古诗词

赠巾工李澹斋

徐贲

十年奔走风尘里,短发翛翛被双耳。shí nián bēn zǒu fēng chén lǐ,duǎn fā xiāo xiāo bèi shuāng ěr。 百回栉沐向朝阳,千度爬搔照秋水。bǎi huí zhì mù xiàng cháo yáng,qiān dù pá sāo zhào qiū shuǐ。 岁华冉冉逼我来,相对虽悲亦还喜。suì huá rǎn rǎn bī wǒ lái,xiāng duì suī bēi yì hái xǐ。 翻思离乱眼中人,如此头颅能有几。fān sī lí luàn yǎn zhōng rén,rú cǐ tóu lú néng yǒu jǐ。 乃知鬓丝增老丑,逢人自觉吾形滓。nǎi zhī bìn sī zēng lǎo chǒu,féng rén zì jué wú xíng zǐ。 吾闻李翁解作巾,百钱买裹聊复尔。wú wén lǐ wēng jiě zuò jīn,bǎi qián mǎi guǒ liáo fù ěr。 旧藏白氎不易得,古制平头差可拟。jiù cáng bái dié bù yì dé,gǔ zhì píng tóu chà kě nǐ。 临风见影颇自整,只有羁人脱蓬累。lín fēng jiàn yǐng pǒ zì zhěng,zhǐ yǒu jī rén tuō péng lèi。 李翁李翁遗世者,萧然一屋吴兴市。lǐ wēng lǐ wēng yí shì zhě,xiāo rán yī wū wú xīng shì。 全家但食卖巾钱,能以此技代耘耔。quán jiā dàn shí mài jīn qián,néng yǐ cǐ jì dài yún zǐ。 我因作诗贻李翁,愿翁子孙守翁技。wǒ yīn zuò shī yí lǐ wēng,yuàn wēng zi sūn shǒu wēng jì。 我今亦是织屦人,同与徜徉没馀齿。wǒ jīn yì shì zhī jù rén,tóng yǔ cháng yáng méi yú chǐ。

徐贲

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。 徐贲的作品>>

猜您喜欢

寄高偶仲

徐贲

见说海虞峰畔住,禅房钟磬隔林闻。jiàn shuō hǎi yú fēng pàn zhù,chán fáng zhōng qìng gé lín wén。 遥知潭影山光里,能解题诗独有君。yáo zhī tán yǐng shān guāng lǐ,néng jiě tí shī dú yǒu jūn。

中秋夜对月有咏

徐贲

拟将诗酒赏良时,久不吟诗思苦迟。nǐ jiāng shī jiǔ shǎng liáng shí,jiǔ bù yín shī sī kǔ chí。 无酒已辜今夜月,如何容得更无诗。wú jiǔ yǐ gū jīn yè yuè,rú hé róng dé gèng wú shī。

中秋夜对月有咏

徐贲

吟诗无伴自无情,满院凉风月正明。yín shī wú bàn zì wú qíng,mǎn yuàn liáng fēng yuè zhèng míng。 毕境无诗空懊恼,只将身绕桂花行。bì jìng wú shī kōng ào nǎo,zhǐ jiāng shēn rào guì huā xíng。

中秋夜对月有咏

徐贲

几欲高眠畏夜寒,又思月色起来看。jǐ yù gāo mián wèi yè hán,yòu sī yuè sè qǐ lái kàn。 及来看月翻多感,不似眠时意少安。jí lái kàn yuè fān duō gǎn,bù shì mián shí yì shǎo ān。

中秋夜对月有咏

徐贲

云汉微明夕雨馀,行吟独自绕阶除。yún hàn wēi míng xī yǔ yú,xíng yín dú zì rào jiē chú。 今宵若与常年比,月色人心总不如。jīn xiāo ruò yǔ cháng nián bǐ,yuè sè rén xīn zǒng bù rú。

九日过宁真道观

徐贲

数丛黄菊遍亭皋,不见南山首重搔。shù cóng huáng jú biàn tíng gāo,bù jiàn nán shān shǒu zhòng sāo。 日暮忽来真观坐,郤从画里寄登高。rì mù hū lái zhēn guān zuò,xì cóng huà lǐ jì dēng gāo。

为开元道士题倪云林画

徐贲

闻说仙人去采真,山中草木几回春。wén shuō xiān rén qù cǎi zhēn,shān zhōng cǎo mù jǐ huí chūn。 开元堂上重来客,犹是当年问道人。kāi yuán táng shàng zhòng lái kè,yóu shì dāng nián wèn dào rén。

十一月一日始见菊花

徐贲

草草重阳去不知,今朝始见菊花枝。cǎo cǎo zhòng yáng qù bù zhī,jīn cháo shǐ jiàn jú huā zhī。 莫言篱落秋风老,但得来看未是迟。mò yán lí luò qiū fēng lǎo,dàn dé lái kàn wèi shì chí。

云林画

徐贲

久约樵翁共结邻,青山如待早归人。jiǔ yuē qiáo wēng gòng jié lín,qīng shān rú dài zǎo guī rén。 屋西有个茅亭子,饱听松风起涧滨。wū xī yǒu gè máo tíng zi,bǎo tīng sōng fēng qǐ jiàn bīn。

题杨补之十梅水

徐贲

缥缈仙姝粉黛妍,静临寒碧照婵娟。piāo miǎo xiān shū fěn dài yán,jìng lín hán bì zhào chán juān。 冰肌亦是鲛房种,不独凌波有洛仙。bīng jī yì shì jiāo fáng zhǒng,bù dú líng bō yǒu luò xiān。

题杨补之十梅水

徐贲

瘦木成阴颤晚风,几随寒月上帘栊。shòu mù chéng yīn chàn wǎn fēng,jǐ suí hán yuè shàng lián lóng。 横斜何处看偏好,只在清溪浅水中。héng xié hé chù kàn piān hǎo,zhǐ zài qīng xī qiǎn shuǐ zhōng。

题杨补之十梅水

徐贲

新花的皪更玲珑,学弄芳妍小涧中。xīn huā de lì gèng líng lóng,xué nòng fāng yán xiǎo jiàn zhōng。 冻蝶寒蜂谩相妒,今年才得试春风。dòng dié hán fēng mán xiāng dù,jīn nián cái dé shì chūn fēng。

题杨补之十梅水

徐贲

六出争如五出嘉,天孙姑射斗矜夸。liù chū zhēng rú wǔ chū jiā,tiān sūn gū shè dòu jīn kuā。 总然玉质都相似,若论生香合让花。zǒng rán yù zhì dōu xiāng shì,ruò lùn shēng xiāng hé ràng huā。

题杨补之十梅水

徐贲

酒熟山家梦里逢,美人别去月明中。jiǔ shú shān jiā mèng lǐ féng,měi rén bié qù yuè míng zhōng。 醉遗绿带无人拾,吹上花梢扬晓风。zuì yí lǜ dài wú rén shí,chuī shàng huā shāo yáng xiǎo fēng。

题杨补之十梅水

徐贲

小店荒篱任意开,乱依丛棘半苍苔。xiǎo diàn huāng lí rèn yì kāi,luàn yī cóng jí bàn cāng tái。 春时料有何人折,多是匆匆驿使来。chūn shí liào yǒu hé rén zhé,duō shì cōng cōng yì shǐ lái。