古诗词

玉环山

潘伯脩

海氛兼天赤,山云捧日黄。hǎi fēn jiān tiān chì,shān yún pěng rì huáng。
波涛开霁景,岛屿极清光。bō tāo kāi jì jǐng,dǎo yǔ jí qīng guāng。
南下思秦帝,东巡忆武王。nán xià sī qín dì,dōng xún yì wǔ wáng。
刀弓清似水,神物敢跳梁。dāo gōng qīng shì shuǐ,shén wù gǎn tiào liáng。

潘伯脩

伯脩,字省中,黄岩人。至正间,尝三中省试。方谷珍乱,劫致之海上,欲官之,不从,遂死于难。应梦虎作诗吊之,有「嵇康未必轻钟会,黄祖何曾爱祢衡」之句。今读其诗,缠绵感慨,多出入于二李之间。如《燕山秋望》、《丙申元旦》诸诗,则忠君爱国之心,固蔼然溢于言外也。 潘伯脩的作品>>

猜您喜欢

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

西界群山半削成,平居怅望指高青。xī jiè qún shān bàn xuē chéng,píng jū chàng wàng zhǐ gāo qīng。
银河上水通三石,玉笋馀云散五星。yín hé shàng shuǐ tōng sān shí,yù sǔn yú yún sàn wǔ xīng。
旷岁移家方失路,连城带甲此谭经。kuàng suì yí jiā fāng shī lù,lián chéng dài jiǎ cǐ tán jīng。
不图颠沛流离日,树色溪光满户庭。bù tú diān pèi liú lí rì,shù sè xī guāng mǎn hù tíng。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

长忆灵岩对卷帘,客居还此面晴尖。zhǎng yì líng yán duì juǎn lián,kè jū hái cǐ miàn qíng jiān。
雨分西崦泉鸣屋,风借南邻竹盖檐。yǔ fēn xī yān quán míng wū,fēng jiè nán lín zhú gài yán。
病写乌丝清欲苦,眠抛白羽黑初甜。bìng xiě wū sī qīng yù kǔ,mián pāo bái yǔ hēi chū tián。
乱离未觉三迁定,行就君平试一占。luàn lí wèi jué sān qiān dìng,xíng jiù jūn píng shì yī zhàn。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

乔木龙皮络翠烟,昔人成立等升天。qiáo mù lóng pí luò cuì yān,xī rén chéng lì děng shēng tiān。
芝兰玉树看盈畹,騄駬骅骝不受鞭。zhī lán yù shù kàn yíng wǎn,lù ěr huá liú bù shòu biān。
垂老托身书满屋,平生好客坐无毡。chuí lǎo tuō shēn shū mǎn wū,píng shēng hǎo kè zuò wú zhān。
诸君有意怜衰白,惟有丹青照暮年。zhū jūn yǒu yì lián shuāi bái,wéi yǒu dān qīng zhào mù nián。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

巷南巷北长相见,友谊金张旧最深。xiàng nán xiàng běi zhǎng xiāng jiàn,yǒu yì jīn zhāng jiù zuì shēn。
黄奥忆穿桐岭宿,乌岩行对竹溪阴。huáng ào yì chuān tóng lǐng sù,wū yán xíng duì zhú xī yīn。
人烟接壤通江路,兵火无家共越吟。rén yān jiē rǎng tōng jiāng lù,bīng huǒ wú jiā gòng yuè yín。
拟向清秋一疏散,不堪华发病伤心。nǐ xiàng qīng qiū yī shū sàn,bù kān huá fā bìng shāng xīn。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

杨溪积雨绿于苔,乱竹梢梢不遣栽。yáng xī jī yǔ lǜ yú tái,luàn zhú shāo shāo bù qiǎn zāi。
自爱水风横笛语,欲乘秋涨刺船来。zì ài shuǐ fēng héng dí yǔ,yù chéng qiū zhǎng cì chuán lái。
眠从朱老诗浇泼,书及黄郎使往回。mián cóng zhū lǎo shī jiāo pō,shū jí huáng láng shǐ wǎng huí。
困饿只馀皮骨在,故人初见恐惊猜。kùn è zhǐ yú pí gǔ zài,gù rén chū jiàn kǒng jīng cāi。

李伯时画太白泛舟小像

潘伯脩

李白自号谪仙人,更得龙眠为写真。lǐ bái zì hào zhé xiān rén,gèng dé lóng mián wèi xiě zhēn。
一个青莲初出水,千年金粟再来身。yī gè qīng lián chū chū shuǐ,qiān nián jīn sù zài lái shēn。
胸中元气诗如海,物外还丹酒借春。xiōng zhōng yuán qì shī rú hǎi,wù wài hái dān jiǔ jiè chūn。
一笑掀髯缘底事,桃花潭上见汪伦。yī xiào xiān rán yuán dǐ shì,táo huā tán shàng jiàn wāng lún。

