古诗词

题刘翀霄五世图

刘鹗

昔闻康节翁,慈母八十馀。xī wén kāng jié wēng,cí mǔ bā shí yú。
阶前小稚子,欢笑娱相呼。jiē qián xiǎo zhì zi,huān xiào yú xiāng hū。
甘旨足丰俭,自谓此乐无。gān zhǐ zú fēng jiǎn,zì wèi cǐ lè wú。
今君祖母秦,九十康强俱。jīn jūn zǔ mǔ qín,jiǔ shí kāng qiáng jù。
牙齿尽完好,起居不资扶。yá chǐ jǐn wán hǎo,qǐ jū bù zī fú。
鲜鲜芙蓉裳,皎皎明月裾。xiān xiān fú róng shang,jiǎo jiǎo míng yuè jū。
彩舆亲迎养,独觉爱日舒。cǎi yú qīn yíng yǎng,dú jué ài rì shū。
有儿俱白颠,有孙亦银须。yǒu ér jù bái diān,yǒu sūn yì yín xū。
曾玄绕膝下,日向庭闱趋。céng xuán rào xī xià,rì xiàng tíng wéi qū。
一门极孝友,五世咸怡愉。yī mén jí xiào yǒu,wǔ shì xián yí yú。
矧君自奇士,振策当要途。shěn jūn zì qí shì,zhèn cè dāng yào tú。
风云接平步,日月明亨衢。fēng yún jiē píng bù,rì yuè míng hēng qú。
覃恩追考妣,盛事夸里闾。tán ēn zhuī kǎo bǐ,shèng shì kuā lǐ lǘ。
苟非母厚德,此福宁独居?gǒu fēi mǔ hòu dé,cǐ fú níng dú jū?
恨无汉史笔,逐一为母书。hèn wú hàn shǐ bǐ,zhú yī wèi mǔ shū。
嗟予辱同姓,感念成长吁。jiē yǔ rǔ tóng xìng,gǎn niàn chéng zhǎng xū。
祖年百又一,孙子纷如圭。zǔ nián bǎi yòu yī,sūn zi fēn rú guī。
深衣昼锦缘,曾绘家庆图。shēn yī zhòu jǐn yuán,céng huì jiā qìng tú。
寿康世莫比,好事传京都。shòu kāng shì mò bǐ,hǎo shì chuán jīng dōu。
翰林欧苏辈,诗颂焉可诬?hàn lín ōu sū bèi,shī sòng yān kě wū?
及今甫七载,往事浮云徂。jí jīn fǔ qī zài,wǎng shì fú yún cú。
我恨岂有极?君乐当何如?wǒ hèn qǐ yǒu jí?jūn lè dāng hé rú?
题诗卷还君,悠然泪盈袪。tí shī juǎn hái jūn,yōu rán lèi yíng qū。

刘鹗

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。 刘鹗的作品>>

猜您喜欢

野史口号碑四十四首

刘鹗

生民困苦亦已极,官府徵呼又逼人。shēng mín kùn kǔ yì yǐ jí,guān fǔ zhēng hū yòu bī rén。
上下但知求富利,不知总为贼驱民。shàng xià dàn zhī qiú fù lì,bù zhī zǒng wèi zéi qū mín。

野史口号碑四十四首

刘鹗

生民憔悴可痛哭,无处告诉只颠狂。shēng mín qiáo cuì kě tòng kū,wú chù gào sù zhǐ diān kuáng。
更看消息还何似?gèng kàn xiāo xī hái hé shì?
亦复东风到五羊。yì fù dōng fēng dào wǔ yáng。

野史口号碑四十四首

刘鹗

七十已衰仍苦病,自怜无力任驱驰。qī shí yǐ shuāi réng kǔ bìng,zì lián wú lì rèn qū chí。
明当告老乞骸骨,孝子忠臣两得之。míng dāng gào lǎo qǐ hái gǔ,xiào zi zhōng chén liǎng dé zhī。

野史口号碑四十四首

刘鹗

西江涸辙望君久,朝廷倚君真如山。xī jiāng hé zhé wàng jūn jiǔ,cháo tíng yǐ jūn zhēn rú shān。
北来军马已云会,好调元戎早出关。běi lái jūn mǎ yǐ yún huì,hǎo diào yuán róng zǎo chū guān。

