古诗词

悬根白菊

张仲深

分得篱东白雪丛,为扶秋色晓童童。fēn dé lí dōng bái xuě cóng,wèi fú qiū sè xiǎo tóng tóng。 数丝独耐风霜力,一脉潜通造化功。shù sī dú nài fēng shuāng lì,yī mài qián tōng zào huà gōng。 翠拥孤筇殊绝土,香溥素艳欲浮空。cuì yōng gū qióng shū jué tǔ,xiāng pǔ sù yàn yù fú kōng。 维持自有神明在,相对西风意不穷。wéi chí zì yǒu shén míng zài,xiāng duì xī fēng yì bù qióng。
猜您喜欢

谢易之自京回遗余文物七品各赋律诗一首谢之

张仲深

唐家宫殿重因循,铭刻坚珉自法真。táng jiā gōng diàn zhòng yīn xún,míng kè jiān mín zì fǎ zhēn。 一代文章超述作,千年翰墨愈精神。yī dài wén zhāng chāo shù zuò,qiān nián hàn mò yù jīng shén。 龙香浸润驼油滑,兔颖分明茧色新。lóng xiāng jìn rùn tuó yóu huá,tù yǐng fēn míng jiǎn sè xīn。 为向晴窗每临写,从今不数卫夫人。wèi xiàng qíng chuāng měi lín xiě,cóng jīn bù shù wèi fū rén。

谢易之自京回遗余文物七品各赋律诗一首谢之

张仲深

金工采得首山铜,范合全凭橐籥功。jīn gōng cǎi dé shǒu shān tóng,fàn hé quán píng tuó yuè gōng。 轮廓回环函太极,圆方相亚启鸿蒙。lún kuò huí huán hán tài jí,yuán fāng xiāng yà qǐ hóng méng。 五铢榆荚非今制,阴缦阳文在昔同。wǔ zhū yú jiá fēi jīn zhì,yīn màn yáng wén zài xī tóng。 母子权行归至正,悭囊已免一钱空。mǔ zi quán xíng guī zhì zhèng,qiān náng yǐ miǎn yī qián kōng。

谢易之自京回遗余文物七品各赋律诗一首谢之

张仲深

世祖龙飞奠两圻,岁时巡跸重依违。shì zǔ lóng fēi diàn liǎng qí,suì shí xún bì zhòng yī wéi。 千官扈从趋黄屋,三子联镳总白衣。qiān guān hù cóng qū huáng wū,sān zi lián biāo zǒng bái yī。 眼底关山生藻思,马头楮颖发光辉。yǎn dǐ guān shān shēng zǎo sī,mǎ tóu chǔ yǐng fā guāng huī。 诗成京国争传诵,太史遥瞻动少微。shī chéng jīng guó zhēng chuán sòng,tài shǐ yáo zhān dòng shǎo wēi。

久雨感怀

张仲深

闭门十日黄梅雨,门外黄流数尺强。bì mén shí rì huáng méi yǔ,mén wài huáng liú shù chǐ qiáng。 泥淖载涂深没马,蒿莱满地乱逾墙。ní nào zài tú shēn méi mǎ,hāo lái mǎn dì luàn yú qiáng。 中原义旅惊仓卒,蛮海元凶转陆梁。zhōng yuán yì lǚ jīng cāng zú,mán hǎi yuán xiōng zhuǎn lù liáng。 安得倚天三尺剑,扫除氛祲济时康。ān dé yǐ tiān sān chǐ jiàn,sǎo chú fēn jìn jì shí kāng。

客边宴友呈张孝廉

张仲深

吴姬歌尽少年非,泪满西湖旧舞衣。wú jī gē jǐn shǎo nián fēi,lèi mǎn xī hú jiù wǔ yī。 乱后有山空树色,春来无日见晴晖。luàn hòu yǒu shān kōng shù sè,chūn lái wú rì jiàn qíng huī。 荒凉客馆蜗牛集,狼籍梨花燕子飞。huāng liáng kè guǎn wō niú jí,láng jí lí huā yàn zi fēi。 赖有清樽好消遣,相逢共立晚风微。lài yǒu qīng zūn hǎo xiāo qiǎn,xiāng féng gòng lì wǎn fēng wēi。

武林韩与玉名玙雅与易之在京师交至密至正十五年乙未归武林病亡六月闻讣余虽未获缔交以易之之故数有翰墨附余是年冬十月朔偕易之暨武林杨彦常乡中蒋伯威叶孔昭应成立祭于鄞江义塾约赋诗以挽之

张仲深

渺渺红尘翳九区,交游零落似星疏。miǎo miǎo hóng chén yì jiǔ qū,jiāo yóu líng luò shì xīng shū。 斗山未遂荆州识,翰墨长瞻逸少书。dòu shān wèi suì jīng zhōu shí,hàn mò zhǎng zhān yì shǎo shū。 京国十年奔走后,江城六月讣闻初。jīng guó shí nián bēn zǒu hòu,jiāng chéng liù yuè fù wén chū。 知心赖有相如在,我亦临风为哭诸。zhī xīn lài yǒu xiāng rú zài,wǒ yì lín fēng wèi kū zhū。

东吴钱可竹挽诗

张仲深

隐居结屋近沧浪,养得身闲八十强。yǐn jū jié wū jìn cāng làng,yǎng dé shēn xián bā shí qiáng。 当代躬行周礼乐,平居犹著宋冠裳。dāng dài gōng xíng zhōu lǐ lè,píng jū yóu zhù sòng guān shang。 竹窗入夜琴书润,花径春深杖屦香。zhú chuāng rù yè qín shū rùn,huā jìng chūn shēn zhàng jù xiāng。 一自九原魂梦远,至今遗迹满林塘。yī zì jiǔ yuán hún mèng yuǎn,zhì jīn yí jì mǎn lín táng。

