古诗词

上巳日感怀

曹之谦

旧游桃李涴丘尘,十六年悲客里春。jiù yóu táo lǐ wò qiū chén,shí liù nián bēi kè lǐ chūn。
浮白可能浇磈磊,踏青聊且慰酸辛。fú bái kě néng jiāo wěi lěi,tà qīng liáo qiě wèi suān xīn。
兰亭修禊人何在?lán tíng xiū xì rén hé zài?
庾信伤心赋又新。yǔ xìn shāng xīn fù yòu xīn。
芳草唤愁花溅泪,东风回首一沾巾。fāng cǎo huàn chóu huā jiàn lèi,dōng fēng huí shǒu yī zhān jīn。

曹之谦

之谦,字益甫,云中应人。幼知力学,早擢巍科。既而与元好问同掾东曹,机务倥偬,商订文字,未尝少辍。北渡后,居平阳者三十馀年,与诸生讲学,一以伊洛为宗,众翕然从之,文风为之一变。所著古文杂诗仅三百首,曰《兑斋文集》。汲郡王恽序之曰:先生之作,其析理知言,择之精,语之详,浑涵经旨,深尚体之工;刊落陈言,及自得之趣。而又抑扬有法,丰约得所。可谓常而知变,醇而不杂者也。 曹之谦的作品>>

猜您喜欢

白菊

曹之谦

数枝的皪照秋清,何物为花乃宁馨。shù zhī de lì zhào qiū qīng,hé wù wèi huā nǎi níng xīn。
玉骨冰肌夸皎洁,风珰月佩想娉婷。yù gǔ bīng jī kuā jiǎo jié,fēng dāng yuè pèi xiǎng pīng tíng。
霜迎叶上迷青女,露下篱边泣素灵。shuāng yíng yè shàng mí qīng nǚ,lù xià lí biān qì sù líng。
见说寒英能愈疾,拟开三径著茅亭。jiàn shuō hán yīng néng yù jí,nǐ kāi sān jìng zhù máo tíng。

红叶

曹之谦

枝上萎黄惨未干,严霜一夕总成丹。zhī shàng wēi huáng cǎn wèi gàn,yán shuāng yī xī zǒng chéng dān。
色烘晓日燕脂暖,影濯秋江蜀锦寒。sè hōng xiǎo rì yàn zhī nuǎn,yǐng zhuó qiū jiāng shǔ jǐn hán。
南雁数声催晼晚,西风几度见凋残。nán yàn shù shēng cuī wǎn wǎn,xī fēng jǐ dù jiàn diāo cán。
横山楼下梨千树,每忆童年九日看。héng shān lóu xià lí qiān shù,měi yì tóng nián jiǔ rì kàn。

北宫

曹之谦

光泰门边避暑宫,翠华南去几年中。guāng tài mén biān bì shǔ gōng,cuì huá nán qù jǐ nián zhōng。
干戈浩荡人情变,池岛荒芜树影空。gàn gē hào dàng rén qíng biàn,chí dǎo huāng wú shù yǐng kōng。
鱼藻有基埋宿草,广寒无殿贮凉风。yú zǎo yǒu jī mái sù cǎo,guǎng hán wú diàn zhù liáng fēng。
登临欲问前朝事,红日西沈碧水东。dēng lín yù wèn qián cháo shì,hóng rì xī shěn bì shuǐ dōng。

寄乡中故人

曹之谦

十年梦绕故山薇,世事悠悠与愿违。shí nián mèng rào gù shān wēi,shì shì yōu yōu yǔ yuàn wéi。
华表未成辽鹤语,青冥空羡塞鸿归。huá biǎo wèi chéng liáo hè yǔ,qīng míng kōng xiàn sāi hóng guī。
云横北岭迷乡眼,尘满西风涴客衣。yún héng běi lǐng mí xiāng yǎn,chén mǎn xī fēng wò kè yī。
为报吾州旧亲识,短书相慰莫令稀。wèi bào wú zhōu jiù qīn shí,duǎn shū xiāng wèi mò lìng xī。

子猷访戴图

曹之谦

兴尽空回雪夜舟,访人虚语亦悠悠。xīng jǐn kōng huí xuě yè zhōu,fǎng rén xū yǔ yì yōu yōu。
须知汾水多奇士,岂独王家一子猷。xū zhī fén shuǐ duō qí shì,qǐ dú wáng jiā yī zi yóu。

梅影

曹之谦

隔窗浑似李夫人,江月多情为返魂。gé chuāng hún shì lǐ fū rén,jiāng yuè duō qíng wèi fǎn hún。
宛是依依旧颜色,向人憔悴立黄昏。wǎn shì yī yī jiù yán sè,xiàng rén qiáo cuì lì huáng hūn。

秋夜

曹之谦

寂寂江城夜向阑,西风吹雁叫云端。jì jì jiāng chéng yè xiàng lán,xī fēng chuī yàn jiào yún duān。
一声远过南楼去,月满碧天秋水寒。yī shēng yuǎn guò nán lóu qù,yuè mǎn bì tiān qiū shuǐ hán。