野史口号碑四十四首

刘鹗

可怜仁化蒙君礼,讨贼昼夜多经营。kě lián rén huà méng jūn lǐ,tǎo zéi zhòu yè duō jīng yíng。
当时不爇官陂砦,此际贼盗已临城。dāng shí bù ruò guān bēi zhài,cǐ jì zéi dào yǐ lín chéng。

野史口号碑四十四首

刘鹗

曾因犯律杀爱卒,每为养士挥千金。céng yīn fàn lǜ shā ài zú,měi wèi yǎng shì huī qiān jīn。
关南豪杰有如此,太息谁人知苦心?guān nán háo jié yǒu rú cǐ,tài xī shuí rén zhī kǔ xīn?

野史口号碑四十四首

刘鹗

贼兵如入无人境,村落多为失主民。zéi bīng rú rù wú rén jìng,cūn luò duō wèi shī zhǔ mín。
束手待看台领破,班超介子果何人?shù shǒu dài kàn tái lǐng pò,bān chāo jiè zi guǒ hé rén?

野史口号碑四十四首

刘鹗

可怜日蹙国百里,昨日又破陂头村。kě lián rì cù guó bǎi lǐ,zuó rì yòu pò bēi tóu cūn。
哑子食荼徒自苦,少陵欲哭又还吞。yǎ zi shí tú tú zì kǔ,shǎo líng yù kū yòu hái tūn。

野史口号碑四十四首

刘鹗

监司待我真骨肉,我敬监司如父兄。jiān sī dài wǒ zhēn gǔ ròu,wǒ jìng jiān sī rú fù xiōng。
纵使监司如可负,敢欺明主负朝廷?zòng shǐ jiān sī rú kě fù,gǎn qī míng zhǔ fù cháo tíng?

野史口号碑四十四首

刘鹗

此来恨杀弯头贼,白昼莲花峰上旗。cǐ lái hèn shā wān tóu zéi,bái zhòu lián huā fēng shàng qí。
监前半夜闹到晓,公然对面相陵欺。jiān qián bàn yè nào dào xiǎo,gōng rán duì miàn xiāng líng qī。

野史口号碑四十四首

刘鹗

两月河流乾欲断,南雄消息了无闻。liǎng yuè hé liú qián yù duàn,nán xióng xiāo xī le wú wén。
苦无良策开道路,时复北望瞻风云。kǔ wú liáng cè kāi dào lù,shí fù běi wàng zhān fēng yún。

野史口号碑四十四首

刘鹗

老军樵采供衣食,官府饥寒痛逼之。lǎo jūn qiáo cǎi gōng yī shí,guān fǔ jī hán tòng bī zhī。
贼满四郊无处采,忍闻半日尽逃移。zéi mǎn sì jiāo wú chù cǎi,rěn wén bàn rì jǐn táo yí。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

读书冀闻道,何必竞荣名?dú shū jì wén dào,hé bì jìng róng míng?
主宾辨内外,物我孰重轻?zhǔ bīn biàn nèi wài,wù wǒ shú zhòng qīng?
崎岖更尝馀,愈觉兹理明。qí qū gèng cháng yú,yù jué zī lǐ míng。
浮云视富贵,悠然悟深情。fú yún shì fù guì,yōu rán wù shēn qíng。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

青山五亩园,随意茅三间。qīng shān wǔ mǔ yuán,suí yì máo sān jiān。
竹树发佳趣,好鸟鸣关关。zhú shù fā jiā qù,hǎo niǎo míng guān guān。
物情固自乐,聊得开我颜。wù qíng gù zì lè,liáo dé kāi wǒ yán。
长歌答天风,以永今夕闲。zhǎng gē dá tiān fēng,yǐ yǒng jīn xī xián。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

胸次寡尘虑,随寓皆可乐。xiōng cì guǎ chén lǜ,suí yù jiē kě lè。
孰云柴桑里?不似麒麟阁。shú yún chái sāng lǐ?bù shì qí lín gé。
雨馀草初生,风定花自落。yǔ yú cǎo chū shēng,fēng dìng huā zì luò。
荣辱今两忘,遗经在牛角。róng rǔ jīn liǎng wàng,yí jīng zài niú jiǎo。