古诗词

题谈命杨见心

刘鹗

阴阳无端倪,大化不少息。yīn yáng wú duān ní,dà huà bù shǎo xī。
叶落已复萌,泉枯又还溢。yè luò yǐ fù méng,quán kū yòu hái yì。
虚盈消长机,今古岂终极?既见天地心,祸福从测识。xū yíng xiāo zhǎng jī,jīn gǔ qǐ zhōng jí?jì jiàn tiān dì xīn,huò fú cóng cè shí。
何须泛天河?眷眷支机石。hé xū fàn tiān hé?juàn juàn zhī jī shí。

刘鹗

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。 刘鹗的作品>>

猜您喜欢

通集贤全大学士

刘鹗

枯桑昨夜生沧溟,风雨扰扰晦复晴。kū sāng zuó yè shēng cāng míng,fēng yǔ rǎo rǎo huì fù qíng。
功臣子孙半零落,惟公独克承家声。gōng chén zi sūn bàn líng luò,wéi gōng dú kè chéng jiā shēng。
金莲坐拥晚出院,儿童走卒俱知名。jīn lián zuò yōng wǎn chū yuàn,ér tóng zǒu zú jù zhī míng。
天球河图不篆刻,金钟玉镛殊铿鍧。tiān qiú hé tú bù zhuàn kè,jīn zhōng yù yōng shū kēng hōng。
汪汪万顷那可测?挠亦不浊澄不清。wāng wāng wàn qǐng nà kě cè?náo yì bù zhuó chéng bù qīng。
古今事物贯胸次,乾坤风月皆性情。gǔ jīn shì wù guàn xiōng cì,qián kūn fēng yuè jiē xìng qíng。
迩来有幸亦再睹,使我鄙吝不复萌。ěr lái yǒu xìng yì zài dǔ,shǐ wǒ bǐ lìn bù fù méng。
始知将相真有种,往往山岳钟英灵。shǐ zhī jiāng xiāng zhēn yǒu zhǒng,wǎng wǎng shān yuè zhōng yīng líng。
自怜片影虽伶仃,不愿恩叨一顾荣。zì lián piàn yǐng suī líng dīng,bù yuàn ēn dāo yī gù róng。
霏霏议论玉雪冰,但愿容我时来听。fēi fēi yì lùn yù xuě bīng,dàn yuàn róng wǒ shí lái tīng。

绝笔

刘鹗

生为元朝臣,死作元朝鬼。shēng wèi yuán cháo chén,sǐ zuò yuán cháo guǐ。
忠节既无惭,清风自千古。zhōng jié jì wú cán,qīng fēng zì qiān gǔ。

题罗斗明

刘鹗

离别本来最苦,相逢正值高秋。lí bié běn lái zuì kǔ,xiāng féng zhèng zhí gāo qiū。
肠断扁舟难挽,烦君细问安流。cháng duàn biǎn zhōu nán wǎn,fán jūn xì wèn ān liú。