古诗词

次沈元晋莲花韵

张仲深

方塘过雨新流急,高柳玄蝉为谁泣。fāng táng guò yǔ xīn liú jí,gāo liǔ xuán chán wèi shuí qì。 故家池馆藕生花,万柄参差水中立。gù jiā chí guǎn ǒu shēng huā,wàn bǐng cān chà shuǐ zhōng lì。 亭亭尽作妖冶容,妆明不假铅华浓。tíng tíng jǐn zuò yāo yě róng,zhuāng míng bù jiǎ qiān huá nóng。 碧云低拥浣纱女,花房乱捣红守宫。bì yún dī yōng huàn shā nǚ,huā fáng luàn dǎo hóng shǒu gōng。 水晶宫殿开南北,万顷琉璃湛秋色。shuǐ jīng gōng diàn kāi nán běi,wàn qǐng liú lí zhàn qiū sè。 仙人太乙忽相逢,囧囧方曈照空碧。xiān rén tài yǐ hū xiāng féng,jiǒng jiǒng fāng tóng zhào kōng bì。 自言家住青溪滨,年年种花惊水神。zì yán jiā zhù qīng xī bīn,nián nián zhǒng huā jīng shuǐ shén。 华开茜素千万朵,采之寄赠相思人。huá kāi qiàn sù qiān wàn duǒ,cǎi zhī jì zèng xiāng sī rén。 殷勤为道相思苦,眼底风尘暗淮楚。yīn qín wèi dào xiāng sī kǔ,yǎn dǐ fēng chén àn huái chǔ。 苦心自抱清白姿,素质不随泥垢污。kǔ xīn zì bào qīng bái zī,sù zhì bù suí ní gòu wū。 撷芳采绿当制衣,为逃浊世非眩奇。xié fāng cǎi lǜ dāng zhì yī,wèi táo zhuó shì fēi xuàn qí。 他年玉食许同贡,只在苕溪与霅溪。tā nián yù shí xǔ tóng gòng,zhǐ zài sháo xī yǔ zhà xī。 咏罢仙人驾莲叶,手把洞箫吹不彻。yǒng bà xiān rén jià lián yè,shǒu bǎ dòng xiāo chuī bù chè。 回头池馆起西风,十里烟云华似雪。huí tóu chí guǎn qǐ xī fēng,shí lǐ yān yún huá shì xuě。
猜您喜欢

次常山郑明善长至日见柬绝句

张仲深

团团山郭甫千家,地接东南有等差。tuán tuán shān guō fǔ qiān jiā,dì jiē dōng nán yǒu děng chà。 不道山中逢至日,家人应是卜灯花。bù dào shān zhōng féng zhì rì,jiā rén yīng shì bo dēng huā。

次常山郑明善长至日见柬绝句

张仲深

远林旭日晓融融,六琯初阳一脉通。yuǎn lín xù rì xiǎo róng róng,liù guǎn chū yáng yī mài tōng。 见说衢州贤太守,起观云物上华丰。jiàn shuō qú zhōu xián tài shǒu,qǐ guān yún wù shàng huá fēng。

稚桐

张仲深

分得灵根自峄阳,亭亭翠干及人长。fēn dé líng gēn zì yì yáng,tíng tíng cuì gàn jí rén zhǎng。 莫辞拱把当风露,他日终经宿凤凰。mò cí gǒng bǎ dāng fēng lù,tā rì zhōng jīng sù fèng huáng。

次赵文举简沙彦博二首

张仲深

行路已知难复难,客边翻忆去年欢。xíng lù yǐ zhī nán fù nán,kè biān fān yì qù nián huān。 骑马出门雨如注,江南江北泛盘盘。qí mǎ chū mén yǔ rú zhù,jiāng nán jiāng běi fàn pán pán。