用蒋伯威韵贺马易之自京回

张仲深

故人长是别离难,今日论交未尽欢。gù rén zhǎng shì bié lí nán,jīn rì lùn jiāo wèi jǐn huān。 客里旧毡随地暖,囊中古剑倚天寒。kè lǐ jiù zhān suí dì nuǎn,náng zhōng gǔ jiàn yǐ tiān hán。 反思旨酒分光禄,尚忆和羹给大官。fǎn sī zhǐ jiǔ fēn guāng lù,shàng yì hé gēng gěi dà guān。 文事固知天未丧,太平丞相政桓桓。wén shì gù zhī tiān wèi sàng,tài píng chéng xiāng zhèng huán huán。

十载羁栖剑佩偕几经新火起榆槐海头诗苦情怀恶天上人归气势佳行李压肩珠玉重平芜眯眼甲兵排近闻河朔新成记

张仲深

东风袅袅入麾幢,诗客行春度石矼。dōng fēng niǎo niǎo rù huī chuáng,shī kè xíng chūn dù shí gāng。 斋舍日斜青佩散,酒杯春泛玉瓶双。zhāi shě rì xié qīng pèi sàn,jiǔ bēi chūn fàn yù píng shuāng。 沿江义旅齐名柝,傍竹人家有吠尨。yán jiāng yì lǚ qí míng tuò,bàng zhú rén jiā yǒu fèi máng。 醉里不知身是客,梦回明月满西窗。zuì lǐ bù zhī shēn shì kè,mèng huí míng yuè mǎn xī chuāng。

简杨景仁

张仲深

成真院中杨道士,筑得危楼百尺强。chéng zhēn yuàn zhōng yáng dào shì,zhù dé wēi lóu bǎi chǐ qiáng。 床头红酒留三月,匣内玉琴时一张。chuáng tóu hóng jiǔ liú sān yuè,xiá nèi yù qín shí yī zhāng。 醉歌青天击灵璧,月下步虚鸣水苍。zuì gē qīng tiān jī líng bì,yuè xià bù xū míng shuǐ cāng。 草玄增注须当问,载酒来时竹叶长。cǎo xuán zēng zhù xū dāng wèn,zài jiǔ lái shí zhú yè zhǎng。

雪舫夜坐

张仲深

野人雪舫大如斗,中有六尺枯藤床。yě rén xuě fǎng dà rú dòu,zhōng yǒu liù chǐ kū téng chuáng。 一窗灯火夜淡淡,满园风雨春茫茫。yī chuāng dēng huǒ yè dàn dàn,mǎn yuán fēng yǔ chūn máng máng。 杏花已开江草短,燕子未来杨叶黄。xìng huā yǐ kāi jiāng cǎo duǎn,yàn zi wèi lái yáng yè huáng。 湖山秀色可揽结,明朝归去聊徜徉。hú shān xiù sè kě lǎn jié,míng cháo guī qù liáo cháng yáng。

月壳为陈君从先生赋

张仲深

姮娥吹影濯沧浪,仿佛天球出断冈。héng é chuī yǐng zhuó cāng làng,fǎng fú tiān qiú chū duàn gāng。 玉斧割云秋有晕,银蜍脱骨夜生光。yù fǔ gē yún qiū yǒu yūn,yín chú tuō gǔ yè shēng guāng。 沉沉素魄寻幽梦,耿耿空规照画堂。chén chén sù pò xún yōu mèng,gěng gěng kōng guī zhào huà táng。 应想广寒宫殿小,清虚曾贮桂花香。yīng xiǎng guǎng hán gōng diàn xiǎo,qīng xū céng zhù guì huā xiāng。

题晴川图

张仲深

十年不鼓南游柂,忽忆君山在洞庭。shí nián bù gǔ nán yóu yí,hū yì jūn shān zài dòng tíng。 百顷风漪春澹澹,半岩花气昼冥冥。bǎi qǐng fēng yī chūn dàn dàn,bàn yán huā qì zhòu míng míng。 神姑拾翠遗珠佩,仙子吹笙振鹤翎。shén gū shí cuì yí zhū pèi,xiān zi chuī shēng zhèn hè líng。 从此披图思税驾,敢凭一苇渡沧溟。cóng cǐ pī tú sī shuì jià,gǎn píng yī wěi dù cāng míng。

赋池上落梅呈无文枯厓原道

张仲深

孤标粲粲傍池台,仿佛含章一镜开。gū biāo càn càn bàng chí tái,fǎng fú hán zhāng yī jìng kāi。 紫竹吹残香影瘦,玉龙战罢甲鳞摧。zǐ zhú chuī cán xiāng yǐng shòu,yù lóng zhàn bà jiǎ lín cuī。 鱼惊荇带琼英缀,鸥讶波纹雪片堆。yú jīng xìng dài qióng yīng zhuì,ōu yà bō wén xuě piàn duī。 缥缈翠瀛星斗乱,肯随流水出天台。piāo miǎo cuì yíng xīng dòu luàn,kěn suí liú shuǐ chū tiān tái。

龙泉寺

张仲深

石磴盘秋上翠微,山腰云气湿人衣。shí dèng pán qiū shàng cuì wēi,shān yāo yún qì shī rén yī。 西风黍稷多遗秉,落日楼台半掩扉。xī fēng shǔ jì duō yí bǐng,luò rì lóu tái bàn yǎn fēi。 归舸舣潮吟佩逸,寒潭贮月老龙依。guī gě yǐ cháo yín pèi yì,hán tán zhù yuè lǎo lóng yī。 昔年想得行霖雨,安使苍生议是非。xī nián xiǎng dé xíng lín yǔ,ān shǐ cāng shēng yì shì fēi。