古诗词

归来三曲送李建中

傅若金

月皎皎兮河汉长,黄鹄在天兮招我以翱翔。yuè jiǎo jiǎo xī hé hàn zhǎng,huáng gǔ zài tiān xī zhāo wǒ yǐ áo xiáng。
天气凉兮夜未央,援鸣琴兮托宫商。tiān qì liáng xī yè wèi yāng,yuán míng qín xī tuō gōng shāng。
商声作兮风摵摵,归来兮天路杳渺不可以终极。shāng shēng zuò xī fēng shè shè,guī lái xī tiān lù yǎo miǎo bù kě yǐ zhōng jí。

傅若金

元临江新喻人,初字汝砺,后改字与砺。少孤贫,刻励于学。工诗文。年甫三十,游京师,虞集、揭傒斯见其诗,皆大称赏之;公卿大夫,皆知其名。后以广州路教授卒。有《傅与砺诗文集》。 傅若金的作品>>

猜您喜欢

中山北道傍丘阜

傅若金

自出城北门,平野亘长云。zì chū chéng běi mén,píng yě gèn zhǎng yún。
道傍多高阜,累累若丘坟。dào bàng duō gāo fù,lèi lèi ruò qiū fén。
丰草为不生,白日何氤氲。fēng cǎo wèi bù shēng,bái rì hé yīn yūn。
焉知非陵墓,下有长逝人。yān zhī fēi líng mù,xià yǒu zhǎng shì rén。
棺椁化为土,衣冠腐为尘。guān guǒ huà wèi tǔ,yī guān fǔ wèi chén。
既往不可见,来者不可闻。jì wǎng bù kě jiàn,lái zhě bù kě wén。
百岁何足恃,为生良自勤。bǎi suì hé zú shì,wèi shēng liáng zì qín。

九日夷山驿

傅若金

驰驱涉长道,时节良易更。chí qū shè zhǎng dào,shí jié liáng yì gèng。
去日能几何?商飙飒以盈。qù rì néng jǐ hé?shāng biāo sà yǐ yíng。
玄蝉号且息,群雁翩南征。xuán chán hào qiě xī,qún yàn piān nán zhēng。
兹辰揆重九,在俗岂殊情。zī chén kuí zhòng jiǔ,zài sú qǐ shū qíng。
抗袂出虚馆,登高望旧京。kàng mèi chū xū guǎn,dēng gāo wàng jiù jīng。
圆穹无留翳,素颢有馀清。yuán qióng wú liú yì,sù hào yǒu yú qīng。
延瞩周四遐,但见古时城。yán zhǔ zhōu sì xiá,dàn jiàn gǔ shí chéng。
颓宫委蔓草,乔岳袭前名。tuí gōng wěi màn cǎo,qiáo yuè xí qián míng。
茫茫阴阳间,感此百虑并。máng máng yīn yáng jiān,gǎn cǐ bǎi lǜ bìng。
我性不解饮,虚觞聊自倾。wǒ xìng bù jiě yǐn,xū shāng liáo zì qīng。

歌风台

傅若金

黔首厌秦暴,龙德奋炎刘。qián shǒu yàn qín bào,lóng dé fèn yán liú。
英雄乘天诛,拔剑起相仇。yīng xióng chéng tiān zhū,bá jiàn qǐ xiāng chóu。
天风隳陵谷,飞云扬九州。tiān fēng huī líng gǔ,fēi yún yáng jiǔ zhōu。
天下事既定,怀土未遑休。tiān xià shì jì dìng,huái tǔ wèi huáng xiū。
置酒宴高台,中厨进庶羞。zhì jiǔ yàn gāo tái,zhōng chú jìn shù xiū。
悲歌落林木,父老皆涕流。bēi gē luò lín mù,fù lǎo jiē tì liú。
功臣日菹醢,壮士从何求。gōng chén rì jū hǎi,zhuàng shì cóng hé qiú。
至今丰沛间,长顾使人愁。zhì jīn fēng pèi jiān,zhǎng gù shǐ rén chóu。
故乡帝所爱,零落遗旧丘。gù xiāng dì suǒ ài,líng luò yí jiù qiū。
大运各有终,圣贤谁能留。dà yùn gè yǒu zhōng,shèng xián shuí néng liú。
焉知万岁后,魂魄复来游。yān zhī wàn suì hòu,hún pò fù lái yóu。

