古诗词

同高记室访虎丘蟾苞二上人

徐贲

林下曾相见,重来记往年。lín xià céng xiāng jiàn,zhòng lái jì wǎng nián。 笑谈俱是法,去住本无缘。xiào tán jù shì fǎ,qù zhù běn wú yuán。 山溜泉通脉,帘阴竹护烟。shān liū quán tōng mài,lián yīn zhú hù yān。 暂忘人世事,得此共栖禅。zàn wàng rén shì shì,dé cǐ gòng qī chán。

徐贲

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。 徐贲的作品>>

猜您喜欢

宿济渎斋房

徐贲

暂息郡中事,因就斋房宿。zàn xī jùn zhōng shì,yīn jiù zhāi fáng sù。 灵风池上来,花露洒馀馥。líng fēng chí shàng lái,huā lù sǎ yú fù。 遥峰对闲坐,微凉惬新沭。yáo fēng duì xián zuò,wēi liáng qiè xīn shù。 邻有道言人,往来践幽躅。lín yǒu dào yán rén,wǎng lái jiàn yōu zhú。

龙河寺夜听份上人诵经

徐贲

禅帷偶暂辍,经筵时复登。chán wéi ǒu zàn chuò,jīng yán shí fù dēng。 香风韵幽磬,宝幢绚华灯。xiāng fēng yùn yōu qìng,bǎo chuáng xuàn huá dēng。 音宣心所契,闻洽虑俱澄。yīn xuān xīn suǒ qì,wén qià lǜ jù chéng。 愧余沦中品,知师超上乘。kuì yú lún zhōng pǐn,zhī shī chāo shàng chéng。

赋得刘伶台送丁掾之淮安

徐贲

刘伶沛国人,独以好饮名。liú líng pèi guó rén,dú yǐ hǎo yǐn míng。 每乘苍鹿车,出入携瓶罂。měi chéng cāng lù chē,chū rù xié píng yīng。 结交嵇阮徒,陶然过平生。jié jiāo jī ruǎn tú,táo rán guò píng shēng。 妻言不足听,自谓能忘情。qī yán bù zú tīng,zì wèi néng wàng qíng。 常使荷锸随,已觉累尔形。cháng shǐ hé chā suí,yǐ jué lèi ěr xíng。 如何饮酒台,却在淮阴城。rú hé yǐn jiǔ tái,què zài huái yīn chéng。 千年土花白,尚疑垒曲成。qiān nián tǔ huā bái,shàng yí lěi qū chéng。 至今台下草,春风吹不醒。zhì jīn tái xià cǎo,chūn fēng chuī bù xǐng。 君行戒晨装,淮泗千里程。jūn xíng jiè chén zhuāng,huái sì qiān lǐ chéng。 登台勿酹酒,当诵周觞铭。dēng tái wù lèi jiǔ,dāng sòng zhōu shāng míng。

送程校书昱分得柳字

徐贲

离愁乱春鸿,客心醉江柳。lí chóu luàn chūn hóng,kè xīn zuì jiāng liǔ。 送君官亭路,忍把官亭酒。sòng jūn guān tíng lù,rěn bǎ guān tíng jiǔ。 远别自足悲,况是平生友。yuǎn bié zì zú bēi,kuàng shì píng shēng yǒu。 行期似可缓,何即遽分手。xíng qī shì kě huǎn,hé jí jù fēn shǒu。 鸥鹭鸣上下,云帆递先后。ōu lù míng shàng xià,yún fān dì xiān hòu。 望望不尽头,落日三江口。wàng wàng bù jǐn tóu,luò rì sān jiāng kǒu。

赋得释迦钵赠慧古明上人

徐贲

圣凡同有身,饮食必藉器。shèng fán tóng yǒu shēn,yǐn shí bì jí qì。 如来制石钵,匪特传法嗣。rú lái zhì shí bō,fěi tè chuán fǎ sì。 偶因受馀光,相承成旧事。ǒu yīn shòu yú guāng,xiāng chéng chéng jiù shì。 遂令后代争,纷纷起嗔戾。suì lìng hòu dài zhēng,fēn fēn qǐ chēn lì。 我愿过量人,要识拈花意。wǒ yuàn guò liàng rén,yào shí niān huā yì。

