古诗词

题高尚书秋山暮霭图

郭天锡

远树含空烟,群峰缄积翠。yuǎn shù hán kōng yān,qún fēng jiān jī cuì。 离离雁外樯,落日来天际。lí lí yàn wài qiáng,luò rì lái tiān jì。 高侯丘壑心,点墨悟三昧。gāo hóu qiū hè xīn,diǎn mò wù sān mèi。 我欲画沧洲,昼长枕篷睡。wǒ yù huà cāng zhōu,zhòu zhǎng zhěn péng shuì。

郭天锡

天锡名畀,以字行,一字祐之,别号北山,丹徒人。累举不第,历鄱江书院山长,调吴江儒学教授,未赴。江浙行省辟充掾史,美须髯,人呼为郭髯。画学米南宫,师事高房山,得其笔法。尝往来锡山,与倪高士元镇交最久。元镇尝有诗题其画云:「郭髯余所爱,诗画总名家。水际三叉路,毫端五色霞。米颠船每泊,陶令酒能赊。犹忆相过处,清吟夜煮茶。」时至正癸卯十二月十日,写于笠泽蜗牛庐中,距天锡之殁已二十馀年矣。 郭天锡的作品>>

猜您喜欢

龚翠岩天马图

郭天锡

髯龚画马师曹霸,相见开元天宝年。rán gōng huà mǎ shī cáo bà,xiāng jiàn kāi yuán tiān bǎo nián。 水满曲江春草碧,何知蜀栈上青天。shuǐ mǎn qū jiāng chūn cǎo bì,hé zhī shǔ zhàn shàng qīng tiān。

大年便面

郭天锡

疏雨洒荷气,微凉生柳阴。shū yǔ sǎ hé qì,wēi liáng shēng liǔ yīn。 闲亭不受暑,坐占清湖心。xián tíng bù shòu shǔ,zuò zhàn qīng hú xīn。 无客且罢棋,有风宜披襟。wú kè qiě bà qí,yǒu fēng yí pī jīn。 向来行路错,足底黄埃深。xiàng lái xíng lù cuò,zú dǐ huáng āi shēn。 此意一领略,落日孤蝉吟。cǐ yì yī lǐng lüè,luò rì gū chán yín。

赵千里小景

郭天锡

鸲鹆喧柳阴,生鹅乐清泚。qú yù xuān liǔ yīn,shēng é lè qīng cǐ。 竹风递荷气,长夏凉如水。zhú fēng dì hé qì,zhǎng xià liáng rú shuǐ。 王孙翰墨仙,丹青绝纨绮。wáng sūn hàn mò xiān,dān qīng jué wán qǐ。 何当著幽人,艇子沙头舣。hé dāng zhù yōu rén,tǐng zi shā tóu yǐ。

为僧作山水二首

郭天锡

门有方袍客,图成水墨山。mén yǒu fāng páo kè,tú chéng shuǐ mò shān。 我非求肖似,汝亦爱幽闲。wǒ fēi qiú xiào shì,rǔ yì ài yōu xián。 密树难分辨,高云任往还。mì shù nán fēn biàn,gāo yún rèn wǎng hái。 行当绝世事,终老屋三间。xíng dāng jué shì shì,zhōng lǎo wū sān jiān。

为僧作山水二首

郭天锡

有客被方袍,合爪前致辞。yǒu kè bèi fāng páo,hé zhǎo qián zhì cí。 不独爱公画,仍复爱公诗。bù dú ài gōng huà,réng fù ài gōng shī。 诗成纵意书,了此一段奇。shī chéng zòng yì shū,le cǐ yī duàn qí。 世人称三绝,公胡不自知。shì rén chēng sān jué,gōng hú bù zì zhī。 我心了不知,晚岁聊嬉嬉。wǒ xīn le bù zhī,wǎn suì liáo xī xī。 向来用世心,转首成弃遗。xiàng lái yòng shì xīn,zhuǎn shǒu chéng qì yí。 所嗟闻道晚,倏已双鬓丝。suǒ jiē wén dào wǎn,shū yǐ shuāng bìn sī。 前贤去已远,来哲未可期。qián xián qù yǐ yuǎn,lái zhé wèi kě qī。 寓形宇宙间,伥伥欲何之。yù xíng yǔ zhòu jiān,chāng chāng yù hé zhī。 愿诲药石言,再拜真吾师。yuàn huì yào shí yán,zài bài zhēn wú shī。

元晖山

郭天锡

灌木荫沧洲,闲云叠层巘。guàn mù yīn cāng zhōu,xián yún dié céng yǎn。 茅茨在咫尺,径路浑莫辨。máo cí zài zhǐ chǐ,jìng lù hún mò biàn。 王家玉印章,翰墨屹冠冕。wáng jiā yù yìn zhāng,hàn mò yì guān miǎn。 怅望海岳庵,禾黍西风转。chàng wàng hǎi yuè ān,hé shǔ xī fēng zhuǎn。

