古诗词

题刘养直南山书院三首

刘鹗

结屋南山下,贮书书屋中。jié wū nán shān xià,zhù shū shū wū zhōng。
愿将贻子孙,百岁相终穷。yuàn jiāng yí zi sūn,bǎi suì xiāng zhōng qióng。
万事罕成算,人生等飞蓬。wàn shì hǎn chéng suàn,rén shēng děng fēi péng。
渐与桑梓远,而与梅花同。jiàn yǔ sāng zǐ yuǎn,ér yǔ méi huā tóng。
永言作汤沐,说梦时相逢。yǒng yán zuò tāng mù,shuō mèng shí xiāng féng。

刘鹗

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。 刘鹗的作品>>

猜您喜欢

题谈命杨见心

刘鹗

阴阳无端倪,大化不少息。yīn yáng wú duān ní,dà huà bù shǎo xī。
叶落已复萌,泉枯又还溢。yè luò yǐ fù méng,quán kū yòu hái yì。
虚盈消长机,今古岂终极?既见天地心,祸福从测识。xū yíng xiāo zhǎng jī,jīn gǔ qǐ zhōng jí?jì jiàn tiān dì xīn,huò fú cóng cè shí。
何须泛天河?眷眷支机石。hé xū fàn tiān hé?juàn juàn zhī jī shí。

题刘养直南山书院三首

刘鹗

种鱼亦有池,艺蔬亦有圃。zhǒng yú yì yǒu chí,yì shū yì yǒu pǔ。
胡为轻弃之?遽忍去乡故。hú wèi qīng qì zhī?jù rěn qù xiāng gù。
人情薄如云,时政猛于虎。rén qíng báo rú yún,shí zhèng měng yú hǔ。
可怜伏腊供,粗足了官府。kě lián fú là gōng,cū zú le guān fǔ。
终然不能忘,时复怀故土。zhōng rán bù néng wàng,shí fù huái gù tǔ。
故土尚可怀,孤云绕坟墓。gù tǔ shàng kě huái,gū yún rào fén mù。

题刘养直南山书院三首

刘鹗

胸中饱藏书,随地皆可屋。xiōng zhōng bǎo cáng shū,suí dì jiē kě wū。
适意即为好,何必重乡曲?shì yì jí wèi hǎo,hé bì zhòng xiāng qū?
岭南多梅花,亦足慰幽独。lǐng nán duō méi huā,yì zú wèi yōu dú。
既免怀土讥,乔迁岂非福?jì miǎn huái tǔ jī,qiáo qiān qǐ fēi fú?
异时须昌刘,从君著芳族。yì shí xū chāng liú,cóng jūn zhù fāng zú。

请君勿系驴

刘鹗

请君勿系驴,驴劣伤我树。qǐng jūn wù xì lǘ,lǘ liè shāng wǒ shù。
树死不足悲,所悲种树苦。shù sǐ bù zú bēi,suǒ bēi zhǒng shù kǔ。
矧兹初夏临,清阴绿如雨。shěn zī chū xià lín,qīng yīn lǜ rú yǔ。
亦解招凉吹,为我涤炎暑。yì jiě zhāo liáng chuī,wèi wǒ dí yán shǔ。
愿言共爱惜,相与保迟暮。yuàn yán gòng ài xī,xiāng yǔ bǎo chí mù。

赵贞常以善斫琴遇知,琴成奏之,称旨,题其琴曰天历正音。国子监蓝信之徵予言二首

刘鹗

唐虞不可作,大雅何寥寥!táng yú bù kě zuò,dà yǎ hé liáo liáo!
居然正始音,洋溢天历朝。jū rán zhèng shǐ yīn,yáng yì tiān lì cháo。
一鼓声气和,再鼓阴阳调。yī gǔ shēng qì hé,zài gǔ yīn yáng diào。
令我乐忘味,仿佛齐闻韶。lìng wǒ lè wàng wèi,fǎng fú qí wén sháo。
峄阳多孤桐,因得备采樵。yì yáng duō gū tóng,yīn dé bèi cǎi qiáo。
愿言圣明世,勿弃爨下焦。yuàn yán shèng míng shì,wù qì cuàn xià jiāo。

赵贞常以善斫琴遇知,琴成奏之,称旨,题其琴曰天历正音。国子监蓝信之徵予言二首

刘鹗

礼乐垂百年,圣主乃当御。lǐ lè chuí bǎi nián,shèng zhǔ nǎi dāng yù。
奎章五云间,人文日宣著。kuí zhāng wǔ yún jiān,rén wén rì xuān zhù。
子犹师挚始,风比关雎世。zi yóu shī zhì shǐ,fēng bǐ guān jū shì。
猗欤圣人心,借此发天趣。yī yú shèng rén xīn,jiè cǐ fā tiān qù。
麟凤不在薮,甘露降庭树。lín fèng bù zài sǒu,gān lù jiàng tíng shù。
大地皆薰风,宁独子琴遇?dà dì jiē xūn fēng,níng dú zi qín yù?

