古诗词

浩师房别李伯章

徐贲

君今初到我将还,离合都从一夕间。jūn jīn chū dào wǒ jiāng hái,lí hé dōu cóng yī xī jiān。 草草欢情灯下酒,悠悠去梦月中山。cǎo cǎo huān qíng dēng xià jiǔ,yōu yōu qù mèng yuè zhōng shān。 秋堂钟静催禅定,寒榻香来伴客闲。qiū táng zhōng jìng cuī chán dìng,hán tà xiāng lái bàn kè xián。 莫怪相逢论行乐,壮年无几鬓成斑。mò guài xiāng féng lùn xíng lè,zhuàng nián wú jǐ bìn chéng bān。

徐贲

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。 徐贲的作品>>

猜您喜欢

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

盘盘羊肠坂,路如羊肠曲。pán pán yáng cháng bǎn,lù rú yáng cháng qū。 盘曲不足论,峻陡苦踯躅。pán qū bù zú lùn,jùn dǒu kǔ zhí zhú。 上无树可援,下有石乱蹙。shàng wú shù kě yuán,xià yǒu shí luàn cù。 一步一嗟吁,何以措手足。yī bù yī jiē xū,hé yǐ cuò shǒu zú。 途人互相顾,屡见车折轴。tú rén hù xiāng gù,lǚ jiàn chē zhé zhóu。 少时徒耳闻,今日亲在目。shǎo shí tú ěr wén,jīn rì qīn zài mù。 不经太行险,那识安居福。bù jīng tài xíng xiǎn,nà shí ān jū fú。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

陆行渴怀抱,今渡沁河水。lù xíng kě huái bào,jīn dù qìn hé shuǐ。 奔腾走百滩,声远闻数里。bēn téng zǒu bǎi tān,shēng yuǎn wén shù lǐ。 我来坐其涯,肩担欣暂弛。wǒ lái zuò qí yá,jiān dān xīn zàn chí。 不意山坞间,偶得见清泚。bù yì shān wù jiān,ǒu dé jiàn qīng cǐ。 连朝尘沙目,豁尔净如洗。lián cháo chén shā mù,huō ěr jìng rú xǐ。 虽云倦行力,对此亦足喜。suī yún juàn xíng lì,duì cǐ yì zú xǐ。 南风吹青蒲,白鸥忽飞起。nán fēng chuī qīng pú,bái ōu hū fēi qǐ。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

一水随山根,宛转流出迥。yī shuǐ suí shān gēn,wǎn zhuǎn liú chū jiǒng。 滩声绕县门,孤城数家静。tān shēng rào xiàn mén,gū chéng shù jiā jìng。 风土殊可怪,十人五生瘿。fēng tǔ shū kě guài,shí rén wǔ shēng yǐng。 土屋响牛铎,壁满残日影。tǔ wū xiǎng niú duó,bì mǎn cán rì yǐng。 行迟欲问宿,连户皆莫肯。xíng chí yù wèn sù,lián hù jiē mò kěn。 亭长独见留,半榻亦多幸。tíng zhǎng dú jiàn liú,bàn tà yì duō xìng。 呼童此晚炊,粝饭谷带颖。hū tóng cǐ wǎn chuī,lì fàn gǔ dài yǐng。 野蔌不可得,敢望肉与饼。yě sù bù kě dé,gǎn wàng ròu yǔ bǐng。 途行乃至此,俭素当自省。tú xíng nǎi zhì cǐ,jiǎn sù dāng zì shěng。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

巍巍太阴山,厓壁拔崭峭。wēi wēi tài yīn shān,yá bì bá zhǎn qiào。 积水嵌层墟,凛若太古造。jī shuǐ qiàn céng xū,lǐn ruò tài gǔ zào。 冻深草木坚,僵立势难挠。dòng shēn cǎo mù jiān,jiāng lì shì nán náo。 高寒横障空,阳景未尝到。gāo hán héng zhàng kōng,yáng jǐng wèi cháng dào。 邻有羲和墓,欲问莫可吊。lín yǒu xī hé mù,yù wèn mò kě diào。 如何于此地,独不被临照。rú hé yú cǐ dì,dú bù bèi lín zhào。 至今山中乌,无性识晴昊。zhì jīn shān zhōng wū,wú xìng shí qíng hào。 聊为志其事,因之发长啸。liáo wèi zhì qí shì,yīn zhī fā zhǎng xiào。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

