古诗词

题礼部尚书巎子山

刘鹗

神仙亦时有,公子间时无。shén xiān yì shí yǒu,gōng zi jiān shí wú。
公子世岂无,不如公读书。gōng zi shì qǐ wú,bù rú gōng dú shū。
神情俊朗自仙骨,清淑之气钟扶舆。shén qíng jùn lǎng zì xiān gǔ,qīng shū zhī qì zhōng fú yú。
娟娟夜月明瑶瑜,灿灿秋水涵芙蕖。juān juān yè yuè míng yáo yú,càn càn qiū shuǐ hán fú qú。
既不爱臂鹰逐兔驰飞菟,又不喜杨花扑帐斟流酥。jì bù ài bì yīng zhú tù chí fēi tú,yòu bù xǐ yáng huā pū zhàng zhēn liú sū。
心之所乐者,左置史,右列图。xīn zhī suǒ lè zhě,zuǒ zhì shǐ,yòu liè tú。
笔床茶灶胜具俱,衣冠文物来群儒。bǐ chuáng chá zào shèng jù jù,yī guān wén wù lái qún rú。
清宵管弦罢歌舞,白昼翰墨供欢娱。qīng xiāo guǎn xián bà gē wǔ,bái zhòu hàn mò gōng huān yú。
列职于春官,复能以礼乐致主于唐虞。liè zhí yú chūn guān,fù néng yǐ lǐ lè zhì zhǔ yú táng yú。
主上眷顾桓渠渠,功臣世胄有如此。zhǔ shàng juàn gù huán qú qú,gōng chén shì zhòu yǒu rú cǐ。
风雨乔木清敷腴,公子可谓间世无。fēng yǔ qiáo mù qīng fū yú,gōng zi kě wèi jiān shì wú。
且闻有巙山,乃是公所居。qiě wén yǒu kuí shān,nǎi shì gōng suǒ jū。
清泉白石日辉洁,幽花野草春扶疏。qīng quán bái shí rì huī jié,yōu huā yě cǎo chūn fú shū。
山中桃李亦仙品,风月迥与人间殊。shān zhōng táo lǐ yì xiān pǐn,fēng yuè jiǒng yǔ rén jiān shū。
公犹神仙山蓬壶,惟公与山闻京都。gōng yóu shén xiān shān péng hú,wéi gōng yǔ shān wén jīng dōu。
蹇予抱大拙,来此亦已久。jiǎn yǔ bào dà zhuō,lái cǐ yì yǐ jiǔ。
既不能弹铗干田文,又不能学求齐以吹竽。jì bù néng dàn jiá gàn tián wén,yòu bù néng xué qiú qí yǐ chuī yú。
世尚夸诈吾迂阔,吾笃信义人浮虚。shì shàng kuā zhà wú yū kuò,wú dǔ xìn yì rén fú xū。
凿圆枘方,龃龉不相入。záo yuán ruì fāng,jǔ yǔ bù xiāng rù。
旦夕惟有食破砚,迩来冰冻砚亦枯。dàn xī wéi yǒu shí pò yàn,ěr lái bīng dòng yàn yì kū。
然亦甘崎岖,乐此无怨吁。rán yì gān qí qū,lè cǐ wú yuàn xū。
进退必以正,求为圣人徒。jìn tuì bì yǐ zhèng,qiú wèi shèng rén tú。
闻公高谊压千古,所以愿曳侯门裾。wén gōng gāo yì yā qiān gǔ,suǒ yǐ yuàn yè hóu mén jū。
其足非趑趄,其口非嗫嚅,其诗非狂亦非谀。qí zú fēi zī jū,qí kǒu fēi niè rú,qí shī fēi kuáng yì fēi yú。
尝闻昌黎言,以为古来王公布衣前后常相须。cháng wén chāng lí yán,yǐ wèi gǔ lái wáng gōng bù yī qián hòu cháng xiāng xū。
乃可千载垂名誉,吾意若此公踌躇,遇与不遇天何如?nǎi kě qiān zài chuí míng yù,wú yì ruò cǐ gōng chóu chú,yù yǔ bù yù tiān hé rú?

刘鹗

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。 刘鹗的作品>>

猜您喜欢

通集贤全大学士

刘鹗

枯桑昨夜生沧溟,风雨扰扰晦复晴。kū sāng zuó yè shēng cāng míng,fēng yǔ rǎo rǎo huì fù qíng。
功臣子孙半零落,惟公独克承家声。gōng chén zi sūn bàn líng luò,wéi gōng dú kè chéng jiā shēng。
金莲坐拥晚出院,儿童走卒俱知名。jīn lián zuò yōng wǎn chū yuàn,ér tóng zǒu zú jù zhī míng。
天球河图不篆刻,金钟玉镛殊铿鍧。tiān qiú hé tú bù zhuàn kè,jīn zhōng yù yōng shū kēng hōng。
汪汪万顷那可测?挠亦不浊澄不清。wāng wāng wàn qǐng nà kě cè?náo yì bù zhuó chéng bù qīng。
古今事物贯胸次,乾坤风月皆性情。gǔ jīn shì wù guàn xiōng cì,qián kūn fēng yuè jiē xìng qíng。
迩来有幸亦再睹,使我鄙吝不复萌。ěr lái yǒu xìng yì zài dǔ,shǐ wǒ bǐ lìn bù fù méng。
始知将相真有种,往往山岳钟英灵。shǐ zhī jiāng xiāng zhēn yǒu zhǒng,wǎng wǎng shān yuè zhōng yīng líng。
自怜片影虽伶仃,不愿恩叨一顾荣。zì lián piàn yǐng suī líng dīng,bù yuàn ēn dāo yī gù róng。
霏霏议论玉雪冰,但愿容我时来听。fēi fēi yì lùn yù xuě bīng,dàn yuàn róng wǒ shí lái tīng。

绝笔

刘鹗

生为元朝臣,死作元朝鬼。shēng wèi yuán cháo chén,sǐ zuò yuán cháo guǐ。
忠节既无惭,清风自千古。zhōng jié jì wú cán,qīng fēng zì qiān gǔ。

题罗斗明

刘鹗

离别本来最苦,相逢正值高秋。lí bié běn lái zuì kǔ,xiāng féng zhèng zhí gāo qiū。
肠断扁舟难挽,烦君细问安流。cháng duàn biǎn zhōu nán wǎn,fán jūn xì wèn ān liú。