古诗词

连理木为何坰赋

徐贲

松阳之山如游龙,粤罗浮原独巃嵷。sōng yáng zhī shān rú yóu lóng,yuè luó fú yuán dú lóng sǒng。 有坟峨峨树且封,谁其葬者楚国公。yǒu fén é é shù qiě fēng,shuí qí zàng zhě chǔ guó gōng。 楚公系同正献宗,煌煌炎宋祠业鸿。chǔ gōng xì tóng zhèng xiàn zōng,huáng huáng yán sòng cí yè hóng。 若子洎孙俱登庸,德泽绵衍何其隆。ruò zi jì sūn jù dēng yōng,dé zé mián yǎn hé qí lóng。 至坰七世庆未穷,坰也孝义被厥躬。zhì jiōng qī shì qìng wèi qióng,jiōng yě xiào yì bèi jué gōng。 只卒党序相睦雍,上以承祀弗坠躬。zhǐ zú dǎng xù xiāng mù yōng,shàng yǐ chéng sì fú zhuì gōng。 下以奉亲能婉容,昊天不憖降鞠讻。xià yǐ fèng qīn néng wǎn róng,hào tiān bù yìn jiàng jū xiōng。 群丑戏兵侪蚁蜂,民居悉毁郊甸空。qún chǒu xì bīng chái yǐ fēng,mín jū xī huǐ jiāo diān kōng。 母也奄忽时适逢,葬地罔差吉与凶。mǔ yě yǎn hū shí shì féng,zàng dì wǎng chà jí yǔ xiōng。 仓皇原傍凿幽宫,礼弗克备诚匆匆。cāng huáng yuán bàng záo yōu gōng,lǐ fú kè bèi chéng cōng cōng。 明年又复殂乃翁,五内摧裂号彼穹。míng nián yòu fù cú nǎi wēng,wǔ nèi cuī liè hào bǐ qióng。 相原石塘气郁葱,佥曰合选母也从。xiāng yuán shí táng qì yù cōng,qiān yuē hé xuǎn mǔ yě cóng。 坰以体魄安其中,而更发露寔所恫。jiōng yǐ tǐ pò ān qí zhōng,ér gèng fā lù shí suǒ dòng。 岁丙午春时雨丰,连理木生元气钟。suì bǐng wǔ chūn shí yǔ fēng,lián lǐ mù shēng yuán qì zhōng。 巨干开合敷枝葼,廿又四尺为其崇。jù gàn kāi hé fū zhī zōng,niàn yòu sì chǐ wèi qí chóng。 望如车盖俨童童,山灵撝诃护芳秾。wàng rú chē gài yǎn tóng tóng,shān líng huī hē hù fāng nóng。 祯奇孰云非化工,于戏孝感天地通。zhēn qí shú yún fēi huà gōng,yú xì xiào gǎn tiān dì tōng。 暴祥表瑞无以充,乃于兹木照孝衷。bào xiáng biǎo ruì wú yǐ chōng,nǎi yú zī mù zhào xiào zhōng。 眉山记语具始终,乡人颂奖万口同。méi shān jì yǔ jù shǐ zhōng,xiāng rén sòng jiǎng wàn kǒu tóng。 我闻其事愧愚蒙,作诗聊以备采风。wǒ wén qí shì kuì yú méng,zuò shī liáo yǐ bèi cǎi fēng。

徐贲

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。 徐贲的作品>>

猜您喜欢

过南山

徐贲

乱峰幽石绕周回,竹阁萧然对涧开。luàn fēng yōu shí rào zhōu huí,zhú gé xiāo rán duì jiàn kāi。 不与青山有缘者,谁能著屐此中来。bù yǔ qīng shān yǒu yuán zhě,shuí néng zhù jī cǐ zhōng lái。

允中留宿山斋已而复往令弟允升宅明日赋诗谢之

徐贲

别来怀抱事多因,草草尊前未易陈。bié lái huái bào shì duō yīn,cǎo cǎo zūn qián wèi yì chén。 既拟相留又还去,也终不似弟兄亲。jì nǐ xiāng liú yòu hái qù,yě zhōng bù shì dì xiōng qīn。

题会仙图

徐贲

春风十二燕瑶台,曾与群仙一见来。chūn fēng shí èr yàn yáo tái,céng yǔ qún xiān yī jiàn lái。 别后空山流水里,不知几度碧桃开。bié hòu kōng shān liú shuǐ lǐ,bù zhī jǐ dù bì táo kāi。