赋得露湿寒塘草送张来仪文学

徐贲

寒蘼泫幽露,清漪湛虚塘。hán mí xuàn yōu lù,qīng yī zhàn xū táng。 月时润芳气,风处偃微光。yuè shí rùn fāng qì,fēng chù yǎn wēi guāng。 初溥丛缀白,将晞叶翻黄。chū pǔ cóng zhuì bái,jiāng xī yè fān huáng。 欲采赠远别,沾衣徒感伤。yù cǎi zèng yuǎn bié,zhān yī tú gǎn shāng。

丙午中秋与余左司王山人高记室同过张文学宅看月

徐贲

商飙吹秋天如蓝,出户圆月生东南。shāng biāo chuī qiū tiān rú lán,chū hù yuán yuè shēng dōng nán。 众星次第敛芒角,独有桂影垂毵毵。zhòng xīng cì dì liǎn máng jiǎo,dú yǒu guì yǐng chuí sān sān。 澄光无私照应遍,不间污泽兼清潭。chéng guāng wú sī zhào yīng biàn,bù jiān wū zé jiān qīng tán。 冰轮轧轧上银汉,玉龙左右驾两骖。bīng lún yà yà shàng yín hàn,yù lóng zuǒ yòu jià liǎng cān。 须臾当天蟾魄正,八表洞视明相涵。xū yú dāng tiān chán pò zhèng,bā biǎo dòng shì míng xiāng hán。 自怜下界苦迫塞,未得变化同书蟫。zì lián xià jiè kǔ pò sāi,wèi dé biàn huà tóng shū yín。 遥思海上看更好,水气颢颢云无昙。yáo sī hǎi shàng kàn gèng hǎo,shuǐ qì hào hào yún wú tán。 鲛人机室仰虚照,绡丝薄袖抽冰蚕。jiāo rén jī shì yǎng xū zhào,xiāo sī báo xiù chōu bīng cán。 孕珠老蚌跃波出,吸纳华采争谺谽。yùn zhū lǎo bàng yuè bō chū,xī nà huá cǎi zhēng xiā hān。 山河大地影倒入,嗟此尺璧何由含。shān hé dà dì yǐng dào rù,jiē cǐ chǐ bì hé yóu hán。 曾闻月乃七宝合,坳处修补须斤錾。céng wén yuè nǎi qī bǎo hé,ào chù xiū bǔ xū jīn zàn。 又闻嫦娥窃灵药,直欲不死真贪婪。yòu wén cháng é qiè líng yào,zhí yù bù sǐ zhēn tān lán。 如此怪事各有说,理或有之幽莫探。rú cǐ guài shì gè yǒu shuō,lǐ huò yǒu zhī yōu mò tàn。 化桥掷杖本幻戏,兹事何故推难谙。huà qiáo zhì zhàng běn huàn xì,zī shì hé gù tuī nán ān。 分明以术诳人主,不即加罪诚痴憨。fēn míng yǐ shù kuáng rén zhǔ,bù jí jiā zuì chéng chī hān。 今宵贵家盛开宴,奔走席上罗女男。jīn xiāo guì jiā shèng kāi yàn,bēn zǒu xí shàng luó nǚ nán。 清弦脆筦乐正作,金尊玉斝情方酣。qīng xián cuì guǎn lè zhèng zuò,jīn zūn yù jiǎ qíng fāng hān。 羁愁谁念独居者,家无隙地惟书龛。jī chóu shuí niàn dú jū zhě,jiā wú xì dì wéi shū kān。 南邻庭院未为广,较之我处殊差堪。nán lín tíng yuàn wèi wèi guǎng,jiào zhī wǒ chù shū chà kān。 便携浊酒扣门去,肴核琐细无烦担。biàn xié zhuó jiǔ kòu mén qù,yáo hé suǒ xì wú fán dān。 移床露坐共邀月,更呼故友来清谈。yí chuáng lù zuò gòng yāo yuè,gèng hū gù yǒu lái qīng tán。 诸君豪迈总名士,长材落落皆楩楠。zhū jūn háo mài zǒng míng shì,zhǎng cái luò luò jiē pián nán。 词锋出硎赌快利,钝斧宁敢膺长镡。cí fēng chū xíng dǔ kuài lì,dùn fǔ níng gǎn yīng zhǎng chán。 胸奇每能斡造化,语峭似可欺岩嵌。xiōng qí měi néng wò zào huà,yǔ qiào shì kě qī yán qiàn。 我今结托岂偶尔,内切自喜忘其惭。wǒ jīn jié tuō qǐ ǒu ěr,nèi qiè zì xǐ wàng qí cán。 当歌且用脱边幅,买酒奚问堕珥簪。dāng gē qiě yòng tuō biān fú,mǎi jiǔ xī wèn duò ěr zān。 为君起舞明月下,两袖拂鬓风䰐鬖。wèi jūn qǐ wǔ míng yuè xià,liǎng xiù fú bìn fēng lán sān。 佳节于人既不恶,畅怀痛饮心所甘。jiā jié yú rén jì bù è,chàng huái tòng yǐn xīn suǒ gān。 缘知乐景不易遇,匪曰嗜好成淫耽。yuán zhī lè jǐng bù yì yù,fěi yuē shì hǎo chéng yín dān。 此月一去又一载,坐看直待鸡号三。cǐ yuè yī qù yòu yī zài,zuò kàn zhí dài jī hào sān。