下隍朱氏竹山图

郭天锡

凤台东南山万里,山人宴坐何从容。fèng tái dōng nán shān wàn lǐ,shān rén yàn zuò hé cóng róng。 乾坤清气不可遏,一夜春雷起箨龙。qián kūn qīng qì bù kě è,yī yè chūn léi qǐ tuò lóng。 诗家襟度蔚萧爽,百尺琅玕日应长。shī jiā jīn dù wèi xiāo shuǎng,bǎi chǐ láng gān rì yīng zhǎng。 我欲驱车访此君,只恐山灵杜来往。wǒ yù qū chē fǎng cǐ jūn,zhǐ kǒng shān líng dù lái wǎng。

客有蓄青玉荷盘色奇古檠杯作莲蓬下屈为柄上覆作盖盖十九点青质而紫章匠氏剜为莲房殆夺天巧故人元复初命不肖赋诗

郭天锡

碧云亭亭水天永,翠盖翻风堕秋影。bì yún tíng tíng shuǐ tiān yǒng,cuì gài fān fēng duò qiū yǐng。 文姬团扇感初凉,露华乱落明珠冷。wén jī tuán shàn gǎn chū liáng,lù huá luàn luò míng zhū lěng。 紫茎绿叶歌秋兰,涉江折得烟蓬还。zǐ jīng lǜ yè gē qiū lán,shè jiāng zhé dé yān péng hái。 前缘已被专房误,守宫血点犹斑斑。qián yuán yǐ bèi zhuān fáng wù,shǒu gōng xuè diǎn yóu bān bān。 曲生邂逅夸奇特,倒卷沧溟供一吸。qū shēng xiè hòu kuā qí tè,dào juǎn cāng míng gōng yī xī。 太华峰高归路遥,但觉满怀春拍拍。tài huá fēng gāo guī lù yáo,dàn jué mǎn huái chūn pāi pāi。 俗眼傲睨琉璃钟,金罍未用争夸雄。sú yǎn ào nì liú lí zhōng,jīn léi wèi yòng zhēng kuā xióng。 呜呼,古诗调高和者寡,拟唤杜陵醉中把。wū hū,gǔ shī diào gāo hé zhě guǎ,nǐ huàn dù líng zuì zhōng bǎ。

明妃曲

郭天锡

君不见王昭君,家住子规啼处村。jūn bù jiàn wáng zhāo jūn,jiā zhù zi guī tí chù cūn。 生来近住离骚国,悲歌慷慨恶离群。shēng lái jìn zhù lí sāo guó,bēi gē kāng kǎi è lí qún。 纫兰结茝佩蘅芷,芝泽頮面薇骨熏。rèn lán jié chǎi pèi héng zhǐ,zhī zé huì miàn wēi gǔ xūn。 瑶琴惯识《九歌》谱,怀感远道偏消魂。yáo qín guàn shí jiǔ gē pǔ,huái gǎn yuǎn dào piān xiāo hún。

唐摹兰亭墨迹

郭天锡

神龙天子文皇孙,宝章小玺馀半痕。shén lóng tiān zi wén huáng sūn,bǎo zhāng xiǎo xǐ yú bàn hén。 鸾飞离离舞秦云,龙惊荡荡跳天门。luán fēi lí lí wǔ qín yún,lóng jīng dàng dàng tiào tiān mén。 明光宫中春曦温,玉案卷舒娱至尊。míng guāng gōng zhōng chūn xī wēn,yù àn juǎn shū yú zhì zūn。 六百馀年今幸存,小臣宁敢比玙璠。liù bǎi yú nián jīn xìng cún,xiǎo chén níng gǎn bǐ yú fán。

营丘江山招隐图

郭天锡

健枝无冗笔,树外来江山。jiàn zhī wú rǒng bǐ,shù wài lái jiāng shān。 洲渚芦荻空,斜阳澹烟鬟。zhōu zhǔ lú dí kōng,xié yáng dàn yān huán。 归鞍倦危桥,短篷止荒湾。guī ān juàn wēi qiáo,duǎn péng zhǐ huāng wān。 业渔古云乐,宁论晋宋间。yè yú gǔ yún lè,níng lùn jìn sòng jiān。 菰米莼菜羹,妻儿有馀闲。gū mǐ chún cài gēng,qī ér yǒu yú xián。 坐令王李辈,濡毫破天悭。zuò lìng wáng lǐ bèi,rú háo pò tiān qiān。 展玩不去手,绿阴掩柴关。zhǎn wán bù qù shǒu,lǜ yīn yǎn chái guān。 浩歌沧浪辞,濯我尘土颜。hào gē cāng làng cí,zhuó wǒ chén tǔ yán。 悠悠江湖梦,隐者招不还。yōu yōu jiāng hú mèng,yǐn zhě zhāo bù hái。

题雷雨护婴图

郭天锡

轰雷欲破山,急雨撼坤轴。hōng léi yù pò shān,jí yǔ hàn kūn zhóu。 母兮抱儿归,掩耳趋茅屋。mǔ xī bào ér guī,yǎn ěr qū máo wū。 画师巧为此,村景了在目。huà shī qiǎo wèi cǐ,cūn jǐng le zài mù。 一时似可惊,四郊想沾足。yī shí shì kě jīng,sì jiāo xiǎng zhān zú。 明朝雨霁还复来,平畴却看秧针绿。míng cháo yǔ jì hái fù lái,píng chóu què kàn yāng zhēn lǜ。
2712