古诗词

寄题婺源戴氏苍山歌

方回

大苍山,小苍山,有若醉翁亭外滁山环。dà cāng shān,xiǎo cāng shān,yǒu ruò zuì wēng tíng wài chú shān huán。
万梅万竹万松柏,万岩万壑超人寰。wàn méi wàn zhú wàn sōng bǎi,wàn yán wàn hè chāo rén huán。
河洛以来万万卷,上至姚姒下孔颜。hé luò yǐ lái wàn wàn juǎn,shàng zhì yáo sì xià kǒng yán。
蝇头细字藏数世,晁张韩柳笔追还。yíng tóu xì zì cáng shù shì,cháo zhāng hán liǔ bǐ zhuī hái。
三道八韵果何用,时文之学久已删。sān dào bā yùn guǒ hé yòng,shí wén zhī xué jiǔ yǐ shān。
星源幸有此一老,妙龄早悟向上关。xīng yuán xìng yǒu cǐ yī lǎo,miào líng zǎo wù xiàng shàng guān。
明年古希满七十,不知京洛有尘阛。míng nián gǔ xī mǎn qī shí,bù zhī jīng luò yǒu chén huán。
花间自与莺蝶赏,果熟朝共猿猱攀。huā jiān zì yǔ yīng dié shǎng,guǒ shú cháo gòng yuán náo pān。
文人才士过从每樽酒,樵夫牧子亦许荆同班。wén rén cái shì guò cóng měi zūn jiǔ,qiáo fū mù zi yì xǔ jīng tóng bān。
海内一统三十载,书文车轨过荆蛮。hǎi nèi yī tǒng sān shí zài,shū wén chē guǐ guò jīng mán。
捐轩弃冕考槃涧,清朝乃容此士闲。juān xuān qì miǎn kǎo pán jiàn,qīng cháo nǎi róng cǐ shì xián。
神仙窟宅何可到,蓬莱弱水隔险艰。shén xiān kū zhái hé kě dào,péng lái ruò shuǐ gé xiǎn jiān。
安得插翅一飞往,穿深憩密弄潺湲。ān dé chā chì yī fēi wǎng,chuān shēn qì mì nòng chán yuán。
王摩诘心似可拟,陶渊明径焉能扳。wáng mó jí xīn shì kě nǐ,táo yuān míng jìng yān néng bān。
既而思之各有分,命所当得天不悭。jì ér sī zhī gè yǒu fēn,mìng suǒ dāng dé tiān bù qiān。
大苍山,小苍山,此非百顷之家不能办,游人未易窥豹斑。dà cāng shān,xiǎo cāng shān,cǐ fēi bǎi qǐng zhī jiā bù néng bàn,yóu rén wèi yì kuī bào bān。
题诗寄往聊想像,我有把茅独蜗跧。tí shī jì wǎng liáo xiǎng xiàng,wǒ yǒu bǎ máo dú wō quán。

方回

元朝诗人、诗论家。方回节操无可言者,为世所讥,然善论诗文,论诗主江西派,为江西诗派殿军(参见《中国文学史·第三卷·第六编·元代文学》)。字万里。徽州歙县(今属安徽)人。南宋理宗时登第,初以《梅花百咏》向权臣贾似道献媚,后见似道势败,又上似道十可斩之疏,得任严州(今浙江建德)知府。元兵将至,他高唱死守封疆之论,及元兵至,又望风迎降,得任建德路总管,不久罢官,即徜徉于杭州、歙县一带,晚年在杭州以卖文为生,以至老死。
方回罢官后,致力于诗,选唐、宋近体诗,加以评论,取名《瀛奎律髓》,共49卷。 方回的作品>>

猜您喜欢

八月十二日过湖

方回

荷已无花柳欲陈,秋风飒飒水粼粼。hé yǐ wú huā liǔ yù chén,qiū fēng sà sà shuǐ lín lín。
湖山惨淡西施老,细看终于胜丑人。hú shān cǎn dàn xī shī lǎo,xì kàn zhōng yú shèng chǒu rén。

望西太乙宫四圣观半为僧寺

方回

红墙半旧粉墙新,泥塑金涂各有神。hóng qiáng bàn jiù fěn qiáng xīn,ní sù jīn tú gè yǒu shén。
僧道不须闲计较,等为和靖守坟人。sēng dào bù xū xián jì jiào,děng wèi hé jìng shǒu fén rén。