夜坐次高季迪

徐贲

夜灯耿耿风帷低,雨叶似秋寒更凄。yè dēng gěng gěng fēng wéi dī,yǔ yè shì qiū hán gèng qī。 城远击柝惨难齐,抱中幼子悄悲啼。chéng yuǎn jī tuò cǎn nán qí,bào zhōng yòu zi qiāo bēi tí。 不知情思向谁是,独坐空房忆故妻。bù zhī qíng sī xiàng shuí shì,dú zuò kōng fáng yì gù qī。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

荆山揭高厓,涂山耸横崿。jīng shān jiē gāo yá,tú shān sǒng héng è。 长淮出两间,中断见斧凿。zhǎng huái chū liǎng jiān,zhōng duàn jiàn fǔ záo。 洪流受束缚,浪起石斗角。hóng liú shòu shù fù,làng qǐ shí dòu jiǎo。 谁能为此功,在昔大禹作。shuí néng wèi cǐ gōng,zài xī dà yǔ zuò。 至今遗庙存,香火乃寂寞。zhì jīn yí miào cún,xiāng huǒ nǎi jì mò。 我来问邑人,往事竟缅邈。wǒ lái wèn yì rén,wǎng shì jìng miǎn miǎo。 于时春正深,草木尚荒落。yú shí chūn zhèng shēn,cǎo mù shàng huāng luò。 登临欲开豁,睹兹反不乐。dēng lín yù kāi huō,dǔ zī fǎn bù lè。 更伤卞和泣,三献空抱璞。gèng shāng biàn hé qì,sān xiàn kōng bào pú。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

舟行夜达曙,路入硖石口。zhōu xíng yè dá shǔ,lù rù xiá shí kǒu。 平山带孤城,一塔起高阜。píng shān dài gū chéng,yī tǎ qǐ gāo fù。 问知古寿春,地经百战后。wèn zhī gǔ shòu chūn,dì jīng bǎi zhàn hòu。 群孽当倡乱,受祸此为首。qún niè dāng chàng luàn,shòu huò cǐ wèi shǒu。 彼时土产民,十无一二有。bǐ shí tǔ chǎn mín,shí wú yī èr yǒu。 田野满蒿莱,无复识畎亩。tián yě mǎn hāo lái,wú fù shí quǎn mǔ。 去程不可稽,欲望敢迟久。qù chéng bù kě jī,yù wàng gǎn chí jiǔ。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

秋日何凄其,严风变阳卉。qiū rì hé qī qí,yán fēng biàn yáng huì。 嘉节叶重乾,时菊芬且蘼。jiā jié yè zhòng qián,shí jú fēn qiě mí。 临高一远望,俯见城郭里。lín gāo yī yuǎn wàng,fǔ jiàn chéng guō lǐ。 三关为襟带,双溪流弥弥。sān guān wèi jīn dài,shuāng xī liú mí mí。 浮云起天末,鸣鸿在中沚。fú yún qǐ tiān mò,míng hóng zài zhōng zhǐ。 虽非吾故土,但悦山川美。suī fēi wú gù tǔ,dàn yuè shān chuān měi。 独游意尚适,况兹值多士。dú yóu yì shàng shì,kuàng zī zhí duō shì。 珍殽出丰厨,吴萸泛芳醴。zhēn xiáo chū fēng chú,wú yú fàn fāng lǐ。 人生虽长寿,良时亦有几。rén shēng suī zhǎng shòu,liáng shí yì yǒu jǐ。 对此不为欢,忧思何由弭。duì cǐ bù wèi huān,yōu sī hé yóu mǐ。 鉴此登山悲,飘飖然已矣。jiàn cǐ dēng shān bēi,piāo yáo rán yǐ yǐ。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