土谷既深入,高山复㠝岏。tǔ gǔ jì shēn rù,gāo shān fù cuán wán。 微径才百尺,下转十八盘。wēi jìng cái bǎi chǐ,xià zhuǎn shí bā pán。 俯临涧壑险,势陡不可看。fǔ lín jiàn hè xiǎn,shì dǒu bù kě kàn。 乱石斗磊砢,置足恐不安。luàn shí dòu lěi kē,zhì zú kǒng bù ān。 长镵那可托,藤蔓无由攀。zhǎng chán nà kě tuō,téng màn wú yóu pān。 寸步每千虑,举动如蹒跚。cùn bù měi qiān lǜ,jǔ dòng rú pán shān。 心胆掉欲碎,毛发亦为寒。xīn dǎn diào yù suì,máo fā yì wèi hán。 战兢尚未足,何暇发慨叹。zhàn jīng shàng wèi zú,hé xiá fā kǎi tàn。 平生行路心,此日方知难。píng shēng xíng lù xīn,cǐ rì fāng zhī nán。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

空山两高冢,娲皇此中葬。kōng shān liǎng gāo zhǒng,wā huáng cǐ zhōng zàng。 焦土积层巘,势助殿阁壮。jiāo tǔ jī céng yǎn,shì zhù diàn gé zhuàng。 大哉补天手,功出千古上。dà zāi bǔ tiān shǒu,gōng chū qiān gǔ shàng。 至今炼馀石,火气夜犹放。zhì jīn liàn yú shí,huǒ qì yè yóu fàng。 轰雷常祓护,烈风日掀荡。hōng léi cháng fú hù,liè fēng rì xiān dàng。 阴林惨可畏,怪木高数丈。yīn lín cǎn kě wèi,guài mù gāo shù zhàng。 百鸟飞绕枝,欲止不敢向。bǎi niǎo fēi rào zhī,yù zhǐ bù gǎn xiàng。 地灵气所钟,祭祷土人仰。dì líng qì suǒ zhōng,jì dǎo tǔ rén yǎng。 经过谒祠下,幸获拜神像。jīng guò yè cí xià,xìng huò bài shén xiàng。

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

霍山古北镇,势尊出群麓。huò shān gǔ běi zhèn,shì zūn chū qún lù。 山深异风景,春尽树未绿。shān shēn yì fēng jǐng,chūn jǐn shù wèi lǜ。 居人苦多寒,凿土为住屋。jū rén kǔ duō hán,záo tǔ wèi zhù wū。 屋顶土元厚,亦种麻与菽。wū dǐng tǔ yuán hòu,yì zhǒng má yǔ shū。 乃知此方民,犹有上古俗。nǎi zhī cǐ fāng mín,yóu yǒu shàng gǔ sú。 我欲拜其庙,日斜去程促。wǒ yù bài qí miào,rì xié qù chéng cù。 窑烟敛暝色,牛羊半归牧。yáo yān liǎn míng sè,niú yáng bàn guī mù。 征途多崄巇,村馆早寻宿。zhēng tú duō xiǎn xī,cūn guǎn zǎo xún sù。

