古诗词

江行杂书

戴表元

荒城日暮秋江长,䆉稏野熟秋风香。huāng chéng rì mù qiū jiāng zhǎng,bà yà yě shú qiū fēng xiāng。
青天茫茫不知处,扁舟卧入菰蒲乡。qīng tiān máng máng bù zhī chù,biǎn zhōu wò rù gū pú xiāng。
波深浪静鱼鸭乐,遥林堕影同飞扬。bō shēn làng jìng yú yā lè,yáo lín duò yǐng tóng fēi yáng。
平生见画无此本,便欲默写悬高堂。píng shēng jiàn huà wú cǐ běn,biàn yù mò xiě xuán gāo táng。
须臾雷雨涨深墨,渔户悉闭收牛羊。xū yú léi yǔ zhǎng shēn mò,yú hù xī bì shōu niú yáng。
篙人软语似怜我,拗蓬盖头编蒿床。gāo rén ruǎn yǔ shì lián wǒ,ǎo péng gài tóu biān hāo chuáng。
此时残怒尚什七,潇洒幸为清蚊虻。cǐ shí cán nù shàng shén qī,xiāo sǎ xìng wèi qīng wén méng。
无人静觉物性出,蚯蚓草虫歌晚凉。wú rén jìng jué wù xìng chū,qiū yǐn cǎo chóng gē wǎn liáng。
铜山乳窦青最远,羞缩不似来时妆。tóng shān rǔ dòu qīng zuì yuǎn,xiū suō bù shì lái shí zhuāng。
但馀田鸟如匹练,双双飞点暗烟黄。dàn yú tián niǎo rú pǐ liàn,shuāng shuāng fēi diǎn àn yān huáng。
山川一日几变态,人事百年安可常。shān chuān yī rì jǐ biàn tài,rén shì bǎi nián ān kě cháng。
停舟起问鱼酒户,此地几年成战场。tíng zhōu qǐ wèn yú jiǔ hù,cǐ dì jǐ nián chéng zhàn chǎng。
虹梁羽化新起废,白骨无数埋前冈。hóng liáng yǔ huà xīn qǐ fèi,bái gǔ wú shù mái qián gāng。
惆怅令人百忧起,饮客正酣歌发狂。chóu chàng lìng rén bǎi yōu qǐ,yǐn kè zhèng hān gē fā kuáng。
坐中悲乐谁竟是,归来玉兔摇沧浪。zuò zhōng bēi lè shuí jìng shì,guī lái yù tù yáo cāng làng。

戴表元

宋元间庆元奉化人,字帅初,一字曾伯,号剡源。七岁学古诗文,多奇语。宋咸淳七年进士,授建康府教授。元初,授徒卖文为生。成宗大德中,年已六十余,以荐起为信州教授,调婺州,以疾辞。为文清深雅洁,东南文章大家皆归之。有《剡源文集》。 戴表元的作品>>

猜您喜欢

春风

戴表元

春风吹愁端,散漫不可收。chūn fēng chuī chóu duān,sàn màn bù kě shōu。
不如古溪水,只望乡江流。bù rú gǔ xī shuǐ,zhǐ wàng xiāng jiāng liú。
新花红烁烁,旧花满山白。xīn huā hóng shuò shuò,jiù huā mǎn shān bái。
昔日金张门,狼藉馀废宅。xī rì jīn zhāng mén,láng jí yú fèi zhái。
回首语春风,莫向新花丛。huí shǒu yǔ chūn fēng,mò xiàng xīn huā cóng。
我见朱颜人,多金亦成翁。wǒ jiàn zhū yán rén,duō jīn yì chéng wēng。
多金不足惜,丹砂亦无益。duō jīn bù zú xī,dān shā yì wú yì。
更种明年花,春风自相识。gèng zhǒng míng nián huā,chūn fēng zì xiāng shí。

子昂秋林行客图

戴表元

石棱棱而白出,树悄悄以红披。shí léng léng ér bái chū,shù qiāo qiāo yǐ hóng pī。
嗟缟衣之嘉客,方策蹇以何之。jiē gǎo yī zhī jiā kè,fāng cè jiǎn yǐ hé zhī。

少年行赠袁养直

戴表元

我昔如君初冠时,见君垂角儿童嬉。wǒ xī rú jūn chū guān shí,jiàn jūn chuí jiǎo ér tóng xī。
君今长大一如我,但少头上斑斑丝。jūn jīn zhǎng dà yī rú wǒ,dàn shǎo tóu shàng bān bān sī。
诵书如流日千纸,更出清言洗纨绮。sòng shū rú liú rì qiān zhǐ,gèng chū qīng yán xǐ wán qǐ。
明珠在侧真自失,挟册茫洋吾老矣。míng zhū zài cè zhēn zì shī,xié cè máng yáng wú lǎo yǐ。
人言四十当著书,春风半负黄公垆。rén yán sì shí dāng zhù shū,chūn fēng bàn fù huáng gōng lú。
僮奴哂笑妻子骂,一字不给饥寒躯。tóng nú shěn xiào qī zi mà,yī zì bù gěi jī hán qū。
儒学无成农已惰,履穷始悔知无奈。rú xué wú chéng nóng yǐ duò,lǚ qióng shǐ huǐ zhī wú nài。
人生少年还易过,请君努力无如我。rén shēng shǎo nián hái yì guò,qǐng jūn nǔ lì wú rú wǒ。

五杂俎

戴表元

五杂俎,金花绫。wǔ zá zǔ,jīn huā líng。
往复来,官路程。wǎng fù lái,guān lù chéng。
不获已,始归耕。bù huò yǐ,shǐ guī gēng。