松门山

潘伯脩

沙巷蛟蜒白,松门蜃气平。shā xiàng jiāo yán bái,sōng mén shèn qì píng。
强弩支江断,长创落日明。qiáng nǔ zhī jiāng duàn,zhǎng chuàng luò rì míng。

大车

潘伯脩

大车槛槛出北口,马垂两耳牛昂首。dà chē kǎn kǎn chū běi kǒu,mǎ chuí liǎng ěr niú áng shǒu。
行人莫说牛力强,牛角可垂垂已久。xíng rén mò shuō niú lì qiáng,niú jiǎo kě chuí chuí yǐ jiǔ。

泖上

潘伯脩

倦客萧条晓自眠,梦行秋水踏秋烟。juàn kè xiāo tiáo xiǎo zì mián,mèng xíng qiū shuǐ tà qiū yān。
黄山在眼忽惊觉,屋上长林风动天。huáng shān zài yǎn hū jīng jué,wū shàng zhǎng lín fēng dòng tiān。

过芙蓉村

潘伯脩

日暮东风吹客衣,水光春色弄晴晖。rì mù dōng fēng chuī kè yī,shuǐ guāng chūn sè nòng qíng huī。
野桃无主清江渡,山雨初收白练飞。yě táo wú zhǔ qīng jiāng dù,shān yǔ chū shōu bái liàn fēi。

山中二首

潘伯脩

青天去人不咫尺,白云映我作坡陀。qīng tiān qù rén bù zhǐ chǐ,bái yún yìng wǒ zuò pō tuó。
奔星直下不知处,料得人间风雨多。bēn xīng zhí xià bù zhī chù,liào dé rén jiān fēng yǔ duō。

山中二首

潘伯脩

幽人采药不知暮,夜宿王子吹箫台。yōu rén cǎi yào bù zhī mù,yè sù wáng zi chuī xiāo tái。
天鸡忽叫海水赤,东南云气如蓬莱。tiān jī hū jiào hǎi shuǐ chì,dōng nán yún qì rú péng lái。

拟古

潘伯脩

芙蓉袅秋水,中夜生清露。fú róng niǎo qiū shuǐ,zhōng yè shēng qīng lù。
乞君白玉盘,明珠已无数。qǐ jūn bái yù pán,míng zhū yǐ wú shù。
虽无白玉盘,月在水中央。suī wú bái yù pán,yuè zài shuǐ zhōng yāng。
莲房脱紫菂,种在浮泥香。lián fáng tuō zǐ dì,zhǒng zài fú ní xiāng。
仙人蹑素鳞,吸此秋月光。xiān rén niè sù lín,xī cǐ qiū yuè guāng。
岁晏憺忘归,天际肃微霜。suì yàn dàn wàng guī,tiān jì sù wēi shuāng。
谁能为此曲?高歌水云乡。shuí néng wèi cǐ qū?gāo gē shuǐ yún xiāng。
稽首无极翁,可念不可忘。jī shǒu wú jí wēng,kě niàn bù kě wàng。

古意

潘伯脩

空中望海水,日暮动微澜。kōng zhōng wàng hǎi shuǐ,rì mù dòng wēi lán。
神州何偪仄,半落烟霞间。shén zhōu hé bī zè,bàn luò yān xiá jiān。
少小戏嵩华,南鱼落星湾。shǎo xiǎo xì sōng huá,nán yú luò xīng wān。
七泽一朝枯,我亦非朱颜。qī zé yī cháo kū,wǒ yì fēi zhū yán。
道逢两白鹄,欲下昆仑山。dào féng liǎng bái gǔ,yù xià kūn lún shān。
写书寄西母,早遣君王还。xiě shū jì xī mǔ,zǎo qiǎn jūn wáng hái。

起坐叹

潘伯脩

丈夫七尺躯,而无一金资。zhàng fū qī chǐ qū,ér wú yī jīn zī。
内怀千年意,外有万里思。nèi huái qiān nián yì,wài yǒu wàn lǐ sī。
终朝闭关坐,辛苦不敢辞。zhōng cháo bì guān zuò,xīn kǔ bù gǎn cí。
身长不肯屈,何以慰亲慈。shēn zhǎng bù kěn qū,hé yǐ wèi qīn cí。
38123