和赵德隆秋夕雨

傅若金

落景翳重城,凝阴起初夕。luò jǐng yì zhòng chéng,níng yīn qǐ chū xī。
萧条飞雨至,散漫轻飙激。xiāo tiáo fēi yǔ zhì,sàn màn qīng biāo jī。
洒幌静弥多,喧檐暴复息。sǎ huǎng jìng mí duō,xuān yán bào fù xī。
清商乱急管,遥怨生离席。qīng shāng luàn jí guǎn,yáo yuàn shēng lí xí。
游子恒念乡,气凄感时易。yóu zi héng niàn xiāng,qì qī gǎn shí yì。
既兴《北风》叹,亦抱《南山》戚。jì xīng běi fēng tàn,yì bào nán shān qī。
晨鸡不废度,征雁无宁翼。chén jī bù fèi dù,zhēng yàn wú níng yì。
向道乖夙期,寸阴违所惜。xiàng dào guāi sù qī,cùn yīn wéi suǒ xī。
咏歌良可兴,幽怀坐填积。yǒng gē liáng kě xīng,yōu huái zuò tián jī。

雪中送宋上舍仲敏归滑州省亲

傅若金

北风何烈烈,雨雪亦雱雱。běi fēng hé liè liè,yǔ xuě yì pāng pāng。
游子去成均,将归古灵昌。yóu zi qù chéng jūn,jiāng guī gǔ líng chāng。
诗书岂不乐,岁晏怀我乡。shī shū qǐ bù lè,suì yàn huái wǒ xiāng。
我乡伊可怀,父母在中堂。wǒ xiāng yī kě huái,fù mǔ zài zhōng táng。
休告亦有时,定省焉可忘。xiū gào yì yǒu shí,dìng shěng yān kě wàng。
浮云逾大伾,白日照宣防。fú yún yú dà pī,bái rì zhào xuān fáng。
子行日已至,送者各尽觞。zi xíng rì yǐ zhì,sòng zhě gè jǐn shāng。
当歌念远游,令我愧中肠。dāng gē niàn yuǎn yóu,lìng wǒ kuì zhōng cháng。

秋日怀揭翰林二首

傅若金

凉风吹庭树,天地何萧索。liáng fēng chuī tíng shù,tiān dì hé xiāo suǒ。
玄蝉寂不鸣,群鸟飞相失。xuán chán jì bù míng,qún niǎo fēi xiāng shī。
寒气日以至,谁能无家室?hán qì rì yǐ zhì,shuí néng wú jiā shì?
驱车望江介,道路焉可述。qū chē wàng jiāng jiè,dào lù yān kě shù。
河济无安流,原野皆荡潏。hé jì wú ān liú,yuán yě jiē dàng yù。
稷黍宁复遗,草木但蒙密。jì shǔ níng fù yí,cǎo mù dàn méng mì。
虎豹无时号,蛇龙多夜出。hǔ bào wú shí hào,shé lóng duō yè chū。
对此不能言,怀人易成疾。duì cǐ bù néng yán,huái rén yì chéng jí。

秋日怀揭翰林二首

傅若金

远行去乡邑,单栖无匹俦。yuǎn xíng qù xiāng yì,dān qī wú pǐ chóu。
黄鹄鸣中天,夙昔乖所求。huáng gǔ míng zhōng tiān,sù xī guāi suǒ qiú。
东西无恒舍,南北异遨游。dōng xī wú héng shě,nán běi yì áo yóu。
同居更离处,谁能心不妯。tóng jū gèng lí chù,shuí néng xīn bù zhóu。
日月逝无厌,弦望疾若流。rì yuè shì wú yàn,xián wàng jí ruò liú。
咫尺逾千里,翘思若三秋。zhǐ chǐ yú qiān lǐ,qiào sī ruò sān qiū。
白露凄以降,寒风忽我遒。bái lù qī yǐ jiàng,hán fēng hū wǒ qiú。
兰芳委岩谷,蔓草靡道周。lán fāng wěi yán gǔ,màn cǎo mí dào zhōu。
君子多思念,感物谅怀愁。jūn zi duō sī niàn,gǎn wù liàng huái chóu。
河海岂无梁,风波安可由。hé hǎi qǐ wú liáng,fēng bō ān kě yóu。
且复加餐饭,无为增隐忧。qiě fù jiā cān fàn,wú wèi zēng yǐn yōu。

