zhǎng guà fú sāng tūn。

方回

元朝诗人、诗论家。方回节操无可言者,为世所讥,然善论诗文,论诗主江西派,为江西诗派殿军(参见《中国文学史·第三卷·第六编·元代文学》)。字万里。徽州歙县(今属安徽)人。南宋理宗时登第,初以《梅花百咏》向权臣贾似道献媚,后见似道势败,又上似道十可斩之疏,得任严州(今浙江建德)知府。元兵将至,他高唱死守封疆之论,及元兵至,又望风迎降,得任建德路总管,不久罢官,即徜徉于杭州、歙县一带,晚年在杭州以卖文为生,以至老死。
方回罢官后,致力于诗,选唐、宋近体诗,加以评论,取名《瀛奎律髓》,共49卷。 方回的作品>>

猜您喜欢

初夏

方回

忽复荒山唤子规,来归已是腊残时。hū fù huāng shān huàn zi guī,lái guī yǐ shì là cán shí。
人穷怕老吾何愧,夏浅胜春古有诗。rén qióng pà lǎo wú hé kuì,xià qiǎn shèng chūn gǔ yǒu shī。
草靸纻衫并竹扇,石榴罂粟又戎葵。cǎo sǎ zhù shān bìng zhú shàn,shí liú yīng sù yòu róng kuí。
猫生三子将逾月,卧看跳嬉亦一奇。māo shēng sān zi jiāng yú yuè,wò kàn tiào xī yì yī qí。

次韵齐君

方回

从容谈笑猎文场,焉用椎锋更挽强。cóng róng tán xiào liè wén chǎng,yān yòng chuí fēng gèng wǎn qiáng。
政使成功能裂土,未如闻道许登堂。zhèng shǐ chéng gōng néng liè tǔ,wèi rú wén dào xǔ dēng táng。
勇捐将印机心息,深隐书帷古味长。yǒng juān jiāng yìn jī xīn xī,shēn yǐn shū wéi gǔ wèi zhǎng。
我亦暮年懒干禄,肯来同醉简编香。wǒ yì mù nián lǎn gàn lù,kěn lái tóng zuì jiǎn biān xiāng。

次韵唐师善见寄

方回

闻风足使鄙夫宽,家世言诗自杏坛。wén fēng zú shǐ bǐ fū kuān,jiā shì yán shī zì xìng tán。
万卷古书侔藏室,十年深谷隐王官。wàn juǎn gǔ shū móu cáng shì,shí nián shēn gǔ yǐn wáng guān。
大材益厚楩楠植,至宝终垂琬琰刊。dà cái yì hòu pián nán zhí,zhì bǎo zhōng chuí wǎn yǎn kān。
愧我老衰已无力,青云中道铩飞翰。kuì wǒ lǎo shuāi yǐ wú lì,qīng yún zhōng dào shā fēi hàn。

次韵唐师善见寄

方回

归来数亩小园宽,风有轩棂月有坛。guī lái shù mǔ xiǎo yuán kuān,fēng yǒu xuān líng yuè yǒu tán。
总为才疏能忤俗,兼缘兴尽合休官。zǒng wèi cái shū néng wǔ sú,jiān yuán xīng jǐn hé xiū guān。
空山老死知无补,往代兴亡稍欲刊。kōng shān lǎo sǐ zhī wú bǔ,wǎng dài xīng wáng shāo yù kān。
洛下寄书藉黄犬,莼鲈终恐愧张翰。luò xià jì shū jí huáng quǎn,chún lú zhōng kǒng kuì zhāng hàn。

谢康使君见访示诗观奕

方回

妙年曾到凤凰池,五马能临六枳篱。miào nián céng dào fèng huáng chí,wǔ mǎ néng lín liù zhǐ lí。
量浅最难胜满酒,著低何敢抗高棋。liàng qiǎn zuì nán shèng mǎn jiǔ,zhù dī hé gǎn kàng gāo qí。
森严法度蚕头字,瘦硬丰标鹤膝诗。sēn yán fǎ dù cán tóu zì,shòu yìng fēng biāo hè xī shī。
自笑书痴了无得,文章太守是吾师。zì xiào shū chī le wú dé,wén zhāng tài shǒu shì wú shī。

谢汪以南借书惠米

方回

政是黄梅欲近时,山城云滃雨垂垂。zhèng shì huáng méi yù jìn shí,shān chéng yún wēng yǔ chuí chuí。
断桥没碓惊新涨,湿稿泥蔬续晚炊。duàn qiáo méi duì jīng xīn zhǎng,shī gǎo ní shū xù wǎn chuī。
乞米已惭颜氏帖,卖书还笑杜陵诗。qǐ mǐ yǐ cán yán shì tiē,mài shū hái xiào dù líng shī。
广文绝少充枵甑,更肯芸签借一鸱。guǎng wén jué shǎo chōng xiāo zèng,gèng kěn yún qiān jiè yī chī。

次韵谢胡子游学正二首

方回

瞻紫阳山日仰高,此翁暮景亦云劳。zhān zǐ yáng shān rì yǎng gāo,cǐ wēng mù jǐng yì yún láo。
一爻变卦逢初遁,万古哀心寄续骚。yī yáo biàn guà féng chū dùn,wàn gǔ āi xīn jì xù sāo。
倬彼大贤犹蠖屈,矧予小技仅蝉号。zhuō bǐ dà xián yóu huò qū,shěn yǔ xiǎo jì jǐn chán hào。
竹林书在吾能读,不厌千周更百遭。zhú lín shū zài wú néng dú,bù yàn qiān zhōu gèng bǎi zāo。

