古诗词

次韵高士敏

徐贲

鲁连天下士,倜傥好壮游。lǔ lián tiān xià shì,tì tǎng hǎo zhuàng yóu。 价直千里驹,自非驽骀俦。jià zhí qiān lǐ jū,zì fēi nú dài chóu。 豫让称国士,杀身本无求。yù ràng chēng guó shì,shā shēn běn wú qiú。 人生岂不惜,义在恩与雠。rén shēng qǐ bù xī,yì zài ēn yǔ chóu。 吾也慕前贤,所愧失进修。wú yě mù qián xián,suǒ kuì shī jìn xiū。 黄金散还至,白日去莫留。huáng jīn sàn hái zhì,bái rì qù mò liú。 持心谅难许,知已不易投。chí xīn liàng nán xǔ,zhī yǐ bù yì tóu。 讵无三寸舌,空有一弊裘。jù wú sān cùn shé,kōng yǒu yī bì qiú。 耻随乡里儿,纷纷兢伊优。chǐ suí xiāng lǐ ér,fēn fēn jīng yī yōu。 去从李轻车,托身欲终谋。qù cóng lǐ qīng chē,tuō shēn yù zhōng móu。 高名动群雄,壮气横九秋。gāo míng dòng qún xióng,zhuàng qì héng jiǔ qiū。 宝刀昼夜鸣,逢人敢轻抽。bǎo dāo zhòu yè míng,féng rén gǎn qīng chōu。 日高出蒲垒,日入还莎丘。rì gāo chū pú lěi,rì rù hái shā qiū。 边风万里来,霜寒草飕飕。biān fēng wàn lǐ lái,shuāng hán cǎo sōu sōu。 归悬白鹊旗,斩得名王头。guī xuán bái què qí,zhǎn dé míng wáng tóu。 洗兵崤关雪,饮马黄河流。xǐ bīng xiáo guān xuě,yǐn mǎ huáng hé liú。 天子不得见,蹉跎反成忧。tiān zi bù dé jiàn,cuō tuó fǎn chéng yōu。 日同博徒醉,聊解平生愁。rì tóng bó tú zuì,liáo jiě píng shēng chóu。 一掷百万钱,一饮连千筹。yī zhì bǎi wàn qián,yī yǐn lián qiān chóu。 丈夫志不遂,有若疾未瘳。zhàng fū zhì bù suì,yǒu ruò jí wèi chōu。 时往如覆水,在地谁能收。shí wǎng rú fù shuǐ,zài dì shuí néng shōu。 何当谢尘鞅,终焉事巢由。hé dāng xiè chén yāng,zhōng yān shì cháo yóu。

徐贲

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。 徐贲的作品>>

猜您喜欢

弃瓢卧雪

徐贲

空林有雪人犹卧,破屋无烟门未开。kōng lín yǒu xuě rén yóu wò,pò wū wú yān mén wèi kāi。 多少洛阳城里客,如何县令独能来。duō shǎo luò yáng chéng lǐ kè,rú hé xiàn lìng dú néng lái。

东丘兰若枇杷花

徐贲

梅未含英菊罢花,眼中无物属诗家。méi wèi hán yīng jú bà huā,yǎn zhōng wú wù shǔ shī jiā。 忽来僧舍闻香住,郤见花开是枇杷。hū lái sēng shě wén xiāng zhù,xì jiàn huā kāi shì pí pá。

登白莲寺阁和彦正季迪见怀

徐贲

远烦二子念离深,江阁斜阳每对吟。yuǎn fán èr zi niàn lí shēn,jiāng gé xié yáng měi duì yín。 岂料诗中千里客,也能来此共登临。qǐ liào shī zhōng qiān lǐ kè,yě néng lái cǐ gòng dēng lín。

赠杜彦正儿端端

徐贲

新诗诵得客听欢,体弱尊前学拜难。xīn shī sòng dé kè tīng huān,tǐ ruò zūn qián xué bài nán。 眉目清妍宛如画,佳名只合叫端端。méi mù qīng yán wǎn rú huà,jiā míng zhǐ hé jiào duān duān。

