古诗词

至正甲申岁,大饥,民多艰食,殍死者相望,盗贼扰扰。予亦缺食,未免作粥以延残喘,因赋食粥歌,以畅此怀

刘鹗

朝餐一顿粥,暮餐一顿饭。cháo cān yī dùn zhōu,mù cān yī dùn fàn。
每当食粥时,未免一长叹。měi dāng shí zhōu shí,wèi miǎn yī zhǎng tàn。
少年何事不相遭,胡为晚岁方论交。shǎo nián hé shì bù xiāng zāo,hú wèi wǎn suì fāng lùn jiāo。
此时菜蕨各已尽,以糟配尔为嘉殽。cǐ shí cài jué gè yǐ jǐn,yǐ zāo pèi ěr wèi jiā xiáo。
既啖糟,复食粥,却意年当三十六。jì dàn zāo,fù shí zhōu,què yì nián dāng sān shí liù。
笑携省檄上皇州,曾以文章动流俗。xiào xié shěng xí shàng huáng zhōu,céng yǐ wén zhāng dòng liú sú。
二程祠宇陋且卑,我奋赤手更掣之。èr chéng cí yǔ lòu qiě bēi,wǒ fèn chì shǒu gèng chè zhī。
至今穹碑照淮水,碑成秩满游京师。zhì jīn qióng bēi zhào huái shuǐ,bēi chéng zhì mǎn yóu jīng shī。
京师嬉游二十载,铁石忍穷心有在。jīng shī xī yóu èr shí zài,tiě shí rěn qióng xīn yǒu zài。
声名欻起凤凰池,风云已际鱼龙海。shēng míng chuā qǐ fèng huáng chí,fēng yún yǐ jì yú lóng hǎi。
当时结交多贵人,往往尊我席上珍。dāng shí jié jiāo duō guì rén,wǎng wǎng zūn wǒ xí shàng zhēn。
执经或在弟子列,或遣弟子来相亲。zhí jīng huò zài dì zi liè,huò qiǎn dì zi lái xiāng qīn。
剧谈王道尊礼乐,每激薄俗敦彝伦。jù tán wáng dào zūn lǐ lè,měi jī báo sú dūn yí lún。
闾阎疾苦详敷陈,亦或一慨眉为颦。lǘ yán jí kǔ xiáng fū chén,yì huò yī kǎi méi wèi pín。
有时华筵湖山下,争挽先生共陶写。yǒu shí huá yán hú shān xià,zhēng wǎn xiān shēng gòng táo xiě。
满堂座客尽豪贵,亦知推让宗儒雅。mǎn táng zuò kè jǐn háo guì,yì zhī tuī ràng zōng rú yǎ。
盈盈珍馐簇金盘,衮衮葡萄浮玉斝。yíng yíng zhēn xiū cù jīn pán,gǔn gǔn pú táo fú yù jiǎ。
金钗十二列两行,班班初匪寻常者。jīn chāi shí èr liè liǎng xíng,bān bān chū fěi xún cháng zhě。
主人行杯极欢笑,竞唱新词夸艳冶。zhǔ rén xíng bēi jí huān xiào,jìng chàng xīn cí kuā yàn yě。
半酣相恼索题诗,挥毫写向香罗帕。bàn hān xiāng nǎo suǒ tí shī,huī háo xiě xiàng xiāng luó pà。
尊前为我发新声,自以风流望鄙野。zūn qián wèi wǒ fā xīn shēng,zì yǐ fēng liú wàng bǐ yě。
万钱日食固有限,一笑千金绝无价。wàn qián rì shí gù yǒu xiàn,yī xiào qiān jīn jué wú jià。
放怀满饮鹦鹉杯,何心复恋麒麟画?鹧鸪舞罢月欲上,半掩城门归并马。fàng huái mǎn yǐn yīng wǔ bēi,hé xīn fù liàn qí lín huà?zhè gū wǔ bà yuè yù shàng,bàn yǎn chéng mén guī bìng mǎ。
等闲高会难具论,酒酣掉臂金马门。děng xián gāo huì nán jù lùn,jiǔ hān diào bì jīn mǎ mén。
三三五五正少年,乘兴共我歌浮云。sān sān wǔ wǔ zhèng shǎo nián,chéng xīng gòng wǒ gē fú yún。
穷冬出使居庸北,骏马稳步龙沙雪。qióng dōng chū shǐ jū yōng běi,jùn mǎ wěn bù lóng shā xuě。
清霜在鬓冰在须,指冻欲堕饥欲裂。qīng shuāng zài bìn bīng zài xū,zhǐ dòng yù duò jī yù liè。
苦寒不透貂鼠裘,青鼠暖帽方蒙头。kǔ hán bù tòu diāo shǔ qiú,qīng shǔ nuǎn mào fāng méng tóu。
璚田玉界中著我,自是奇士真壮游。qióng tián yù jiè zhōng zhù wǒ,zì shì qí shì zhēn zhuàng yóu。
解鞍沽酒弹箜篌,打手刺刺歌鸣讴。jiě ān gū jiǔ dàn kōng hóu,dǎ shǒu cì cì gē míng ōu。
丈夫有志在许国,我自乐此忘羁愁。zhàng fū yǒu zhì zài xǔ guó,wǒ zì lè cǐ wàng jī chóu。
连樯海运三百万,署黔楮尾方成卷。lián qiáng hǎi yùn sān bǎi wàn,shǔ qián chǔ wěi fāng chéng juǎn。
每忧谈笑误王事,朝夕驱驰敢忘倦?měi yōu tán xiào wù wáng shì,cháo xī qū chí gǎn wàng juàn?
湖广文台正乏贤,诸公为买江南船。hú guǎng wén tái zhèng fá xián,zhū gōng wèi mǎi jiāng nán chuán。
汉阳春树晴历历,秦楼夜月明娟娟。hàn yáng chūn shù qíng lì lì,qín lóu yè yuè míng juān juān。
手提文印不半年,首为鄂学归侵田。shǒu tí wén yìn bù bàn nián,shǒu wèi è xué guī qīn tián。
蓬山有诏归朝天,锦袍公子偕神仙。péng shān yǒu zhào guī cháo tiān,jǐn páo gōng zi xié shén xiān。
宣文阁静万机暇,时遣中官催进画。xuān wén gé jìng wàn jī xiá,shí qiǎn zhōng guān cuī jìn huà。
饱聆天语近天光,神揖天香更潇洒。bǎo líng tiān yǔ jìn tiān guāng,shén yī tiān xiāng gèng xiāo sǎ。
壮游既倦思还家,堨来庾岭观梅花。zhuàng yóu jì juàn sī hái jiā,yè lái yǔ lǐng guān méi huā。
桑麻弦诵各得所,玉堂召我天之涯。sāng má xián sòng gè dé suǒ,yù táng zhào wǒ tiān zhī yá。
平生所历犹在眼,夜半思之皆梦幻。píng shēng suǒ lì yóu zài yǎn,yè bàn sī zhī jiē mèng huàn。
盛时不敢忘贫贱,自喜枯肠藜藿惯。shèng shí bù gǎn wàng pín jiàn,zì xǐ kū cháng lí huò guàn。
饱食粥,无咨嗟,尔糟尔粥甘如饴。bǎo shí zhōu,wú zī jiē,ěr zāo ěr zhōu gān rú yí。
鸡鸣曳履东家谁,芜蒌曾疗王孙饥。jī míng yè lǚ dōng jiā shuí,wú lóu céng liáo wáng sūn jī。
粥兮粥兮敢尔却,犹胜蕨餈滋味恶。zhōu xī zhōu xī gǎn ěr què,yóu shèng jué cí zī wèi è。
苟延残喘待秋成,白发春风会如昨。gǒu yán cán chuǎn dài qiū chéng,bái fā chūn fēng huì rú zuó。

