古诗词

题葛仙翁移家图

徐贲

典午中衰乱人纪,诸藩搆隙兵戈里。diǎn wǔ zhōng shuāi luàn rén jì,zhū fān gòu xì bīng gē lǐ。 江左名贤各有图,先生抱朴徵不起。jiāng zuǒ míng xián gè yǒu tú,xiān shēng bào pǔ zhēng bù qǐ。 先生好学得异书,九丹妙得玄中理。xiān shēng hǎo xué dé yì shū,jiǔ dān miào dé xuán zhōng lǐ。 紫髯绿发丰姿秀,萧然自是烟霞士。zǐ rán lǜ fā fēng zī xiù,xiāo rán zì shì yān xiá shì。 当时入洛不论功,荣利弃之如敝屣。dāng shí rù luò bù lùn gōng,róng lì qì zhī rú bì xǐ。 求丹愿作勾漏令,便挈全家度交趾。qiú dān yuàn zuò gōu lòu lìng,biàn qiè quán jiā dù jiāo zhǐ。 南行适逢邓广州,一留罗浮遂终此。nán xíng shì féng dèng guǎng zhōu,yī liú luó fú suì zhōng cǐ。 坛上时看药灶光,井中犹是丹砂水。tán shàng shí kàn yào zào guāng,jǐng zhōng yóu shì dān shā shuǐ。 暂将劲翮戢鹪鴳,蹑景追风岂能已。zàn jiāng jìn hé jí jiāo yàn,niè jǐng zhuī fēng qǐ néng yǐ。 先生丹成骨已仙,独见文章在青史。xiān shēng dān chéng gǔ yǐ xiān,dú jiàn wén zhāng zài qīng shǐ。 龙眠居士真好奇,貌作新图宛相似。lóng mián jū shì zhēn hǎo qí,mào zuò xīn tú wǎn xiāng shì。 先生自骑黄鹿行,僮仆提携子侄倚。xiān shēng zì qí huáng lù xíng,tóng pū tí xié zi zhí yǐ。 药瓢茶磨家具足,前驱牛骡后厖豕。yào piáo chá mó jiā jù zú,qián qū niú luó hòu páng shǐ。 乃知粉墨幻人化,干淡点缀无不美。nǎi zhī fěn mò huàn rén huà,gàn dàn diǎn zhuì wú bù měi。 今日玉堂雪初霁,展卷令我心神喜。jīn rì yù táng xuě chū jì,zhǎn juǎn lìng wǒ xīn shén xǐ。 特为题诗继后尘,再拜高风仰千祀。tè wèi tí shī jì hòu chén,zài bài gāo fēng yǎng qiān sì。

徐贲

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。 徐贲的作品>>

猜您喜欢

泊杨子桥

徐贲

秋风杨子桥头路,秋水官船泊未开。qiū fēng yáng zi qiáo tóu lù,qiū shuǐ guān chuán pō wèi kāi。 此处定知乡里近,江南山色望中来。cǐ chù dìng zhī xiāng lǐ jìn,jiāng nán shān sè wàng zhōng lái。

扬州

徐贲

竹西亭下路迢迢,骑鹤仙人不可招。zhú xī tíng xià lù tiáo tiáo,qí hè xiān rén bù kě zhāo。 秋草秋烟满城郭,月明何处梦吹箫。qiū cǎo qiū yān mǎn chéng guō,yuè míng hé chù mèng chuī xiāo。

扬州僧舍见花有感

徐贲

风递浓香到水涯,几株桃李映门斜。fēng dì nóng xiāng dào shuǐ yá,jǐ zhū táo lǐ yìng mén xié。 侯家园圃多荒废,不是僧房不见花。hóu jiā yuán pǔ duō huāng fèi,bù shì sēng fáng bù jiàn huā。

新亭送宣别驾

徐贲

清尊别酒此相同,歌断新亭柳下风。qīng zūn bié jiǔ cǐ xiāng tóng,gē duàn xīn tíng liǔ xià fēng。 惆怅归愁与离思,因君并得过江东。chóu chàng guī chóu yǔ lí sī,yīn jūn bìng dé guò jiāng dōng。