四月十四日发京

傅若金

六龙西北驰,群鸟东南翔。liù lóng xī běi chí,qún niǎo dōng nán xiáng。
感我客游士,心神随飞扬。gǎn wǒ kè yóu shì,xīn shén suí fēi yáng。
迢迢逾大河,恍恍越崇冈。tiáo tiáo yú dà hé,huǎng huǎng yuè chóng gāng。
已惊时序易,复念道路长。yǐ jīng shí xù yì,fù niàn dào lù zhǎng。
驱车出东门,浩歌慨以慷。qū chē chū dōng mén,hào gē kǎi yǐ kāng。
燕蓟岂不乐,吴楚为我乡。yàn jì qǐ bù lè,wú chǔ wèi wǒ xiāng。
父母久违离,兄弟不在旁。fù mǔ jiǔ wéi lí,xiōng dì bù zài páng。
当兹遂归去,聊可慰中肠。dāng zī suì guī qù,liáo kě wèi zhōng cháng。

剑门图

傅若金

剑门天下险,亦复天下壮。jiàn mén tiān xià xiǎn,yì fù tiān xià zhuàng。
峥嵘扼西南,气欲轧万象。zhēng róng è xī nán,qì yù yà wàn xiàng。
石壁摩往来,风湍束奔放。shí bì mó wǎng lái,fēng tuān shù bēn fàng。
深蟠虚无底,峭出日月上。shēn pán xū wú dǐ,qiào chū rì yuè shàng。
二仪含崎嵚,万古设眺望。èr yí hán qí qīn,wàn gǔ shè tiào wàng。
一夫或当关,强敌不敢傍。yī fū huò dāng guān,qiáng dí bù gǎn bàng。
胡为昔人国,恃此亦倾丧。hú wèi xī rén guó,shì cǐ yì qīng sàng。
圣朝今无外,皇化极浩荡。shèng cháo jīn wú wài,huáng huà jí hào dàng。
势狭秦汉争,治同唐虞让。shì xiá qín hàn zhēng,zhì tóng táng yú ràng。
乃知不在险,六合德可王。nǎi zhī bù zài xiǎn,liù hé dé kě wáng。
前年南中行,其地少平旷。qián nián nán zhōng xíng,qí dì shǎo píng kuàng。
悬车度重隘,束马下叠嶂。xuán chē dù zhòng ài,shù mǎ xià dié zhàng。
翻疑蜀道坦,剑阁固殊状。fān yí shǔ dào tǎn,jiàn gé gù shū zhuàng。
及此观画图,间关愁西向。jí cǐ guān huà tú,jiān guān chóu xī xiàng。
浮云从中来,日暮一惆怅。fú yún cóng zhōng lái,rì mù yī chóu chàng。

琵琶怨

傅若金

美人挥哀弦,上客叹蛾眉。měi rén huī āi xián,shàng kè tàn é méi。
急响多悲思,孰知心所之。jí xiǎng duō bēi sī,shú zhī xīn suǒ zhī。
感昔奉绸缪,不言生别离。gǎn xī fèng chóu móu,bù yán shēng bié lí。
誓将桃李颜,结君长相思。shì jiāng táo lǐ yán,jié jūn zhǎng xiāng sī。
如何双栖翼,中路忽乖睽。rú hé shuāng qī yì,zhōng lù hū guāi kuí。
不怨欢会难,但恐恩爱亏。bù yuàn huān huì nán,dàn kǒng ēn ài kuī。
含情冀回顾,中曲多苦辞。hán qíng jì huí gù,zhōng qū duō kǔ cí。
君子苟不听,贱妾欲奚为。jūn zi gǒu bù tīng,jiàn qiè yù xī wèi。

团扇辞

傅若金

团扇昔在时,素手不相离。tuán shàn xī zài shí,sù shǒu bù xiāng lí。
凉温得君意,动息亦有仪。liáng wēn dé jūn yì,dòng xī yì yǒu yí。
炎暑良未徂,恩爱讵中衰。yán shǔ liáng wèi cú,ēn ài jù zhōng shuāi。
何言遽相失,一旦弃如遗。hé yán jù xiāng shī,yī dàn qì rú yí。
旧物谅非贵,故心不可移。jiù wù liàng fēi guì,gù xīn bù kě yí。
愿因新人得,持以置君怀。yuàn yīn xīn rén dé,chí yǐ zhì jūn huái。