次赵文举简沙彦博二首

张仲深

渭城风雨别离难,春树江云尽客欢。wèi chéng fēng yǔ bié lí nán,chūn shù jiāng yún jǐn kè huān。 世上红尘深似海,屋头明月大于盘。shì shàng hóng chén shēn shì hǎi,wū tóu míng yuè dà yú pán。

雪峰

张仲深

西蜀名山久失尖,天风吹陨见嵁岩。xī shǔ míng shān jiǔ shī jiān,tiān fēng chuī yǔn jiàn kān yán。 愿君移置轩窗下,要涤人间六月炎。yuàn jūn yí zhì xuān chuāng xià,yào dí rén jiān liù yuè yán。

眉文砚诗

张仲深

谁斸云根出混沦,一区玄璧重玙璠。shuí zhǔ yún gēn chū hùn lún,yī qū xuán bì zhòng yú fán。 龙香只解供吟笔,不管春山湿黛痕。lóng xiāng zhǐ jiě gōng yín bǐ,bù guǎn chūn shān shī dài hén。

武林感怀四绝句用马易之韵柬佑圣观王景周呈王素岩

张仲深

湖山风物逐灰飞,愧我行吟雪里归。hú shān fēng wù zhú huī fēi,kuì wǒ xíng yín xuě lǐ guī。 认得吴姬年十八,从来不减旧腰围。rèn dé wú jī nián shí bā,cóng lái bù jiǎn jiù yāo wéi。

武林感怀四绝句用马易之韵柬佑圣观王景周呈王素岩

张仲深

风抟万鹤下瑶台,九市无人夜拨灰。fēng tuán wàn hè xià yáo tái,jiǔ shì wú rén yè bō huī。 可惜西湖歌舞地,春深触处长蒿莱。kě xī xī hú gē wǔ dì,chūn shēn chù chù zhǎng hāo lái。

武林感怀四绝句用马易之韵柬佑圣观王景周呈王素岩

张仲深

红尘不到老仙家,依旧疏棂幔碧纱。hóng chén bù dào lǎo xiān jiā,yī jiù shū líng màn bì shā。 两袖高寒吟未稳,倚栏和雪看梅花。liǎng xiù gāo hán yín wèi wěn,yǐ lán hé xuě kàn méi huā。

武林感怀四绝句用马易之韵柬佑圣观王景周呈王素岩

张仲深

西湖岁晏雪如波,湖上谁人载酒歌。xī hú suì yàn xuě rú bō,hú shàng shuí rén zài jiǔ gē。 眼底甲兵犹未息,可无壮士挽天河。yǎn dǐ jiǎ bīng yóu wèi xī,kě wú zhuàng shì wǎn tiān hé。

题王良与捕鱼图

张仲深

迤南水陆干戈满,直北关山祲雾多。yí nán shuǐ lù gàn gē mǎn,zhí běi guān shān jìn wù duō。 船尾斫鱼船首饮,人生只合老渔蓑。chuán wěi zhuó yú chuán shǒu yǐn,rén shēng zhǐ hé lǎo yú suō。

隐居图

张仲深

我来江口气如蒸,今日披图眼忽青。wǒ lái jiāng kǒu qì rú zhēng,jīn rì pī tú yǎn hū qīng。 但见林皋发光怪,夜深知有少微星。dàn jiàn lín gāo fā guāng guài,yè shēn zhī yǒu shǎo wēi xīng。

插花挂画图

张仲深

高人杜门不入市,只在西郊结草堂。gāo rén dù mén bù rù shì,zhǐ zài xī jiāo jié cǎo táng。 清事恼怀眠不得,看花看画胜公忙。qīng shì nǎo huái mián bù dé,kàn huā kàn huà shèng gōng máng。

题宗上人画

张仲深

江南六月露华繁,凉叶纷纷晓不翻。jiāng nán liù yuè lù huá fán,liáng yè fēn fēn xiǎo bù fān。 自是故宫风物异,至今烟树满祗园。zì shì gù gōng fēng wù yì,zhì jīn yān shù mǎn zhī yuán。