九月十七日闻雁寄董庄

徐贲

晚意秋阴两不分,渚芦沙竹护寒云。wǎn yì qiū yīn liǎng bù fēn,zhǔ lú shā zhú hù hán yún。 雁声客里谁先听,愁绝惟应我共君。yàn shēng kè lǐ shuí xiān tīng,chóu jué wéi yīng wǒ gòng jūn。

冬至

徐贲

尽知阳复斗迎新,我独无家叹此身。jǐn zhī yáng fù dòu yíng xīn,wǒ dú wú jiā tàn cǐ shēn。 儿女一从埋没后,眼中骨肉是何人。ér nǚ yī cóng mái méi hòu,yǎn zhōng gǔ ròu shì hé rén。

居龙河寺怀高季迪

徐贲

与君常办酒家钱,共结山盟与水缘。yǔ jūn cháng bàn jiǔ jiā qián,gòng jié shān méng yǔ shuǐ yuán。 今夜重思旧游处,一龛闲坐佛灯前。jīn yè zhòng sī jiù yóu chù,yī kān xián zuò fú dēng qián。

居龙河寺怀高季迪

徐贲

竹下幽泉细细流,寺间人去暮烟愁。zhú xià yōu quán xì xì liú,sì jiān rén qù mù yān chóu。 独怜千里来京客,肠断龙河寺里秋。dú lián qiān lǐ lái jīng kè,cháng duàn lóng hé sì lǐ qiū。

除夜

徐贲

客舍无人更寂寥,声传爆竹隔林遥。kè shě wú rén gèng jì liáo,shēng chuán bào zhú gé lín yáo。 几多时节何堪恨,送却流年是此宵。jǐ duō shí jié hé kān hèn,sòng què liú nián shì cǐ xiāo。

次韵杨孟载梦归

徐贲

梦归才喜觉还悲,长说归期未有期。mèng guī cái xǐ jué hái bēi,zhǎng shuō guī qī wèi yǒu qī。 莫怪灯前重垂泪,一千里外对眠时。mò guài dēng qián zhòng chuí lèi,yī qiān lǐ wài duì mián shí。

送顾谨中还吴

徐贲

野店风花傍客飞,尊前长是泪沾衣。yě diàn fēng huā bàng kè fēi,zūn qián zhǎng shì lèi zhān yī。 相逢相别俱零落,君向江南我未归。xiāng féng xiāng bié jù líng luò,jūn xiàng jiāng nán wǒ wèi guī。

送陈知县赴宁远

徐贲

七十人中曾擢桂,四千里外独之官。qī shí rén zhōng céng zhuó guì,sì qiān lǐ wài dú zhī guān。 已知游宦非常别,不用匆匆惜去难。yǐ zhī yóu huàn fēi cháng bié,bù yòng cōng cōng xī qù nán。

听笛

徐贲

雨映凉天晚更新,笛声隐约在东邻。yǔ yìng liáng tiān wǎn gèng xīn,dí shēng yǐn yuē zài dōng lín。 眼中多少飘零客,谁是梁园曲里人。yǎn zhōng duō shǎo piāo líng kè,shuí shì liáng yuán qū lǐ rén。

听笛

徐贲

笛里新翻曲谱新,馀声掩抑散遥邻。dí lǐ xīn fān qū pǔ xīn,yú shēng yǎn yì sàn yáo lín。 听来我最思乡切,不独山阳作赋人。tīng lái wǒ zuì sī xiāng qiè,bù dú shān yáng zuò fù rén。

送方给事中

徐贲

南风花满荔枝林,路出湖山百嶂深。nán fēng huā mǎn lì zhī lín,lù chū hú shān bǎi zhàng shēn。 惟有白云长在眼,三千里远寄归心。wéi yǒu bái yún zhǎng zài yǎn,sān qiān lǐ yuǎn jì guī xīn。