东溪行为除州万户杨俊卿作

傅若金

东溪主者杨将军,少年领兵多树勋。dōng xī zhǔ zhě yáng jiāng jūn,shǎo nián lǐng bīng duō shù xūn。
心将富贵同流水,身以承平住白云。xīn jiāng fù guì tóng liú shuǐ,shēn yǐ chéng píng zhù bái yún。
闻道云深是溪处,扶桑直对门前路。wén dào yún shēn shì xī chù,fú sāng zhí duì mén qián lù。
青山左抱日光回,寒瀑西连雨声注。qīng shān zuǒ bào rì guāng huí,hán pù xī lián yǔ shēng zhù。
将军临溪乐诗酒,沙鸥水鹤相亲久。jiāng jūn lín xī lè shī jiǔ,shā ōu shuǐ hè xiāng qīn jiǔ。
蜾蠃经年缀鼓鼙,蟏蛸尽日蒙刁斗。guǒ luǒ jīng nián zhuì gǔ pí,xiāo shāo jǐn rì méng diāo dòu。
白团羽扇小纶巾,闲携棋局过比邻。bái tuán yǔ shàn xiǎo lún jīn,xián xié qí jú guò bǐ lín。
舟中有客时寻戴,花底逢人非避秦。zhōu zhōng yǒu kè shí xún dài,huā dǐ féng rén fēi bì qín。
人间何所无丘壑,车马憧憧走城郭。rén jiān hé suǒ wú qiū hè,chē mǎ chōng chōng zǒu chéng guō。
红叶空藏秋渚幽,绿萝自傍春岩落。hóng yè kōng cáng qiū zhǔ yōu,lǜ luó zì bàng chūn yán luò。
近者征南兵未休,荒村穷谷多罹忧。jìn zhě zhēng nán bīng wèi xiū,huāng cūn qióng gǔ duō lí yōu。
愿移部曲隳残寇,却向溪边娱碧流。yuàn yí bù qū huī cán kòu,què xiàng xī biān yú bì liú。

秋夜曲

傅若金

草木摇落雁南飞,文窗皎洁承月辉。cǎo mù yáo luò yàn nán fēi,wén chuāng jiǎo jié chéng yuè huī。
凄风入房露沾扉,红颜含彩垂佩帏,簪金鸣玉扬舞衣。qī fēng rù fáng lù zhān fēi,hóng yán hán cǎi chuí pèi wéi,zān jīn míng yù yáng wǔ yī。
兰缸对耀照君闱,远行胡为未言归。lán gāng duì yào zhào jūn wéi,yuǎn xíng hú wèi wèi yán guī。

天师张大玄祈雪歌

傅若金

至元二年冬不雪,天子夙夜忧黎民。zhì yuán èr nián dōng bù xuě,tiān zi sù yè yōu lí mín。
官庭择日诏方士,台观通天求百神。guān tíng zé rì zhào fāng shì,tái guān tōng tiān qiú bǎi shén。
留侯之孙住龙虎,世领祠官列圭组。liú hóu zhī sūn zhù lóng hǔ,shì lǐng cí guān liè guī zǔ。
凫舄经时谒紫微,凤章半夜飞玄武。fú xì jīng shí yè zǐ wēi,fèng zhāng bàn yè fēi xuán wǔ。
皇天爱民祈可必,腊雪依微应三日。huáng tiān ài mín qí kě bì,là xuě yī wēi yīng sān rì。
望拜还闻在竹宫,受釐忽报临宣室。wàng bài hái wén zài zhú gōng,shòu lí hū bào lín xuān shì。
天地杳默韬玄功,赐余纷纭恩数隆。tiān dì yǎo mò tāo xuán gōng,cì yú fēn yún ēn shù lóng。
请和六气辅元化,常使九州歌岁丰。qǐng hé liù qì fǔ yuán huà,cháng shǐ jiǔ zhōu gē suì fēng。

铜雀砚歌

傅若金

邺中文砖天下奇,流传为砚亦堪悲。yè zhōng wén zhuān tiān xià qí,liú chuán wèi yàn yì kān bēi。
月砌寒倾古台暮,雨犁耕出断钗时。yuè qì hán qīng gǔ tái mù,yǔ lí gēng chū duàn chāi shí。
荒凉火烧狐兔窟,金棺别葬奸雄骨。huāng liáng huǒ shāo hú tù kū,jīn guān bié zàng jiān xióng gǔ。
石麟暗刻魏春秋,铜雀空题汉年月。shí lín àn kè wèi chūn qiū,tóng què kōng tí hàn nián yuè。
可怜此砚依浮世,曾见高筵美人醉。kě lián cǐ yàn yī fú shì,céng jiàn gāo yán měi rén zuì。
行迹犹沾旧袜尘,啼痕已灭新妆泪。xíng jì yóu zhān jiù wà chén,tí hén yǐ miè xīn zhuāng lèi。
向来登践日纷纷,即今磨洗见奇文。xiàng lái dēng jiàn rì fēn fēn,jí jīn mó xǐ jiàn qí wén。
题诗为吊西陵树,地下曹瞒那得闻。tí shī wèi diào xī líng shù,dì xià cáo mán nà dé wén。