连理木为何坰赋

徐贲

松阳之山如游龙,粤罗浮原独巃嵷。sōng yáng zhī shān rú yóu lóng,yuè luó fú yuán dú lóng sǒng。 有坟峨峨树且封,谁其葬者楚国公。yǒu fén é é shù qiě fēng,shuí qí zàng zhě chǔ guó gōng。 楚公系同正献宗,煌煌炎宋祠业鸿。chǔ gōng xì tóng zhèng xiàn zōng,huáng huáng yán sòng cí yè hóng。 若子洎孙俱登庸,德泽绵衍何其隆。ruò zi jì sūn jù dēng yōng,dé zé mián yǎn hé qí lóng。 至坰七世庆未穷,坰也孝义被厥躬。zhì jiōng qī shì qìng wèi qióng,jiōng yě xiào yì bèi jué gōng。 只卒党序相睦雍,上以承祀弗坠躬。zhǐ zú dǎng xù xiāng mù yōng,shàng yǐ chéng sì fú zhuì gōng。 下以奉亲能婉容,昊天不憖降鞠讻。xià yǐ fèng qīn néng wǎn róng,hào tiān bù yìn jiàng jū xiōng。 群丑戏兵侪蚁蜂,民居悉毁郊甸空。qún chǒu xì bīng chái yǐ fēng,mín jū xī huǐ jiāo diān kōng。 母也奄忽时适逢,葬地罔差吉与凶。mǔ yě yǎn hū shí shì féng,zàng dì wǎng chà jí yǔ xiōng。 仓皇原傍凿幽宫,礼弗克备诚匆匆。cāng huáng yuán bàng záo yōu gōng,lǐ fú kè bèi chéng cōng cōng。 明年又复殂乃翁,五内摧裂号彼穹。míng nián yòu fù cú nǎi wēng,wǔ nèi cuī liè hào bǐ qióng。 相原石塘气郁葱,佥曰合选母也从。xiāng yuán shí táng qì yù cōng,qiān yuē hé xuǎn mǔ yě cóng。 坰以体魄安其中,而更发露寔所恫。jiōng yǐ tǐ pò ān qí zhōng,ér gèng fā lù shí suǒ dòng。 岁丙午春时雨丰,连理木生元气钟。suì bǐng wǔ chūn shí yǔ fēng,lián lǐ mù shēng yuán qì zhōng。 巨干开合敷枝葼,廿又四尺为其崇。jù gàn kāi hé fū zhī zōng,niàn yòu sì chǐ wèi qí chóng。 望如车盖俨童童,山灵撝诃护芳秾。wàng rú chē gài yǎn tóng tóng,shān líng huī hē hù fāng nóng。 祯奇孰云非化工,于戏孝感天地通。zhēn qí shú yún fēi huà gōng,yú xì xiào gǎn tiān dì tōng。 暴祥表瑞无以充,乃于兹木照孝衷。bào xiáng biǎo ruì wú yǐ chōng,nǎi yú zī mù zhào xiào zhōng。 眉山记语具始终,乡人颂奖万口同。méi shān jì yǔ jù shǐ zhōng,xiāng rén sòng jiǎng wàn kǒu tóng。 我闻其事愧愚蒙,作诗聊以备采风。wǒ wén qí shì kuì yú méng,zuò shī liáo yǐ bèi cǎi fēng。

题镏生柳庄

徐贲

碧山绿水转逶迤,君家住处宛适宜。bì shān lǜ shuǐ zhuǎn wēi yí,jūn jiā zhù chù wǎn shì yí。 春风绕屋杨柳树,为君争发艳阳时。chūn fēng rào wū yáng liǔ shù,wèi jūn zhēng fā yàn yáng shí。 艳阳时节风光早,万叶千丝向人好。yàn yáng shí jié fēng guāng zǎo,wàn yè qiān sī xiàng rén hǎo。 何如遗恨武昌门,难同送别长安道。hé rú yí hèn wǔ chāng mén,nán tóng sòng bié zhǎng ān dào。 拂烟照水更多情,枝间百啭有啼莺。fú yān zhào shuǐ gèng duō qíng,zhī jiān bǎi zhuàn yǒu tí yīng。 娇倾赵女筵前舞,思入燕姬笛里声。jiāo qīng zhào nǚ yán qián wǔ,sī rù yàn jī dí lǐ shēng。 白花撩乱波摇荡,密影芳阴自来往。bái huā liāo luàn bō yáo dàng,mì yǐng fāng yīn zì lái wǎng。 坐邀钓侣把长竿,行倩菱童棹孤榜。zuò yāo diào lǚ bǎ zhǎng gān,xíng qiàn líng tóng zhào gū bǎng。 记取前时亲手栽,丝丝叶叶费春裁。jì qǔ qián shí qīn shǒu zāi,sī sī yè yè fèi chūn cái。 愿得傍人莫轻折,岁岁年年春自来。yuàn dé bàng rén mò qīng zhé,suì suì nián nián chūn zì lái。