刘鹗

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。 刘鹗的作品>>

猜您喜欢

通集贤全大学士

刘鹗

枯桑昨夜生沧溟,风雨扰扰晦复晴。kū sāng zuó yè shēng cāng míng,fēng yǔ rǎo rǎo huì fù qíng。
功臣子孙半零落,惟公独克承家声。gōng chén zi sūn bàn líng luò,wéi gōng dú kè chéng jiā shēng。
金莲坐拥晚出院,儿童走卒俱知名。jīn lián zuò yōng wǎn chū yuàn,ér tóng zǒu zú jù zhī míng。
天球河图不篆刻,金钟玉镛殊铿鍧。tiān qiú hé tú bù zhuàn kè,jīn zhōng yù yōng shū kēng hōng。
汪汪万顷那可测?挠亦不浊澄不清。wāng wāng wàn qǐng nà kě cè?náo yì bù zhuó chéng bù qīng。
古今事物贯胸次,乾坤风月皆性情。gǔ jīn shì wù guàn xiōng cì,qián kūn fēng yuè jiē xìng qíng。
迩来有幸亦再睹,使我鄙吝不复萌。ěr lái yǒu xìng yì zài dǔ,shǐ wǒ bǐ lìn bù fù méng。
始知将相真有种,往往山岳钟英灵。shǐ zhī jiāng xiāng zhēn yǒu zhǒng,wǎng wǎng shān yuè zhōng yīng líng。
自怜片影虽伶仃,不愿恩叨一顾荣。zì lián piàn yǐng suī líng dīng,bù yuàn ēn dāo yī gù róng。
霏霏议论玉雪冰,但愿容我时来听。fēi fēi yì lùn yù xuě bīng,dàn yuàn róng wǒ shí lái tīng。

绝笔

刘鹗

生为元朝臣,死作元朝鬼。shēng wèi yuán cháo chén,sǐ zuò yuán cháo guǐ。
忠节既无惭,清风自千古。zhōng jié jì wú cán,qīng fēng zì qiān gǔ。

题罗斗明

刘鹗

离别本来最苦,相逢正值高秋。lí bié běn lái zuì kǔ,xiāng féng zhèng zhí gāo qiū。
肠断扁舟难挽,烦君细问安流。cháng duàn biǎn zhōu nán wǎn,fán jūn xì wèn ān liú。