古诗词

送梁仲文

曹之谦

圣人既已没,圣道遂不传。shèng rén jì yǐ méi,shèng dào suì bù chuán。
异端壅正途,榛塞逾千年。yì duān yōng zhèng tú,zhēn sāi yú qiān nián。
大儒起相承,辟之斯廓然。dà rú qǐ xiāng chéng,pì zhī sī kuò rán。
濂溪回北流,伊洛开洪源。lián xī huí běi liú,yī luò kāi hóng yuán。
学者有适从,披云见青天。xué zhě yǒu shì cóng,pī yún jiàn qīng tiān。
我生虽多难,闻道早有缘。wǒ shēng suī duō nán,wén dào zǎo yǒu yuán。
中岁苦病目,不得深穷研。zhōng suì kǔ bìng mù,bù dé shēn qióng yán。
梁君河东秀,意气凌孤骞。liáng jūn hé dōng xiù,yì qì líng gū qiān。
探道得奥阃,辩说如河悬。tàn dào dé ào kǔn,biàn shuō rú hé xuán。
所知非苟知,而亦允蹈焉。suǒ zhī fēi gǒu zhī,ér yì yǔn dǎo yān。
出入口耳者,彼我奚足言。chū rù kǒu ěr zhě,bǐ wǒ xī zú yán。
却来自秦京,过我汾水边。què lái zì qín jīng,guò wǒ fén shuǐ biān。
未几复言别,长途北之燕。wèi jǐ fù yán bié,zhǎng tú běi zhī yàn。
行看奋六翮,高举凌云烟。xíng kàn fèn liù hé,gāo jǔ líng yún yān。
功成名遂后,归老河之湍。gōng chéng míng suì hòu,guī lǎo hé zhī tuān。
相从讲圣学,与子长周旋。xiāng cóng jiǎng shèng xué,yǔ zi zhǎng zhōu xuán。

曹之谦

之谦,字益甫,云中应人。幼知力学,早擢巍科。既而与元好问同掾东曹,机务倥偬,商订文字,未尝少辍。北渡后,居平阳者三十馀年,与诸生讲学,一以伊洛为宗,众翕然从之,文风为之一变。所著古文杂诗仅三百首,曰《兑斋文集》。汲郡王恽序之曰:先生之作,其析理知言,择之精,语之详,浑涵经旨,深尚体之工;刊落陈言,及自得之趣。而又抑扬有法,丰约得所。可谓常而知变,醇而不杂者也。 曹之谦的作品>>

猜您喜欢

闲中作

曹之谦

雄鸡啼一声,惊起五更睡。xióng jī tí yī shēng,jīng qǐ wǔ gèng shuì。
出门何扰扰,竞逐名与利。chū mén hé rǎo rǎo,jìng zhú míng yǔ lì。
冥冥车马尘,白日暗城市。míng míng chē mǎ chén,bái rì àn chéng shì。
萧条蓬蒿居,独有羲皇地。xiāo tiáo péng hāo jū,dú yǒu xī huáng dì。
高情杳秋云,静性凝止水。gāo qíng yǎo qiū yún,jìng xìng níng zhǐ shuǐ。
俯仰天地间,澹然无一事。fǔ yǎng tiān dì jiān,dàn rán wú yī shì。

感寓二首

曹之谦

中林有幽兰,罗生杂众草。zhōng lín yǒu yōu lán,luó shēng zá zhòng cǎo。
地僻人不知,芬芳空自好。dì pì rén bù zhī,fēn fāng kōng zì hǎo。
严霜凋古木,岁晚难独保。yán shuāng diāo gǔ mù,suì wǎn nán dú bǎo。
愿充君子佩,探撷尚未早。yuàn chōng jūn zi pèi,tàn xié shàng wèi zǎo。
安得清风来,吹香出林表。ān dé qīng fēng lái,chuī xiāng chū lín biǎo。

感寓二首

曹之谦

高林夹金井,修竹连清池。gāo lín jiā jīn jǐng,xiū zhú lián qīng chí。
梧叶既薿薿,竹实亦累累。wú yè jì nǐ nǐ,zhú shí yì lèi lèi。
可栖复可食,凤鸟来何时?kě qī fù kě shí,fèng niǎo lái hé shí?
重华不得见,韶乐何能为。zhòng huá bù dé jiàn,sháo lè hé néng wèi。
日暮空叹息,萧瑟寒风吹。rì mù kōng tàn xī,xiāo sè hán fēng chuī。

东坡赤壁图

曹之谦

先生矫矫人中龙,京尘千丈不可容。xiān shēng jiǎo jiǎo rén zhōng lóng,jīng chén qiān zhàng bù kě róng。
五年一梦落江海,翩然野鹤开囚笼。wǔ nián yī mèng luò jiāng hǎi,piān rán yě hè kāi qiú lóng。
雪堂闭户读书史,兴来飘然弄云水。xuě táng bì hù dú shū shǐ,xīng lái piāo rán nòng yún shuǐ。
黄泥坂下醉三更,赤壁矶头航一苇。huáng ní bǎn xià zuì sān gèng,chì bì jī tóu háng yī wěi。
明月清风共一江,迈往之气无由降。míng yuè qīng fēng gòng yī jiāng,mài wǎng zhī qì wú yóu jiàng。
酒酣作赋记清赏,袖有巨笔如长杠。jiǔ hān zuò fù jì qīng shǎng,xiù yǒu jù bǐ rú zhǎng gāng。
一朝骑鲸寻李白,人间俯仰成今昔。yī cháo qí jīng xún lǐ bái,rén jiān fǔ yǎng chéng jīn xī。
续弦无处觅鸾胶,见画思公空叹息。xù xián wú chù mì luán jiāo,jiàn huà sī gōng kōng tàn xī。

风雪障面图

曹之谦

顽云暗空雪正飞,老木僵折溪流澌。wán yún àn kōng xuě zhèng fēi,lǎo mù jiāng zhé xī liú sī。
弊裘羸马奈寒子,便面障风何所之。bì qiú léi mǎ nài hán zi,biàn miàn zhàng fēng hé suǒ zhī。
仆夫徒行亦良苦,吻噤不语心应语。pū fū tú xíng yì liáng kǔ,wěn jìn bù yǔ xīn yīng yǔ。
人生受冻分岂无,但愿不作君家奴。rén shēng shòu dòng fēn qǐ wú,dàn yuàn bù zuò jūn jiā nú。

秋日杂诗

曹之谦

山中有佳人,《考槃》歌在涧。shān zhōng yǒu jiā rén,kǎo pán gē zài jiàn。
别来今几时,岁月忽已晏。bié lái jīn jǐ shí,suì yuè hū yǐ yàn。
相思不得书,矫首望飞雁。xiāng sī bù dé shū,jiǎo shǒu wàng fēi yàn。

秋风亭故基

曹之谦

危亭冠雉堞,飞构何崔嵬。wēi tíng guān zhì dié,fēi gòu hé cuī wéi。
一夕堕劫火,变化成烟灰。yī xī duò jié huǒ,biàn huà chéng yān huī。
颓基翳蓬蒿,坏道封莓苔。tuí jī yì péng hāo,huài dào fēng méi tái。
萧条古城上,空有秋风来。xiāo tiáo gǔ chéng shàng,kōng yǒu qiū fēng lái。
37123