古诗词

题东坡先生惠州定惠院海棠诗后

方回

五季乾坤混为一,艰难得之容易失。wǔ jì qián kūn hùn wèi yī,jiān nán dé zhī róng yì shī。
一拳槌碎四百州,新法宰相王安石。yī quán chuí suì sì bǎi zhōu,xīn fǎ zǎi xiāng wáng ān shí。
二苏中尤恶大苏,周二程张俱不识。èr sū zhōng yóu è dà sū,zhōu èr chéng zhāng jù bù shí。
绍圣奸臣讲绍述,元祐诸贤纷窜斥。shào shèng jiān chén jiǎng shào shù,yuán yòu zhū xián fēn cuàn chì。
东坡饱吃惠州饭,心知惇卞乃国贼。dōng pō bǎo chī huì zhōu fàn,xīn zhī dūn biàn nǎi guó zéi。
恍惚他乡见似人,海棠一株困荆棘。huǎng hū tā xiāng jiàn shì rén,hǎi táng yī zhū kùn jīng jí。
海内文章蜀党魁,蜀第一花世无匹。hǎi nèi wén zhāng shǔ dǎng kuí,shǔ dì yī huā shì wú pǐ。
邂逅相逢心相怜,瘴雨蛮烟污玉质。xiè hòu xiāng féng xīn xiāng lián,zhàng yǔ mán yān wū yù zhì。
忆昔蒟酱筇竹枝,适与张骞遇西域。yì xī jǔ jiàng qióng zhú zhī,shì yǔ zhāng qiān yù xī yù。
彼徒生事劳远人,此感与国同休戚。bǐ tú shēng shì láo yuǎn rén,cǐ gǎn yǔ guó tóng xiū qī。
屈原放废郢都丧,箕子囚奴殷录讫。qū yuán fàng fèi yǐng dōu sàng,jī zi qiú nú yīn lù qì。
惠州未已更儋州,必欲杀之至此极。huì zhōu wèi yǐ gèng dān zhōu,bì yù shā zhī zhì cǐ jí。
立党籍碑封舒王,竟使大梁无社稷。lì dǎng jí bēi fēng shū wáng,jìng shǐ dà liáng wú shè jì。
此诗此画系兴亡,可忍细看泪横臆。cǐ shī cǐ huà xì xīng wáng,kě rěn xì kàn lèi héng yì。

方回

元朝诗人、诗论家。方回节操无可言者,为世所讥,然善论诗文,论诗主江西派,为江西诗派殿军(参见《中国文学史·第三卷·第六编·元代文学》)。字万里。徽州歙县(今属安徽)人。南宋理宗时登第,初以《梅花百咏》向权臣贾似道献媚,后见似道势败,又上似道十可斩之疏,得任严州(今浙江建德)知府。元兵将至,他高唱死守封疆之论,及元兵至,又望风迎降,得任建德路总管,不久罢官,即徜徉于杭州、歙县一带,晚年在杭州以卖文为生,以至老死。
方回罢官后,致力于诗,选唐、宋近体诗,加以评论,取名《瀛奎律髓》,共49卷。 方回的作品>>

猜您喜欢

题王起宗小横披水墨作工密势

方回

秋光一片冷于冰,山寺云深隐几僧。qiū guāng yī piàn lěng yú bīng,shān sì yún shēn yǐn jǐ sēng。
画出江村太平意,渔樵无事岁丰登。huà chū jiāng cūn tài píng yì,yú qiáo wú shì suì fēng dēng。

题王起宗大横披水墨作远淡势

方回

卧龙峰下草庐幽,门外桥横水自流。wò lóng fēng xià cǎo lú yōu,mén wài qiáo héng shuǐ zì liú。
潇洒王郎只数笔,淡云疏树一天秋。xiāo sǎ wáng láng zhǐ shù bǐ,dàn yún shū shù yī tiān qiū。

寄赠介石沈高士

方回

荦确崎岖峭壁间,险过巫峡更潼关。luò què qí qū qiào bì jiān,xiǎn guò wū xiá gèng tóng guān。
石头莫待微相磕,便合收心早早还。shí tóu mò dài wēi xiāng kē,biàn hé shōu xīn zǎo zǎo hái。