见端端有感因呈彦正

徐贲

贫贱怜君总不知,膝前且得弄佳儿。pín jiàn lián jūn zǒng bù zhī,xī qián qiě dé nòng jiā ér。 我来一见偏伤感,千里还家看有谁。wǒ lái yī jiàn piān shāng gǎn,qiān lǐ hái jiā kàn yǒu shuí。

江上偶见

徐贲

潮满江沙起鹭鸶,雪花淡淡乍寒时。cháo mǎn jiāng shā qǐ lù sī,xuě huā dàn dàn zhà hán shí。 红衣女子摇船去,唱得新声似竹枝。hóng yī nǚ zi yáo chuán qù,chàng dé xīn shēng shì zhú zhī。

赠高季迪幼女定儿

徐贲

红衣穿小与身宜,对镜娇痴学画眉。hóng yī chuān xiǎo yǔ shēn yí,duì jìng jiāo chī xué huà méi。 怜爱莫教看作女,慰人犹胜似无儿。lián ài mò jiào kàn zuò nǚ,wèi rén yóu shèng shì wú ér。

夜卧闻邻家酒声呈季迪

徐贲

雨响槽床滴夜长,重门虽闭四邻香。yǔ xiǎng cáo chuáng dī yè zhǎng,zhòng mén suī bì sì lín xiāng。 近来不是忘醒酒,也学东家吏部郎。jìn lái bù shì wàng xǐng jiǔ,yě xué dōng jiā lì bù láng。

同季迪宿丁至刚南轩

徐贲

疏树寒蕉绿绕池,夜凉雨到便先知。shū shù hán jiāo lǜ rào chí,yè liáng yǔ dào biàn xiān zhī。 我家路远君家近,能不开怀在此时。wǒ jiā lù yuǎn jūn jiā jìn,néng bù kāi huái zài cǐ shí。

黄德让病后苦吟因赋诗以释之

徐贲

不废诗篇病后身,思花怀月亦劳神。bù fèi shī piān bìng hòu shēn,sī huā huái yuè yì láo shén。 凭君暂歇行吟兴,药具方书正可亲。píng jūn zàn xiē xíng yín xīng,yào jù fāng shū zhèng kě qīn。

过宁真道观

徐贲

处处园亭闭不开,残筠荒树总堪哀。chù chù yuán tíng bì bù kāi,cán yún huāng shù zǒng kān āi。 闲时好作谁家坐,只向宁真观里来。xián shí hǎo zuò shuí jiā zuò,zhǐ xiàng níng zhēn guān lǐ lái。

听歌

徐贲

才得听歌便泪垂,眼前不似旧听时。cái dé tīng gē biàn lèi chuí,yǎn qián bù shì jiù tīng shí。 青春多半遭离乱,白发能消几度悲。qīng chūn duō bàn zāo lí luàn,bái fā néng xiāo jǐ dù bēi。

西岩渔翁图

徐贲

云水平生一钓纶,扁舟来往楚江滨。yún shuǐ píng shēng yī diào lún,biǎn zhōu lái wǎng chǔ jiāng bīn。 自烧绿竹炊新饭,谁道烟消不见人。zì shāo lǜ zhú chuī xīn fàn,shuí dào yān xiāo bù jiàn rén。

寒食前三日适桐里见梨花

徐贲

清江行尽有人家,汨汨春流涨暖沙。qīng jiāng xíng jǐn yǒu rén jiā,mì mì chūn liú zhǎng nuǎn shā。 已自深忘寒食节,无因此地见梨花。yǐ zì shēn wàng hán shí jié,wú yīn cǐ dì jiàn lí huā。

闻鸠

徐贲

看花几日喜春晴,布谷无端唤雨鸣。kàn huā jǐ rì xǐ chūn qíng,bù gǔ wú duān huàn yǔ míng。 何处听来最伤感,荒村树里两三声。hé chù tīng lái zuì shāng gǎn,huāng cūn shù lǐ liǎng sān shēng。