古诗词

晋冀纪行十四首荆山

徐贲

空山两高冢,娲皇此中葬。kōng shān liǎng gāo zhǒng,wā huáng cǐ zhōng zàng。 焦土积层巘,势助殿阁壮。jiāo tǔ jī céng yǎn,shì zhù diàn gé zhuàng。 大哉补天手,功出千古上。dà zāi bǔ tiān shǒu,gōng chū qiān gǔ shàng。 至今炼馀石,火气夜犹放。zhì jīn liàn yú shí,huǒ qì yè yóu fàng。 轰雷常祓护,烈风日掀荡。hōng léi cháng fú hù,liè fēng rì xiān dàng。 阴林惨可畏,怪木高数丈。yīn lín cǎn kě wèi,guài mù gāo shù zhàng。 百鸟飞绕枝,欲止不敢向。bǎi niǎo fēi rào zhī,yù zhǐ bù gǎn xiàng。 地灵气所钟,祭祷土人仰。dì líng qì suǒ zhōng,jì dǎo tǔ rén yǎng。 经过谒祠下,幸获拜神像。jīng guò yè cí xià,xìng huò bài shén xiàng。

徐贲

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。 徐贲的作品>>

猜您喜欢

兵妇归七日夫卒乃抱骨赴水逸其姓名因为之赋

徐贲

托身未稳忽成空,恩爱都来七日中。tuō shēn wèi wěn hū chéng kōng,ēn ài dōu lái qī rì zhōng。 不遣此身随骨去,人间水底更谁同。bù qiǎn cǐ shēn suí gǔ qù,rén jiān shuǐ dǐ gèng shuí tóng。

答张来仪见慰丧子顺哥

徐贲

每忆当年梦臼炊,如今又赋杏伤诗。měi yì dāng nián mèng jiù chuī,rú jīn yòu fù xìng shāng shī。 众中独有君相念,知得君曾有此悲。zhòng zhōng dú yǒu jūn xiāng niàn,zhī dé jūn céng yǒu cǐ bēi。

题张来仪怀友诗后

徐贲

乱前草草别相知,乱后风光不尽思。luàn qián cǎo cǎo bié xiāng zhī,luàn hòu fēng guāng bù jǐn sī。 惟我与君今日见,不堪来读卷中诗。wéi wǒ yǔ jūn jīn rì jiàn,bù kān lái dú juǎn zhōng shī。

题张来仪怀友诗后

徐贲

重读浔阳怀友诗,众中多是我相知。zhòng dú xún yáng huái yǒu shī,zhòng zhōng duō shì wǒ xiāng zhī。 秋风落木乡园外,可有人能为我思。qiū fēng luò mù xiāng yuán wài,kě yǒu rén néng wèi wǒ sī。

访柱上人

徐贲

经院深深久护烟,雨中药草午凉天。jīng yuàn shēn shēn jiǔ hù yān,yǔ zhōng yào cǎo wǔ liáng tiān。 古香室里人重到,恰似秋风五日前。gǔ xiāng shì lǐ rén zhòng dào,qià shì qiū fēng wǔ rì qián。

答高季迪酒醒闻雨

徐贲

高城月黑罢鸣笳,寝舍风多烛易斜。gāo chéng yuè hēi bà míng jiā,qǐn shě fēng duō zhú yì xié。 醉里归来忘夜半,雨中惊不似山家。zuì lǐ guī lái wàng yè bàn,yǔ zhōng jīng bù shì shān jiā。

答高季迪酒醒闻雨

徐贲

江郭多阴暑到迟,夜凉孤枕怯疏帷。jiāng guō duō yīn shǔ dào chí,yè liáng gū zhěn qiè shū wéi。 听风听雨寻常惯,不似今朝醉醒时。tīng fēng tīng yǔ xún cháng guàn,bù shì jīn cháo zuì xǐng shí。

六月见榴花

徐贲

绛英绿叶斗炎光,艳色无多出女墙。jiàng yīng lǜ yè dòu yán guāng,yàn sè wú duō chū nǚ qiáng。 欲借一枝来照眼,看时恨不在端阳。yù jiè yī zhī lái zhào yǎn,kàn shí hèn bù zài duān yáng。

折莲子呈孟载

徐贲

落尽红衣见绿房,折来犹带水云香。luò jǐn hóng yī jiàn lǜ fáng,zhé lái yóu dài shuǐ yún xiāng。 柔丝零落芳心苦,未及秋风已断肠。róu sī líng luò fāng xīn kǔ,wèi jí qiū fēng yǐ duàn cháng。

次韵偶感

徐贲

新浴兰汤重理妆,佩声隐约碧罗裳。xīn yù lán tāng zhòng lǐ zhuāng,pèi shēng yǐn yuē bì luó shang。 寻常不为春风妒,谁信相逢也断肠。xún cháng bù wèi chūn fēng dù,shuí xìn xiāng féng yě duàn cháng。

次韵偶感

徐贲

意中已解眼中怜,谁道从前不有缘。yì zhōng yǐ jiě yǎn zhōng lián,shuí dào cóng qián bù yǒu yuán。 可惜花时正风雨,相逢只为在楼前。kě xī huā shí zhèng fēng yǔ,xiāng féng zhǐ wèi zài lóu qián。

次韵偶感

徐贲

翠袖寒禁梦里秋,玉容不解旧风流。cuì xiù hán jìn mèng lǐ qiū,yù róng bù jiě jiù fēng liú。 谁知独客深无意,珍重萧娘莫浪愁。shuí zhī dú kè shēn wú yì,zhēn zhòng xiāo niáng mò làng chóu。

慰吴允坚丧妾

徐贲

肠断琵琶曲里声,绿云天远不胜情。cháng duàn pí pá qū lǐ shēng,lǜ yún tiān yuǎn bù shèng qíng。 归家玉板休轻触,鹦鹉能呼旧日名。guī jiā yù bǎn xiū qīng chù,yīng wǔ néng hū jiù rì míng。

登东皋亭答季迪

徐贲

夕阳亭上共题诗,却忆西行独咏时。xī yáng tíng shàng gòng tí shī,què yì xī xíng dú yǒng shí。 不但寒云与寒水,楚天无物不成思。bù dàn hán yún yǔ hán shuǐ,chǔ tiān wú wù bù chéng sī。

弃瓢卧雪

徐贲

曾谢人间轩冕荣,一瓢何足累高情。céng xiè rén jiān xuān miǎn róng,yī piáo hé zú lèi gāo qíng。 已知喧寂相忘久,弃掷元非为有声。yǐ zhī xuān jì xiāng wàng jiǔ,qì zhì yuán fēi wèi yǒu shēng。