寄赠介石沈高士

方回

两边巇险我居中,岂可挨西又捺东。liǎng biān xī xiǎn wǒ jū zhōng,qǐ kě āi xī yòu nà dōng。
冷笑主人忘曲突,泥梁燕燕说春风。lěng xiào zhǔ rén wàng qū tū,ní liáng yàn yàn shuō chūn fēng。

题钱选木芙蓉

方回

东篱相伴殿西风,我识花神品藻公。dōng lí xiāng bàn diàn xī fēng,wǒ shí huā shén pǐn zǎo gōng。
秋老别无第三品,傲霜黄处拒霜红。qiū lǎo bié wú dì sān pǐn,ào shuāng huáng chù jù shuāng hóng。

题达磨渡江画

方回

祖灯传到老卢奴,解道元来一物无。zǔ dēng chuán dào lǎo lú nú,jiě dào yuán lái yī wù wú。
葱岭笑伊携只履,渡江更要一枝芦。cōng lǐng xiào yī xié zhǐ lǚ,dù jiāng gèng yào yī zhī lú。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

百结袈裟破唐帽,子为何物我为谁。bǎi jié jiā shā pò táng mào,zi wèi hé wù wǒ wèi shuí。
孰知各有直钩钓,解出珊瑚海底枝。shú zhī gè yǒu zhí gōu diào,jiě chū shān hú hǎi dǐ zhī。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

天河泻水洗心君,瞎眼能观聩亦闻。tiān hé xiè shuǐ xǐ xīn jūn,xiā yǎn néng guān kuì yì wén。
不是唐皇迎佛骨,大颠焉得见韩文。bù shì táng huáng yíng fú gǔ,dà diān yān dé jiàn hán wén。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

潘江陆海一笑唾,暂借禅衣隐此身。pān jiāng lù hǎi yī xiào tuò,zàn jiè chán yī yǐn cǐ shēn。
坡谷两翁合为一,座间始可著斯人。pō gǔ liǎng wēng hé wèi yī,zuò jiān shǐ kě zhù sī rén。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

七十三回生一阳,子年未半升我堂。qī shí sān huí shēng yī yáng,zi nián wèi bàn shēng wǒ táng。
筠溪牧潜即汝是,一系驴橛须耐霜。yún xī mù qián jí rǔ shì,yī xì lǘ jué xū nài shuāng。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

筠溪四十三岁夭,师弟与兄传夜衣。yún xī sì shí sān suì yāo,shī dì yǔ xiōng chuán yè yī。
国手棋高更有著,百年政恐疾于飞。guó shǒu qí gāo gèng yǒu zhù,bǎi nián zhèng kǒng jí yú fēi。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

己学故学天隐说,多因误剃镜中头。jǐ xué gù xué tiān yǐn shuō,duō yīn wù tì jìng zhōng tóu。
戏拈当日颜良案,两足何堪踏两舟。xì niān dāng rì yán liáng àn,liǎng zú hé kān tà liǎng zhōu。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

长安应制住红楼,浪惹玄都紫陌愁。zhǎng ān yīng zhì zhù hóng lóu,làng rě xuán dōu zǐ mò chóu。
天目有山无捷径,落花莫放出溪流。tiān mù yǒu shān wú jié jìng,luò huā mò fàng chū xī liú。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

隋朝桧下访仙真,五十年前夜榻身。suí cháo guì xià fǎng xiān zhēn,wǔ shí nián qián yè tà shēn。
至道宫前天目顶,羡公去作卧云人。zhì dào gōng qián tiān mù dǐng,xiàn gōng qù zuò wò yún rén。

次韵吴僧魁一山十绝

方回

东南衲子密如云,何限参寥与惠勤。dōng nán nà zi mì rú yún,hé xiàn cān liáo yǔ huì qín。
泉下欧苏今不作,伽佗祇夜乱纷纷。quán xià ōu sū jīn bù zuò,gā tuó qí yè luàn fēn fēn。