昔闻阳台名,今上阳台路。xī wén yáng tái míng,jīn shàng yáng tái lù。 我因兴古怀,驱车暂停驻。wǒ yīn xīng gǔ huái,qū chē zàn tíng zhù。 馀基尚突兀,云雨自朝暮。yú jī shàng tū wù,yún yǔ zì cháo mù。 哀猿失故声,野色剩孤树。āi yuán shī gù shēng,yě sè shèng gū shù。 当时襄王梦,曾与神女遇。dāng shí xiāng wáng mèng,céng yǔ shén nǚ yù。 幽冥事莫测,万载谁能悟。yōu míng shì mò cè,wàn zài shuí néng wù。 平原亘千里,巫山渺何处。píng yuán gèn qiān lǐ,wū shān miǎo hé chù。 凄凉宋公子,深情见遗赋。qī liáng sòng gōng zi,shēn qíng jiàn yí fù。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

客程不论远,所愁在阴晦。kè chéng bù lùn yuǎn,suǒ chóu zài yīn huì。 恶风满川来,雨势晚逾倍。è fēng mǎn chuān lái,yǔ shì wǎn yú bèi。 船争急流上,寸进还尺退。chuán zhēng jí liú shàng,cùn jìn hái chǐ tuì。 枯葭夹崩沙,路转百数汇。kū jiā jiā bēng shā,lù zhuǎn bǎi shù huì。 飒飒孤篷外,琅琅万珠碎。sà sà gū péng wài,láng láng wàn zhū suì。 篙师左右呼,坐客默与对。gāo shī zuǒ yòu hū,zuò kè mò yǔ duì。 去心虽云迫,前途苦茫昧。qù xīn suī yún pò,qián tú kǔ máng mèi。 德星无复睹,洗耳亦何在。dé xīng wú fù dǔ,xǐ ěr yì hé zài。 有怀仰高风,令人发深慨。yǒu huái yǎng gāo fēng,lìng rén fā shēn kǎi。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

前登碗子城,山隘势欲逼。qián dēng wǎn zi chéng,shān ài shì yù bī。 路回土峭绝,傍夹千仞壁。lù huí tǔ qiào jué,bàng jiā qiān rèn bì。 石状如矩斫,巨细总方直。shí zhuàng rú jǔ zhuó,jù xì zǒng fāng zhí。 无泉土脉死,草木尽改色。wú quán tǔ mài sǐ,cǎo mù jǐn gǎi sè。 高巅有保障,重门闭重棘。gāo diān yǒu bǎo zhàng,zhòng mén bì zhòng jí。 阴惨行人险,恶意叵易测。yīn cǎn xíng rén xiǎn,è yì pǒ yì cè。 信知狐鼠辈,得在此中匿。xìn zhī hú shǔ bèi,dé zài cǐ zhōng nì。 我生好壮观,努力更攀陟。wǒ shēng hǎo zhuàng guān,nǔ lì gèng pān zhì。 立久日将晡,浮云渺乡国。lì jiǔ rì jiāng bū,fú yún miǎo xiāng guó。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

峰回抱深壑,下视天凿井。fēng huí bào shēn hè,xià shì tiān záo jǐng。 昔人建重关,扼险备边警。xī rén jiàn zhòng guān,è xiǎn bèi biān jǐng。 键钥久已绝,垣石尚森整。jiàn yào jiǔ yǐ jué,yuán shí shàng sēn zhěng。 峨峨尼父祠,门掩众山静。é é ní fù cí,mén yǎn zhòng shān jìng。 曾闻此回辙,无复过斯境。céng wén cǐ huí zhé,wú fù guò sī jìng。 询知乡老言,此事古未省。xún zhī xiāng lǎo yán,cǐ shì gǔ wèi shěng。 馀氓数家在,破屋暮烟冷。yú máng shù jiā zài,pò wū mù yān lěng。 我行力稍疲,景物不暇领。wǒ xíng lì shāo pí,jǐng wù bù xiá lǐng。 且为投宿来,惊风夜愁永。qiě wèi tóu sù lái,jīng fēng yè chóu yǒng。