赠巾工李澹斋

徐贲

十年奔走风尘里,短发翛翛被双耳。shí nián bēn zǒu fēng chén lǐ,duǎn fā xiāo xiāo bèi shuāng ěr。 百回栉沐向朝阳,千度爬搔照秋水。bǎi huí zhì mù xiàng cháo yáng,qiān dù pá sāo zhào qiū shuǐ。 岁华冉冉逼我来,相对虽悲亦还喜。suì huá rǎn rǎn bī wǒ lái,xiāng duì suī bēi yì hái xǐ。 翻思离乱眼中人,如此头颅能有几。fān sī lí luàn yǎn zhōng rén,rú cǐ tóu lú néng yǒu jǐ。 乃知鬓丝增老丑,逢人自觉吾形滓。nǎi zhī bìn sī zēng lǎo chǒu,féng rén zì jué wú xíng zǐ。 吾闻李翁解作巾,百钱买裹聊复尔。wú wén lǐ wēng jiě zuò jīn,bǎi qián mǎi guǒ liáo fù ěr。 旧藏白氎不易得,古制平头差可拟。jiù cáng bái dié bù yì dé,gǔ zhì píng tóu chà kě nǐ。 临风见影颇自整,只有羁人脱蓬累。lín fēng jiàn yǐng pǒ zì zhěng,zhǐ yǒu jī rén tuō péng lèi。 李翁李翁遗世者,萧然一屋吴兴市。lǐ wēng lǐ wēng yí shì zhě,xiāo rán yī wū wú xīng shì。 全家但食卖巾钱,能以此技代耘耔。quán jiā dàn shí mài jīn qián,néng yǐ cǐ jì dài yún zǐ。 我因作诗贻李翁,愿翁子孙守翁技。wǒ yīn zuò shī yí lǐ wēng,yuàn wēng zi sūn shǒu wēng jì。 我今亦是织屦人,同与徜徉没馀齿。wǒ jīn yì shì zhī jù rén,tóng yǔ cháng yáng méi yú chǐ。

