古诗词

题东坡先生惠州定惠院海棠诗后

方回

五季乾坤混为一,艰难得之容易失。wǔ jì qián kūn hùn wèi yī,jiān nán dé zhī róng yì shī。
一拳槌碎四百州,新法宰相王安石。yī quán chuí suì sì bǎi zhōu,xīn fǎ zǎi xiāng wáng ān shí。
二苏中尤恶大苏,周二程张俱不识。èr sū zhōng yóu è dà sū,zhōu èr chéng zhāng jù bù shí。
绍圣奸臣讲绍述,元祐诸贤纷窜斥。shào shèng jiān chén jiǎng shào shù,yuán yòu zhū xián fēn cuàn chì。
东坡饱吃惠州饭,心知惇卞乃国贼。dōng pō bǎo chī huì zhōu fàn,xīn zhī dūn biàn nǎi guó zéi。
恍惚他乡见似人,海棠一株困荆棘。huǎng hū tā xiāng jiàn shì rén,hǎi táng yī zhū kùn jīng jí。
海内文章蜀党魁,蜀第一花世无匹。hǎi nèi wén zhāng shǔ dǎng kuí,shǔ dì yī huā shì wú pǐ。
邂逅相逢心相怜,瘴雨蛮烟污玉质。xiè hòu xiāng féng xīn xiāng lián,zhàng yǔ mán yān wū yù zhì。
忆昔蒟酱筇竹枝,适与张骞遇西域。yì xī jǔ jiàng qióng zhú zhī,shì yǔ zhāng qiān yù xī yù。
彼徒生事劳远人,此感与国同休戚。bǐ tú shēng shì láo yuǎn rén,cǐ gǎn yǔ guó tóng xiū qī。
屈原放废郢都丧,箕子囚奴殷录讫。qū yuán fàng fèi yǐng dōu sàng,jī zi qiú nú yīn lù qì。
惠州未已更儋州,必欲杀之至此极。huì zhōu wèi yǐ gèng dān zhōu,bì yù shā zhī zhì cǐ jí。
立党籍碑封舒王,竟使大梁无社稷。lì dǎng jí bēi fēng shū wáng,jìng shǐ dà liáng wú shè jì。
此诗此画系兴亡,可忍细看泪横臆。cǐ shī cǐ huà xì xīng wáng,kě rěn xì kàn lèi héng yì。

方回

元朝诗人、诗论家。方回节操无可言者,为世所讥,然善论诗文,论诗主江西派,为江西诗派殿军(参见《中国文学史·第三卷·第六编·元代文学》)。字万里。徽州歙县(今属安徽)人。南宋理宗时登第,初以《梅花百咏》向权臣贾似道献媚,后见似道势败,又上似道十可斩之疏,得任严州(今浙江建德)知府。元兵将至,他高唱死守封疆之论,及元兵至,又望风迎降,得任建德路总管,不久罢官,即徜徉于杭州、歙县一带,晚年在杭州以卖文为生,以至老死。
方回罢官后,致力于诗,选唐、宋近体诗,加以评论,取名《瀛奎律髓》,共49卷。 方回的作品>>

猜您喜欢

立夏五首

方回

说与江湖故旧知,不曾得句未为诗。shuō yǔ jiāng hú gù jiù zhī,bù céng dé jù wèi wèi shī。
一更一至五更五,半是搔头不寐时。yī gèng yī zhì wǔ gèng wǔ,bàn shì sāo tóu bù mèi shí。

立夏五首

方回

路过偏岭暑风凉,草色连天七寸长。lù guò piān lǐng shǔ fēng liáng,cǎo sè lián tiān qī cùn zhǎng。
无限牛羊无树木,青青六月地椒香。wú xiàn niú yáng wú shù mù,qīng qīng liù yuè dì jiāo xiāng。

立夏五首

方回

南华六祖老卢能,宇宙千灯复万灯。nán huá liù zǔ lǎo lú néng,yǔ zhòu qiān dēng fù wàn dēng。
佛法平生吾不信,神交一二老诗僧。fú fǎ píng shēng wú bù xìn,shén jiāo yī èr lǎo shī sēng。

