古诗词

春阴应秦王令

徐贲

云花鳞鳞山漠漠,重城平障芳阴薄。yún huā lín lín shān mò mò,zhòng chéng píng zhàng fāng yīn báo。 腻雨轻吹飞复停,勾引东风到帘幕。nì yǔ qīng chuī fēi fù tíng,gōu yǐn dōng fēng dào lián mù。 草滋微湿沾芳尘,陇头不见寻花人。cǎo zī wēi shī zhān fāng chén,lǒng tóu bù jiàn xún huā rén。 桃英梅萼同懊恼,水纹满涨金河春。táo yīng méi è tóng ào nǎo,shuǐ wén mǎn zhǎng jīn hé chūn。 柳丝暝蒙烟不醒,辘轳暂辍银瓶绠。liǔ sī míng méng yān bù xǐng,lù lú zàn chuò yín píng gěng。 新莺未换谷中声,游蜂竟失阑前影。xīn yīng wèi huàn gǔ zhōng shēng,yóu fēng jìng shī lán qián yǐng。 丁香百结蕉有心,绡屏六曲春沉沉。dīng xiāng bǎi jié jiāo yǒu xīn,xiāo píng liù qū chūn chén chén。 香抽翠缕火长续,馀寒扑锦笼朱琴。xiāng chōu cuì lǚ huǒ zhǎng xù,yú hán pū jǐn lóng zhū qín。 江南春好多芳树,林园半是看花处。jiāng nán chūn hǎo duō fāng shù,lín yuán bàn shì kàn huā chù。 明朝重整小红车,风光满路行春去。míng cháo zhòng zhěng xiǎo hóng chē,fēng guāng mǎn lù xíng chūn qù。

徐贲

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。 徐贲的作品>>

猜您喜欢

郑静思少监山庄

徐贲

秘书解绶还山日,移得全家住白云。mì shū jiě shòu hái shān rì,yí dé quán jiā zhù bái yún。 闲里樵渔教子习,老来药茗赖僧分。xián lǐ qiáo yú jiào zi xí,lǎo lái yào míng lài sēng fēn。 双岩树合千层绿,百嶂霞明五色文。shuāng yán shù hé qiān céng lǜ,bǎi zhàng xiá míng wǔ sè wén。 此去石桥原不远,钟声只在座中闻。cǐ qù shí qiáo yuán bù yuǎn,zhōng shēng zhǐ zài zuò zhōng wén。

寄衍斯道上人

徐贲

已知出世万缘空,谁谓诗穷道亦穷。yǐ zhī chū shì wàn yuán kōng,shuí wèi shī qióng dào yì qióng。 双履遍行黄叶雨,三衣独坐碧萝风。shuāng lǚ biàn xíng huáng yè yǔ,sān yī dú zuò bì luó fēng。 荒山泉石皆兵后,古室香烟自定中。huāng shān quán shí jiē bīng hòu,gǔ shì xiāng yān zì dìng zhōng。 愧我远归千里客,投闲未得与师同。kuì wǒ yuǎn guī qiān lǐ kè,tóu xián wèi dé yǔ shī tóng。

次韵答陈文度

徐贲

乱馀得返故乡居,正谓光生腐草馀。luàn yú dé fǎn gù xiāng jū,zhèng wèi guāng shēng fǔ cǎo yú。 闵已欲凭谁作赋,绝交宁许我为书。mǐn yǐ yù píng shuí zuò fù,jué jiāo níng xǔ wǒ wèi shū。 行看残菊知身老,坐对寒鸦愧鬓疏。xíng kàn cán jú zhī shēn lǎo,zuò duì hán yā kuì bìn shū。 准拟求田成隐计,天于此意可教如。zhǔn nǐ qiú tián chéng yǐn jì,tiān yú cǐ yì kě jiào rú。