次韵谢胡子游学正二首

方回

泮宫分席佐邦侯,免使诗人讽不求。pàn gōng fēn xí zuǒ bāng hóu,miǎn shǐ shī rén fěng bù qiú。
九转定应能点铁,一泓何可着吞舟。jiǔ zhuǎn dìng yīng néng diǎn tiě,yī hóng hé kě zhe tūn zhōu。
稍知今是山林晚,独奈吾衰岁月流。shāo zhī jīn shì shān lín wǎn,dú nài wú shuāi suì yuè liú。
径欲为君赋招隐,朝簪窃恐未容抽。jìng yù wèi jūn fù zhāo yǐn,cháo zān qiè kǒng wèi róng chōu。

读子游近诗复次前韵二首

方回

江湖流辈互相高,刻楮抟沙漫自劳。jiāng hú liú bèi hù xiāng gāo,kè chǔ tuán shā màn zì láo。
孰肯剖肠湔垢滓,始能落笔近风骚。shú kěn pōu cháng jiān gòu zǐ,shǐ néng luò bǐ jìn fēng sāo。
通疏障碍河东注,剔抉幽微鬼夜号。tōng shū zhàng ài hé dōng zhù,tī jué yōu wēi guǐ yè hào。
汉魏以来数人耳,曲须和寡始为遭。hàn wèi yǐ lái shù rén ěr,qū xū hé guǎ shǐ wèi zāo。

读子游近诗复次前韵二首

方回

射至于侯又中侯,盍求诸己勿人求。shè zhì yú hóu yòu zhōng hóu,hé qiú zhū jǐ wù rén qiú。
欲升海底珊瑚树,不藉沙边舴艋舟。yù shēng hǎi dǐ shān hú shù,bù jí shā biān zé měng zhōu。
急要瑳磨删俚语,可容藻鉴徇常流。jí yào cuō mó shān lǐ yǔ,kě róng zǎo jiàn xùn cháng liú。
端能过我论兹事,一听盆缫轧轧抽。duān néng guò wǒ lùn zī shì,yī tīng pén sāo yà yà chōu。

悔少作

方回

崛强轮囷谓绝奇,刮摩剔抉更多疑。jué qiáng lún qūn wèi jué qí,guā mó tī jué gèng duō yí。
彭门峻步勤除道,栗里高风晚得师。péng mén jùn bù qín chú dào,lì lǐ gāo fēng wǎn dé shī。
乃后容赊十年死,定应全废一生诗。nǎi hòu róng shē shí nián sǐ,dìng yīng quán fèi yī shēng shī。
根柯直待如铜石,始是参天溜雨时。gēn kē zhí dài rú tóng shí,shǐ shì cān tiān liū yǔ shí。

次韵赵达夫问疾

方回

烦君遣信问何如,霖雨无人叩陋居。fán jūn qiǎn xìn wèn hé rú,lín yǔ wú rén kòu lòu jū。
孰信着绵当夏半,自惊伏枕已旬馀。shú xìn zhe mián dāng xià bàn,zì jīng fú zhěn yǐ xún yú。
百年未办书传后,一壑犹欣服返初。bǎi nián wèi bàn shū chuán hòu,yī hè yóu xīn fú fǎn chū。
处约得衰更多病,从今誓与酒杯疏。chù yuē dé shuāi gèng duō bìng,cóng jīn shì yǔ jiǔ bēi shū。

次韵赵达夫过访

方回

无限溪山画不如,特寻花竹到贫居。wú xiàn xī shān huà bù rú,tè xún huā zhú dào pín jū。
相迎具茗凉堂上,独肯冲泥苦雨馀。xiāng yíng jù míng liáng táng shàng,dú kěn chōng ní kǔ yǔ yú。
伐病政思翻素问,论诗徒觉过黄初。fá bìng zhèng sī fān sù wèn,lùn shī tú jué guò huáng chū。
脱然百脉俱苏醒,药饵登时已可疏。tuō rán bǎi mài jù sū xǐng,yào ěr dēng shí yǐ kě shū。

次前韵赋隐居二首

方回

昆冈玉火脱焚如,万事灰心此定居。kūn gāng yù huǒ tuō fén rú,wàn shì huī xīn cǐ dìng jū。
今古真成一梦耳,行藏略算十年馀。jīn gǔ zhēn chéng yī mèng ěr,xíng cáng lüè suàn shí nián yú。
曾微实誉歌来暮,岂可虚言赋遂初。céng wēi shí yù gē lái mù,qǐ kě xū yán fù suì chū。
邂逅乘车还戴笠,未妨多病故人疏。xiè hòu chéng chē hái dài lì,wèi fáng duō bìng gù rén shū。

次前韵赋隐居二首

方回

举世纷如自泊如,荒园僻巷闭门居。jǔ shì fēn rú zì pō rú,huāng yuán pì xiàng bì mén jū。
总干和鼎非吾事,啖茹燃萁不愿馀。zǒng gàn hé dǐng fēi wú shì,dàn rú rán qí bù yuàn yú。
林下一声蝉噪处,山间十日雨晴初。lín xià yī shēng chán zào chù,shān jiān shí rì yǔ qíng chū。
空阶剩放苔痕长,始信先生屐齿疏。kōng jiē shèng fàng tái hén zhǎng,shǐ xìn xiān shēng jī chǐ shū。