题葛仙翁移家图

徐贲

典午中衰乱人纪,诸藩搆隙兵戈里。diǎn wǔ zhōng shuāi luàn rén jì,zhū fān gòu xì bīng gē lǐ。 江左名贤各有图,先生抱朴徵不起。jiāng zuǒ míng xián gè yǒu tú,xiān shēng bào pǔ zhēng bù qǐ。 先生好学得异书,九丹妙得玄中理。xiān shēng hǎo xué dé yì shū,jiǔ dān miào dé xuán zhōng lǐ。 紫髯绿发丰姿秀,萧然自是烟霞士。zǐ rán lǜ fā fēng zī xiù,xiāo rán zì shì yān xiá shì。 当时入洛不论功,荣利弃之如敝屣。dāng shí rù luò bù lùn gōng,róng lì qì zhī rú bì xǐ。 求丹愿作勾漏令,便挈全家度交趾。qiú dān yuàn zuò gōu lòu lìng,biàn qiè quán jiā dù jiāo zhǐ。 南行适逢邓广州,一留罗浮遂终此。nán xíng shì féng dèng guǎng zhōu,yī liú luó fú suì zhōng cǐ。 坛上时看药灶光,井中犹是丹砂水。tán shàng shí kàn yào zào guāng,jǐng zhōng yóu shì dān shā shuǐ。 暂将劲翮戢鹪鴳,蹑景追风岂能已。zàn jiāng jìn hé jí jiāo yàn,niè jǐng zhuī fēng qǐ néng yǐ。 先生丹成骨已仙,独见文章在青史。xiān shēng dān chéng gǔ yǐ xiān,dú jiàn wén zhāng zài qīng shǐ。 龙眠居士真好奇,貌作新图宛相似。lóng mián jū shì zhēn hǎo qí,mào zuò xīn tú wǎn xiāng shì。 先生自骑黄鹿行,僮仆提携子侄倚。xiān shēng zì qí huáng lù xíng,tóng pū tí xié zi zhí yǐ。 药瓢茶磨家具足,前驱牛骡后厖豕。yào piáo chá mó jiā jù zú,qián qū niú luó hòu páng shǐ。 乃知粉墨幻人化,干淡点缀无不美。nǎi zhī fěn mò huàn rén huà,gàn dàn diǎn zhuì wú bù měi。 今日玉堂雪初霁,展卷令我心神喜。jīn rì yù táng xuě chū jì,zhǎn juǎn lìng wǒ xīn shén xǐ。 特为题诗继后尘,再拜高风仰千祀。tè wèi tí shī jì hòu chén,zài bài gāo fēng yǎng qiān sì。

赠崔孝子

徐贲

洪洞山前振鼙鼓,东家被杀西家虏。hóng dòng shān qián zhèn pí gǔ,dōng jiā bèi shā xī jiā lǔ。 崔郎逃兵山更深,手引诸儿背驮母。cuī láng táo bīng shān gèng shēn,shǒu yǐn zhū ér bèi tuó mǔ。 须臾兵急行恐迟,月昏霜滑山崄巇。xū yú bīng jí xíng kǒng chí,yuè hūn shuāng huá shān xiǎn xī。 大儿牵衣小儿哭,心在护母宁恋儿。dà ér qiān yī xiǎo ér kū,xīn zài hù mǔ níng liàn ér。 仓皇弃儿巅岩里,永割慈情知必死。cāng huáng qì ér diān yán lǐ,yǒng gē cí qíng zhī bì sǐ。 明朝邻里忽抱还,全家相看尽惊喜。míng cháo lín lǐ hū bào hái,quán jiā xiāng kàn jǐn jīng xǐ。 我知此事由衷情,不有神护安能生。wǒ zhī cǐ shì yóu zhōng qíng,bù yǒu shén hù ān néng shēng。 儿今拜父孙拜母,一家团栾居乐土。ér jīn bài fù sūn bài mǔ,yī jiā tuán luán jū lè tǔ。

晚归

徐贲

樵风渡溪波荡影,水叶圆圆绿浮荇。qiáo fēng dù xī bō dàng yǐng,shuǐ yè yuán yuán lǜ fú xìng。 白沙路远云花静,小艇争先野鹤归,竹外依微众山暝。bái shā lù yuǎn yún huā jìng,xiǎo tǐng zhēng xiān yě hè guī,zhú wài yī wēi zhòng shān míng。

摇芳楼

徐贲

高楼春多风日妍,琐窗璚阑萦素烟。gāo lóu chūn duō fēng rì yán,suǒ chuāng qióng lán yíng sù yān。 水晶帘卷香散席,瑶芳吹入琴中弦。shuǐ jīng lián juǎn xiāng sàn xí,yáo fāng chuī rù qín zhōng xián。 美人手度阳春曲,水意山情断还续。měi rén shǒu dù yáng chūn qū,shuǐ yì shān qíng duàn hái xù。 三山鸾鹤夜飞来,佩环摇曳玲珑玉。sān shān luán hè yè fēi lái,pèi huán yáo yè líng lóng yù。 琴声宛转响春空,满楼白月梨花风。qín shēng wǎn zhuǎn xiǎng chūn kōng,mǎn lóu bái yuè lí huā fēng。