泛南湖有咏

徐贲

沙树汀蒲绿雨新,湖波摇荡白鸥春。shā shù tīng pú lǜ yǔ xīn,hú bō yáo dàng bái ōu chūn。 不须更觅桃源去,已是人间避世人。bù xū gèng mì táo yuán qù,yǐ shì rén jiān bì shì rén。

自南坞还蜀山途中有作

徐贲

行尽千山更有山,此身几日在山间。xíng jǐn qiān shān gèng yǒu shān,cǐ shēn jǐ rì zài shān jiān。 桃花野水溶溶去,鸥鸟汀云冉冉还。táo huā yě shuǐ róng róng qù,ōu niǎo tīng yún rǎn rǎn hái。

空木

徐贲

老树依依涧水隈,荒岩春少只苍苔。lǎo shù yī yī jiàn shuǐ wēi,huāng yán chūn shǎo zhǐ cāng tái。 不知过往山中客,谁为伤心吊赋来。bù zhī guò wǎng shān zhōng kè,shuí wèi shāng xīn diào fù lái。

过吴氏宅观梅

徐贲

荒园火后遍蒿莱,赖有梅花一树开。huāng yuán huǒ hòu biàn hāo lái,lài yǒu méi huā yī shù kāi。 只恐明朝零落尽,春风无复此中来。zhǐ kǒng míng cháo líng luò jǐn,chūn fēng wú fù cǐ zhōng lái。

赠惠上人

徐贲

高树空林日下迟,归云冉冉鸟差差。gāo shù kōng lín rì xià chí,guī yún rǎn rǎn niǎo chà chà。 知师看尽闲风景,瑶席山中独坐时。zhī shī kàn jǐn xián fēng jǐng,yáo xí shān zhōng dú zuò shí。

题山果幽禽

徐贲

秋果垂垂压树低,一枝斜出覆荒溪。qiū guǒ chuí chuí yā shù dī,yī zhī xié chū fù huāng xī。 幸无童竖来樵摘,容得山中野鸟栖。xìng wú tóng shù lái qiáo zhāi,róng dé shān zhōng yě niǎo qī。

暮春

徐贲

楝花零落晓溪津,节物无情不恋人。liàn huā líng luò xiǎo xī jīn,jié wù wú qíng bù liàn rén。 二十四风看已尽,等闲觞酒过青春。èr shí sì fēng kàn yǐ jǐn,děng xián shāng jiǔ guò qīng chūn。

题林下烧笋

徐贲

石火初敲竹下来,长镵手自斫荒苔。shí huǒ chū qiāo zhú xià lái,zhǎng chán shǒu zì zhuó huāng tái。 为收残箨烧新笋,更荐春泉茗一杯。wèi shōu cán tuò shāo xīn sǔn,gèng jiàn chūn quán míng yī bēi。

雨中闻黄鹂

徐贲

高树重重覆酒台,黄鹂飞绕不惊猜。gāo shù zhòng zhòng fù jiǔ tái,huáng lí fēi rào bù jīng cāi。 暖风晴日寻常到,谁为多情雨亦来。nuǎn fēng qíng rì xún cháng dào,shuí wèi duō qíng yǔ yì lái。

宿水西客馆呈二陈助教

徐贲

野性从前与世违,那堪习懒又多时。yě xìng cóng qián yǔ shì wéi,nà kān xí lǎn yòu duō shí。 忽来郭里闻钟鼓,始信山中卧起迟。hū lái guō lǐ wén zhōng gǔ,shǐ xìn shān zhōng wò qǐ chí。

赠明月因长老

徐贲

少留髭发伴苍颜,烂熳高情诗酒间。shǎo liú zī fā bàn cāng yán,làn màn gāo qíng shī jiǔ jiān。 自是诸天欢喜像,世缘不尽未还山。zì shì zhū tiān huān xǐ xiàng,shì yuán bù jǐn wèi hái shān。

上菁山寻王张二山人不值

徐贲

此日寻君竟不逢,闲行直到最高峰。cǐ rì xún jūn jìng bù féng,xián xíng zhí dào zuì gāo fēng。 归时已是斜阳后,惆怅荒山寺里钟。guī shí yǐ shì xié yáng hòu,chóu chàng huāng shān sì lǐ zhōng。