李仲宾墨竹四首

方回

乾坤各各变三爻,坎兑相依似泰交。qián kūn gè gè biàn sān yáo,kǎn duì xiāng yī shì tài jiāo。
认得易中甘节卦,箨龙贞干写烟梢。rèn dé yì zhōng gān jié guà,tuò lóng zhēn gàn xiě yān shāo。

李仲宾墨竹四首

方回

春生夏长出墙头,含箨新梢玉版抽。chūn shēng xià zhǎng chū qiáng tóu,hán tuò xīn shāo yù bǎn chōu。
宜雪宜霜无不可,如椽且与貌宜秋。yí xuě yí shuāng wú bù kě,rú chuán qiě yǔ mào yí qiū。

李仲宾墨竹四首

方回

心空节劲翠筠浓,冷笑凡花诲冶容。xīn kōng jié jìn cuì yún nóng,lěng xiào fán huā huì yě róng。
可是人间秋水碧,东方七宿应苍龙。kě shì rén jiān qiū shuǐ bì,dōng fāng qī sù yīng cāng lóng。

李仲宾墨竹四首

方回

渭川千亩入毫端,子美临风野色寒。wèi chuān qiān mǔ rù háo duān,zi měi lín fēng yě sè hán。
不是画师即诗客,可能收拾与人看。bù shì huà shī jí shī kè,kě néng shōu shí yǔ rén kàn。

题米元晖寒林

方回

善书善画古来希,前辈风流日渐微。shàn shū shàn huà gǔ lái xī,qián bèi fēng liú rì jiàn wēi。
开卷令人忆羲献,米元章更米元晖。kāi juǎn lìng rén yì xī xiàn,mǐ yuán zhāng gèng mǐ yuán huī。

题叶兰坡居士兰

方回

一花一干秀春风,此论黄家太史公。yī huā yī gàn xiù chūn fēng,cǐ lùn huáng jiā tài shǐ gōng。
若问灵均旧纫佩,零陵香出古湘中。ruò wèn líng jūn jiù rèn pèi,líng líng xiāng chū gǔ xiāng zhōng。

题杨叔雅水墨百花图

方回

梅梢前后两枝春,百世中间各写真。méi shāo qián hòu liǎng zhī chūn,bǎi shì zhōng jiān gè xiě zhēn。
忽见花王大如斗,始知天地有君臣。hū jiàn huā wáng dà rú dòu,shǐ zhī tiān dì yǒu jūn chén。

题坡仙求心斋三字

方回

千圣相传止一机,常惺惺法免危微。qiān shèng xiāng chuán zhǐ yī jī,cháng xīng xīng fǎ miǎn wēi wēi。
但于方寸求吾事,莫问坡书是与非。dàn yú fāng cùn qiú wú shì,mò wèn pō shū shì yǔ fēi。

次韵芝田上人子虚二首

方回

年长山僧五十秋,每携诗卷过吾楼。nián zhǎng shān sēng wǔ shí qiū,měi xié shī juǎn guò wú lóu。
老衰英妙心相似,灵隐亭前水不流。lǎo shuāi yīng miào xīn xiāng shì,líng yǐn tíng qián shuǐ bù liú。

次韵芝田上人子虚二首

方回

为问葛藤禅律论,口钳舌结更无言。wèi wèn gé téng chán lǜ lùn,kǒu qián shé jié gèng wú yán。
何如了办眼前事,且说诗家不二门。hé rú le bàn yǎn qián shì,qiě shuō shī jiā bù èr mén。

题王义之云隐

方回

心天界限绝尘氛,廛市虽喧耳不闻。xīn tiān jiè xiàn jué chén fēn,chán shì suī xuān ěr bù wén。
大隐从来非小隐,可须深入万重云。dà yǐn cóng lái fēi xiǎo yǐn,kě xū shēn rù wàn zhòng yún。

至节前一日六首

方回

少陵早是沧浪客,马援真成矍铄翁。shǎo líng zǎo shì cāng làng kè,mǎ yuán zhēn chéng jué shuò wēng。
四十五年忝科第,一生心与布衣同。sì shí wǔ nián tiǎn kē dì,yī shēng xīn yǔ bù yī tóng。