次韵王止仲见寄并柬郡诸友

徐贲

少年不用悲秋蓬,致身岂但儒冠中。shǎo nián bù yòng bēi qiū péng,zhì shēn qǐ dàn rú guān zhōng。 壮心非干要夸世,平生直欲图成功。zhuàng xīn fēi gàn yào kuā shì,píng shēng zhí yù tú chéng gōng。 枉将空言恣幽讨,徒采众说相芟砻。wǎng jiāng kōng yán zì yōu tǎo,tú cǎi zhòng shuō xiāng shān lóng。 全功独取辽城箭,大言谁信扶桑弓。quán gōng dú qǔ liáo chéng jiàn,dà yán shuí xìn fú sāng gōng。 亦当杀虏白登道,宁复献赋甘泉宫。yì dāng shā lǔ bái dēng dào,níng fù xiàn fù gān quán gōng。 英雄不作等闲事,神仙自托浮游踪。yīng xióng bù zuò děng xián shì,shén xiān zì tuō fú yóu zōng。 求名未解吐辨舌,养寿莫必生方瞳。qiú míng wèi jiě tǔ biàn shé,yǎng shòu mò bì shēng fāng tóng。 微生自有造化系,皇舆已喜车书通。wēi shēng zì yǒu zào huà xì,huáng yú yǐ xǐ chē shū tōng。 按图孰能索神骏,抱璞未易逢良工。àn tú shú néng suǒ shén jùn,bào pú wèi yì féng liáng gōng。 散材遭焚固无用,蟠根为器须先容。sàn cái zāo fén gù wú yòng,pán gēn wèi qì xū xiān róng。 以兹叹息委钝质,匪云隐逸矜高风。yǐ zī tàn xī wěi dùn zhì,fěi yún yǐn yì jīn gāo fēng。 安时从此甘蘋藿,傲世讵敢厌韭葱。ān shí cóng cǐ gān píng huò,ào shì jù gǎn yàn jiǔ cōng。 衰荣来往培草木,得失互有怜鸡虫。shuāi róng lái wǎng péi cǎo mù,dé shī hù yǒu lián jī chóng。 庞公到老终食力,栾布贱时曾卖佣。páng gōng dào lǎo zhōng shí lì,luán bù jiàn shí céng mài yōng。 狂歌每增慷慨意,浊酒一洗芥蒂胸。kuáng gē měi zēng kāng kǎi yì,zhuó jiǔ yī xǐ jiè dì xiōng。 学书未必醉乃圣,赋诗何待工为穷。xué shū wèi bì zuì nǎi shèng,fù shī hé dài gōng wèi qióng。 屡当求益怀故友,独恨作客来新丰。lǚ dāng qiú yì huái gù yǒu,dú hèn zuò kè lái xīn fēng。 明珠羞与鱼目混,美玉亦藉山石攻。míng zhū xiū yǔ yú mù hùn,měi yù yì jí shān shí gōng。 仁山道学丽白日,少陵文采明秋虹。rén shān dào xué lì bái rì,shǎo líng wén cǎi míng qiū hóng。 又知席师学清净,可贵衍衲修真空。yòu zhī xí shī xué qīng jìng,kě guì yǎn nà xiū zhēn kōng。 药师老成饱兵学,安石俊健夸文雄。yào shī lǎo chéng bǎo bīng xué,ān shí jùn jiàn kuā wén xióng。 王家笔法到幼子,高君奇句欺三红。wáng jiā bǐ fǎ dào yòu zi,gāo jūn qí jù qī sān hóng。 相思宁问异远近,结交尚赖全始终。xiāng sī níng wèn yì yuǎn jìn,jié jiāo shàng lài quán shǐ zhōng。 将来大器君辈是,嗟此乱世吾难逢。jiāng lái dà qì jūn bèi shì,jiē cǐ luàn shì wú nán féng。 明朝束书过湖去,放船鼓舵松陵东。míng cháo shù shū guò hú qù,fàng chuán gǔ duò sōng líng dōng。