大通驿阻风

刘鹗

秋晚方北征,朔风撼平地。qiū wǎn fāng běi zhēng,shuò fēng hàn píng dì。
差迟百计非,留滞岂天意?chà chí bǎi jì fēi,liú zhì qǐ tiān yì?
十日九不前,半月始千里。shí rì jiǔ bù qián,bàn yuè shǐ qiān lǐ。
功名要多艰,正患得之易。gōng míng yào duō jiān,zhèng huàn dé zhī yì。
少折轻疾心,进德良在是。shǎo zhé qīng jí xīn,jìn dé liáng zài shì。

度狼山

刘鹗

狼山出高迥,风急过如箭。láng shān chū gāo jiǒng,fēng jí guò rú jiàn。
凄凄挟沙砾,点点尘吹面。qī qī xié shā lì,diǎn diǎn chén chuī miàn。
我马却复前,努力与风战。wǒ mǎ què fù qián,nǔ lì yǔ fēng zhàn。
寒日淡如月,湿雨满郊甸。hán rì dàn rú yuè,shī yǔ mǎn jiāo diān。
皮裘半为冰,稍觉身体颤。pí qiú bàn wèi bīng,shāo jué shēn tǐ chàn。
前村有人家,酒熟亦堪荐。qián cūn yǒu rén jiā,jiǔ shú yì kān jiàn。
关河老涉历,霜雪饱谙练。guān hé lǎo shè lì,shuāng xuě bǎo ān liàn。
文夫政如此,何必怀破砚?wén fū zhèng rú cǐ,hé bì huái pò yàn?

月夜

刘鹗

中宵月娟娟,睡起得孤快。zhōng xiāo yuè juān juān,shuì qǐ dé gū kuài。
树影在流水,天地有真态。shù yǐng zài liú shuǐ,tiān dì yǒu zhēn tài。
洒然心镜空,如或饮沆瀣。sǎ rán xīn jìng kōng,rú huò yǐn hàng xiè。
妙趣苟得之,着意成蒂芥。miào qù gǒu dé zhī,zhe yì chéng dì jiè。

遣兴二首

刘鹗

万事勿介意,时来即为之。wàn shì wù jiè yì,shí lái jí wèi zhī。
幽兰岂无芳?不与春风期。yōu lán qǐ wú fāng?bù yǔ chūn fēng qī。
大化亦已定,慎保冰雪姿。dà huà yì yǐ dìng,shèn bǎo bīng xuě zī。
笑歌柳阴中,剑光白差差。xiào gē liǔ yīn zhōng,jiàn guāng bái chà chà。

遣兴二首

刘鹗

秋气日已肃,稍觉庭树变。qiū qì rì yǐ sù,shāo jué tíng shù biàn。
江湖子非鱼,风雨客如燕。jiāng hú zi fēi yú,fēng yǔ kè rú yàn。
桓桓六尺躯,漂母寄一砚。huán huán liù chǐ qū,piāo mǔ jì yī yàn。
伯牙莫我顾,遂也羞自荐。bó yá mò wǒ gù,suì yě xiū zì jiàn。
常悲楚卞氏,刖足固求炫。cháng bēi chǔ biàn shì,yuè zú gù qiú xuàn。
巢由古之人,怀哉不可见。cháo yóu gǔ zhī rén,huái zāi bù kě jiàn。
坐久开我门,江波白如练。zuò jiǔ kāi wǒ mén,jiāng bō bái rú liàn。

渊明漉酒巾

刘鹗

脱我头上巾,漉此壶中酒。tuō wǒ tóu shàng jīn,lù cǐ hú zhōng jiǔ。
糟粕既已无,渣滓复何有?zāo pò jì yǐ wú,zhā zǐ fù hé yǒu?
陶然见天真,长风起高柳。táo rán jiàn tiān zhēn,zhǎng fēng qǐ gāo liǔ。

听琴图

刘鹗

山水有天趣,写向膝上琴。shān shuǐ yǒu tiān qù,xiě xiàng xī shàng qín。
听者不少违,独觉用意深。tīng zhě bù shǎo wéi,dú jué yòng yì shēn。
古今那可期?令我重愧今。gǔ jīn nà kě qī?lìng wǒ zhòng kuì jīn。
审音谅匪难,所贵相知心。shěn yīn liàng fěi nán,suǒ guì xiāng zhī xīn。

戏题婴儿图

刘鹗

大儿初脱怀,小儿犹恋乳。dà ér chū tuō huái,xiǎo ér yóu liàn rǔ。
凯风棘成薪,母氏亦良苦。kǎi fēng jí chéng xīn,mǔ shì yì liáng kǔ。
人生襁褓中,焉识母如此?rén shēng qiǎng bǎo zhōng,yān shí mǔ rú cǐ?
兹图用情深,人应尽为子。zī tú yòng qíng shēn,rén yīng jǐn wèi zi。

题赣太守文山与曾通判崖山追札子后

刘鹗

古人重友谊,不计官崇卑。gǔ rén zhòng yǒu yì,bù jì guān chóng bēi。
况以桑梓亲,谦厚浮情辞。kuàng yǐ sāng zǐ qīn,qiān hòu fú qíng cí。
节物重稠叠,翰墨光淋漓。jié wù zhòng chóu dié,hàn mò guāng lín lí。
不谄亦不渎,二老真吾师。bù chǎn yì bù dú,èr lǎo zhēn wú shī。
题诗语薄俗,勿以富贵移。tí shī yǔ báo sú,wù yǐ fù guì yí。