临潼温泉

曹之谦

琢玉为池浴太真,芙蓉花暖水生春。zuó yù wèi chí yù tài zhēn,fú róng huā nuǎn shuǐ shēng chūn。
谁知寂寞千秋后,留与行人洗路尘。shuí zhī jì mò qiān qiū hòu,liú yǔ xíng rén xǐ lù chén。

长安早发

曹之谦

行李匆匆浐水头,雨馀凉气动新秋。xíng lǐ cōng cōng chǎn shuǐ tóu,yǔ yú liáng qì dòng xīn qiū。
五更马上还家梦,先逐西风到晋州。wǔ gèng mǎ shàng hái jiā mèng,xiān zhú xī fēng dào jìn zhōu。

秋夜闻笛

曹之谦

云净寒空月满楼,何人横玉叶清秋。yún jìng hán kōng yuè mǎn lóu,hé rén héng yù yè qīng qiū。
《梁州》才罢《伊州》起,不尽关山此夜愁。liáng zhōu cái bà yī zhōu qǐ,bù jǐn guān shān cǐ yè chóu。

废宫

曹之谦

断砖残础碎盘花,辇路荒凉蔓草遮。duàn zhuān cán chǔ suì pán huā,niǎn lù huāng liáng màn cǎo zhē。
玉殿朱楼俱不见,坏墙嶾嶙绕人家。yù diàn zhū lóu jù bù jiàn,huài qiáng yǐn lín rào rén jiā。

过茹越岭有感

曹之谦

山川良是昔人非,北望松楸泪满衣。shān chuān liáng shì xī rén fēi,běi wàng sōng qiū lèi mǎn yī。
三十馀年成底事,全家南渡一身归。sān shí yú nián chéng dǐ shì,quán jiā nán dù yī shēn guī。

蒲津晚渡

曹之谦

黄河城下水沄沄,船去船来几夕曛。huáng hé chéng xià shuǐ yún yún,chuán qù chuán lái jǐ xī xūn。
老尽津头垂钓客,柳阴相对白鸥群。lǎo jǐn jīn tóu chuí diào kè,liǔ yīn xiāng duì bái ōu qún。

送梁仲文

曹之谦

圣人既已没,圣道遂不传。shèng rén jì yǐ méi,shèng dào suì bù chuán。
异端壅正途,榛塞逾千年。yì duān yōng zhèng tú,zhēn sāi yú qiān nián。
大儒起相承,辟之斯廓然。dà rú qǐ xiāng chéng,pì zhī sī kuò rán。
濂溪回北流,伊洛开洪源。lián xī huí běi liú,yī luò kāi hóng yuán。
学者有适从,披云见青天。xué zhě yǒu shì cóng,pī yún jiàn qīng tiān。
我生虽多难,闻道早有缘。wǒ shēng suī duō nán,wén dào zǎo yǒu yuán。
中岁苦病目,不得深穷研。zhōng suì kǔ bìng mù,bù dé shēn qióng yán。
梁君河东秀,意气凌孤骞。liáng jūn hé dōng xiù,yì qì líng gū qiān。
探道得奥阃,辩说如河悬。tàn dào dé ào kǔn,biàn shuō rú hé xuán。
所知非苟知,而亦允蹈焉。suǒ zhī fēi gǒu zhī,ér yì yǔn dǎo yān。
出入口耳者,彼我奚足言。chū rù kǒu ěr zhě,bǐ wǒ xī zú yán。
却来自秦京,过我汾水边。què lái zì qín jīng,guò wǒ fén shuǐ biān。
未几复言别,长途北之燕。wèi jǐ fù yán bié,zhǎng tú běi zhī yàn。
行看奋六翮,高举凌云烟。xíng kàn fèn liù hé,gāo jǔ líng yún yān。
功成名遂后,归老河之湍。gōng chéng míng suì hòu,guī lǎo hé zhī tuān。
相从讲圣学,与子长周旋。xiāng cóng jiǎng shèng xué,yǔ zi zhǎng zhōu xuán。

变白头吟

曹之谦

梧桐不独老,鸳鸯亦双死。wú tóng bù dú lǎo,yuān yāng yì shuāng sǐ。
静女怀真心,循夫正如此。jìng nǚ huái zhēn xīn,xún fū zhèng rú cǐ。
奈何及末流,不知再醮羞。nài hé jí mò liú,bù zhī zài jiào xiū。
中路多反目,几人能白头。zhōng lù duō fǎn mù,jǐ rén néng bái tóu。
君不见会稽愚妇轻负薪,不肯终身事买臣。jūn bù jiàn huì jī yú fù qīng fù xīn,bù kěn zhōng shēn shì mǎi chén。
一朝归佩太守印,悔望车尘那敢近。yī cháo guī pèi tài shǒu yìn,huǐ wàng chē chén nà gǎn jìn。
人生赋命自不齐,贫贱富贵各有时。rén shēng fù mìng zì bù qí,pín jiàn fù guì gè yǒu shí。
随鸡逐狗听所适,世事悠悠争得知。suí jī zhú gǒu tīng suǒ shì,shì shì yōu yōu zhēng dé zhī。
37123