三天竺道中

方回

三天竺路渐平登,高似雷峰塔几层。sān tiān zhú lù jiàn píng dēng,gāo shì léi fēng tǎ jǐ céng。
山到无人行处好,松阴万树立孤僧。shān dào wú rén xíng chù hǎo,sōng yīn wàn shù lì gū sēng。

登上竺兴福寺新阁五首

方回

狮子峰高侧见巅,怒飞危欲堕檐前。shī zi fēng gāo cè jiàn diān,nù fēi wēi yù duò yán qián。
千松万竹阑干畔,瘦骨秋寒似雪天。qiān sōng wàn zhú lán gàn pàn,shòu gǔ qiū hán shì xuě tiān。

登上竺兴福寺新阁五首

方回

面面峰峦杰阁新,好山借我倚栏身。miàn miàn fēng luán jié gé xīn,hǎo shān jiè wǒ yǐ lán shēn。
商量壁记留名易,未是题诗第一人。shāng liàng bì jì liú míng yì,wèi shì tí shī dì yī rén。

登上竺兴福寺新阁五首

方回

跳过西湖万万重,半天蓬鬓洗松风。tiào guò xī hú wàn wàn zhòng,bàn tiān péng bìn xǐ sōng fēng。
自惭不得留终日,又向船中入市中。zì cán bù dé liú zhōng rì,yòu xiàng chuán zhōng rù shì zhōng。

登上竺兴福寺新阁五首

方回

乳窦峰前路不穷,穿林逾岭浙江通。rǔ dòu fēng qián lù bù qióng,chuān lín yú lǐng zhè jiāng tōng。
紫阳山雨钓台月,消得潮头几信风。zǐ yáng shān yǔ diào tái yuè,xiāo dé cháo tóu jǐ xìn fēng。

登上竺兴福寺新阁五首

方回

燕蛰蜂喑菊始开,秋凉入骨病堆豗。yàn zhé fēng yīn jú shǐ kāi,qiū liáng rù gǔ bìng duī huī。
吟僧欲约山中宿,后夜须携絮被来。yín sēng yù yuē shān zhōng sù,hòu yè xū xié xù bèi lái。

三天竺还五首

方回

城中决定少新诗,便向湖光也未宜。chéng zhōng jué dìng shǎo xīn shī,biàn xiàng hú guāng yě wèi yí。
我有新诗无数处,三天竺路笋舆迟。wǒ yǒu xīn shī wú shù chù,sān tiān zhú lù sǔn yú chí。

三天竺还五首

方回

松枝垂地荫松身,恨不移家此卜邻。sōng zhī chuí dì yīn sōng shēn,hèn bù yí jiā cǐ bo lín。
石上一根长数丈,似吾细看更无人。shí shàng yī gēn zhǎng shù zhàng,shì wú xì kàn gèng wú rén。

三天竺还五首

方回

涧晴石出水穿沙,万树松杉隐数家。jiàn qíng shí chū shuǐ chuān shā,wàn shù sōng shān yǐn shù jiā。
一鸟不鸣风不动,忽闻林下响缫车。yī niǎo bù míng fēng bù dòng,hū wén lín xià xiǎng sāo chē。

三天竺还五首

方回

山中事事胜人间,莫怪山翁喜入山。shān zhōng shì shì shèng rén jiān,mò guài shān wēng xǐ rù shān。
才说出山心不喜,又将身世堕尘寰。cái shuō chū shān xīn bù xǐ,yòu jiāng shēn shì duò chén huán。

三天竺还五首

方回

七十二翁头雪白,弱冠初游鬓如漆。qī shí èr wēng tóu xuě bái,ruò guān chū yóu bìn rú qī。
除却一二老山僧,独来独往无人识。chú què yī èr lǎo shān sēng,dú lái dú wǎng wú rén shí。

闻谤

方回

修身可用要人知,暗室孤灯敢自欺。xiū shēn kě yòng yào rén zhī,àn shì gū dēng gǎn zì qī。
赤口烧城市有虎,熨平寸地听群儿。chì kǒu shāo chéng shì yǒu hǔ,yùn píng cùn dì tīng qún ér。

寓意

方回

季路三都不尽隳,城狐尚许脱阽危。jì lù sān dōu bù jǐn huī,chéng hú shàng xǔ tuō diàn wēi。
一日西家鼠运去,太丘忽有社亡时。yī rì xī jiā shǔ yùn qù,tài qiū hū yǒu shè wáng shí。