病中寄高季迪

徐贲

一榻高眠薜荔间,闭门瘦减镜中颜。yī tà gāo mián bì lì jiān,bì mén shòu jiǎn jìng zhōng yán。 乱来难免心多虑,病久番令梦得闲。luàn lái nán miǎn xīn duō lǜ,bìng jiǔ fān lìng mèng dé xián。 疏雨林花春落竞,斜风巢燕晚飞还。shū yǔ lín huā chūn luò jìng,xié fēng cháo yàn wǎn fēi hái。 药炉应候呼儿煮,此外升沉总不关。yào lú yīng hòu hū ér zhǔ,cǐ wài shēng chén zǒng bù guān。

钱氏池园燕集得春字

徐贲

幸存万死一吟身,燕赏良时岂厌频。xìng cún wàn sǐ yī yín shēn,yàn shǎng liáng shí qǐ yàn pín。 开到栋花风乍暖,啼残桑扈雨辞春。kāi dào dòng huā fēng zhà nuǎn,tí cán sāng hù yǔ cí chūn。 清樽偏解欹愁客,短发空惭对故人。qīng zūn piān jiě yī chóu kè,duǎn fā kōng cán duì gù rén。 经此乱离今得见,论情便觉转相亲。jīng cǐ luàn lí jīn dé jiàn,lùn qíng biàn jué zhuǎn xiāng qīn。

陈允中乱后归故陇营居见寄奉答

徐贲

万事由来信有天,癯儒只合住林泉。wàn shì yóu lái xìn yǒu tiān,qú rú zhǐ hé zhù lín quán。 藏书自搆山中屋,束带仍耕墓下田。cáng shū zì gòu shān zhōng wū,shù dài réng gēng mù xià tián。 但对老农谈亦好,何须漂母识为贤。dàn duì lǎo nóng tán yì hǎo,hé xū piāo mǔ shí wèi xián。 壮年未断人间世,且尽平生嫁娶缘。zhuàng nián wèi duàn rén jiān shì,qiě jǐn píng shēng jià qǔ yuán。

访冯信卿县令

徐贲

来觅幽踪野水边,荒村树里起新烟。lái mì yōu zōng yě shuǐ biān,huāng cūn shù lǐ qǐ xīn yān。 梨花萧寺哦诗处,春水平湖把酒前。lí huā xiāo sì ó shī chù,chūn shuǐ píng hú bǎ jiǔ qián。 念我身经迁逐在,喜君家值乱离全。niàn wǒ shēn jīng qiān zhú zài,xǐ jūn jiā zhí luàn lí quán。 当时怅望天边外,今日翻思始惘然。dāng shí chàng wàng tiān biān wài,jīn rì fān sī shǐ wǎng rán。

次韵金子肃卜居

徐贲

君家茅屋去村西,地接河渠水上畦。jūn jiā máo wū qù cūn xī,dì jiē hé qú shuǐ shàng qí。 黄菊遍生风掩户,绿萱新长雪消泥。huáng jú biàn shēng fēng yǎn hù,lǜ xuān xīn zhǎng xuě xiāo ní。 酒香门客船中送,诗好邻僧院里题。jiǔ xiāng mén kè chuán zhōng sòng,shī hǎo lín sēng yuàn lǐ tí。 谁道乱离无乐土,此乡还自有安栖。shuí dào luàn lí wú lè tǔ,cǐ xiāng hái zì yǒu ān qī。

次韵答冯信卿见寄

徐贲

自愧才疏老涧滨,此身非是避风尘。zì kuì cái shū lǎo jiàn bīn,cǐ shēn fēi shì bì fēng chén。 长贫为读蔬经熟,多病应同药裹亲。zhǎng pín wèi dú shū jīng shú,duō bìng yīng tóng yào guǒ qīn。 僧惠竹枝轻作杖,客分荷叶小裁巾。sēng huì zhú zhī qīng zuò zhàng,kè fēn hé yè xiǎo cái jīn。 故人眼底惟君在,深喜书来问我频。gù rén yǎn dǐ wéi jūn zài,shēn xǐ shū lái wèn wǒ pín。

寄郦尚德王汝器

徐贲

尘世闲身遂两违,扁舟应是入城稀。chén shì xián shēn suì liǎng wéi,biǎn zhōu yīng shì rù chéng xī。 看花雨里宜高屐,穫稻霜馀或短衣。kàn huā yǔ lǐ yí gāo jī,huò dào shuāng yú huò duǎn yī。 玄鸟年年依屋住,白鸥日日绕门飞。xuán niǎo nián nián yī wū zhù,bái ōu rì rì rào mén fēi。 寻君不用重相问,梅子林西竹下扉。xún jūn bù yòng zhòng xiāng wèn,méi zi lín xī zhú xià fēi。

哭韩景华教谕

徐贲

命终万事亦徒然,辛劳侥名五十年。mìng zhōng wàn shì yì tú rán,xīn láo jiǎo míng wǔ shí nián。 头白尚嗟弹有铗,家贫信是坐无毡。tóu bái shàng jiē dàn yǒu jiá,jiā pín xìn shì zuò wú zhān。 梨花寒食新坟上,杨叶秋风旧宅前。lí huā hán shí xīn fén shàng,yáng yè qiū fēng jiù zhái qián。 两处经过皆草草,一杯未得酹重泉。liǎng chù jīng guò jiē cǎo cǎo,yī bēi wèi dé lèi zhòng quán。

送王守敬归淮南

徐贲

大江北望渺烟波,君及归时奈别何。dà jiāng běi wàng miǎo yān bō,jūn jí guī shí nài bié hé。 诗卷自添新赋咏,客程还历旧经过。shī juǎn zì tiān xīn fù yǒng,kè chéng hái lì jiù jīng guò。 芰荷浦里人家少,渔米乡中估舶多。jì hé pǔ lǐ rén jiā shǎo,yú mǐ xiāng zhōng gū bó duō。 谩有一樽相对饮,秋风又起棹郎歌。mán yǒu yī zūn xiāng duì yǐn,qiū fēng yòu qǐ zhào láng gē。

次韵高季迪喜予北归相访江渚之作

徐贲

客里频思大树村,归来还喜旧情存。kè lǐ pín sī dà shù cūn,guī lái hái xǐ jiù qíng cún。 十年梦寐凭诗寄,千里风霜藉酒论。shí nián mèng mèi píng shī jì,qiān lǐ fēng shuāng jí jiǔ lùn。 江上衣裳冬倍冷,竹间窗户昼犹昏。jiāng shàng yī shang dōng bèi lěng,zhú jiān chuāng hù zhòu yóu hūn。 从今会别非遐远,不学梅花易断魂。cóng jīn huì bié fēi xiá yuǎn,bù xué méi huā yì duàn hún。

游张林山

徐贲

偶为寻花到竹西,两山云气接高低。ǒu wèi xún huā dào zhú xī,liǎng shān yún qì jiē gāo dī。 午烟僧舍林塘窅,春野人家草树齐。wǔ yān sēng shě lín táng yǎo,chūn yě rén jiā cǎo shù qí。 水鹤晴时行麦垄,园蜂暖处识兰畦。shuǐ hè qíng shí xíng mài lǒng,yuán fēng nuǎn chù shí lán qí。 自怜远地归来后,才是登临便感悽。zì lián yuǎn dì guī lái hòu,cái shì dēng lín biàn gǎn qī。

双头菊为周孟瞻昆仲赋

徐贲

篱落花开并蒂黄,相依不是竞秋光。lí luò huā kāi bìng dì huáng,xiāng yī bù shì jìng qiū guāng。 情亲共冒重阳雨,志傲同凌十月霜。qíng qīn gòng mào zhòng yáng yǔ,zhì ào tóng líng shí yuè shuāng。 莫道寒英为独秀,须知晚节有联芳。mò dào hán yīng wèi dú xiù,xū zhī wǎn jié yǒu lián fāng。 谱中异品谁能及,只合题名作棣棠。pǔ zhōng yì pǐn shuí néng jí,zhǐ hé tí míng zuò dì táng。