古诗词

闻鹃

杨公远

春阑闻杜宇,归去意难禁。chūn lán wén dù yǔ,guī qù yì nán jìn。
蜀道连天崄,郫城隐雾深。shǔ dào lián tiān xiǎn,pí chéng yǐn wù shēn。
差池当日事,懊恨此生心。chà chí dāng rì shì,ào hèn cǐ shēng xīn。
阅世多兴废,君休忆故林。yuè shì duō xīng fèi,jūn xiū yì gù lín。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

次程国舍

杨公远

欲坐春风欠宿缘,识荆琳宇忆当年。yù zuò chūn fēng qiàn sù yuán,shí jīng lín yǔ yì dāng nián。
初逢脱略知心地,再见从容值暑天。chū féng tuō lüè zhī xīn dì,zài jiàn cóng róng zhí shǔ tiān。
万卷诗书君有种,一犁烟雨我无田。wàn juǎn shī shū jūn yǒu zhǒng,yī lí yān yǔ wǒ wú tián。
晓来喜报檐前鹊,忽得珠玑璨两篇。xiǎo lái xǐ bào yán qián què,hū dé zhū jī càn liǎng piān。

九日

杨公远

满城风雨霍然开,不负登临亦快哉。mǎn chéng fēng yǔ huò rán kāi,bù fù dēng lín yì kuài zāi。
时俗半无乌帽堕,世情那有白衣来。shí sú bàn wú wū mào duò,shì qíng nà yǒu bái yī lái。
且沽薄酒酬佳节,欲赋新诗愧短才。qiě gū báo jiǔ chóu jiā jié,yù fù xīn shī kuì duǎn cái。
折得黄花簪两鬓,任渠两鬓自毰毸。zhé dé huáng huā zān liǎng bìn,rèn qú liǎng bìn zì péi sāi。

十日宋省斋有诗谓不及同登南山独步乌聊山

杨公远

我辈登高崄更遥,闻君独步上乌聊。wǒ bèi dēng gāo xiǎn gèng yáo,wén jūn dú bù shàng wū liáo。
休嗟昨日浑无兴,须信明年尚有条。xiū jiē zuó rì hún wú xīng,xū xìn míng nián shàng yǒu tiáo。
节后黄花香未减,年高黑鬓雪偏饶。jié hòu huáng huā xiāng wèi jiǎn,nián gāo hēi bìn xuě piān ráo。
拂笺续罢新诗句,回首重阳越一朝。fú jiān xù bà xīn shī jù,huí shǒu zhòng yáng yuè yī cháo。

孙芝田见示吟编一诗卷锦

杨公远

细诵芝田诗一编,了无斧凿自天然。xì sòng zhī tián shī yī biān,le wú fǔ záo zì tiān rán。
豪雄虹抹斜阳外,雅淡梅横缺月边。háo xióng hóng mǒ xié yáng wài,yǎ dàn méi héng quē yuè biān。
点石化金非是幻,脱胎换骨欲成仙。diǎn shí huà jīn fēi shì huàn,tuō tāi huàn gǔ yù chéng xiān。
个般才调真难敌,行看鸡林声价传。gè bān cái diào zhēn nán dí,xíng kàn jī lín shēng jià chuán。

重阳已过半月菊花方开

杨公远

过了重阳半月馀,菊花方见放东篱。guò le zhòng yáng bàn yuè yú,jú huā fāng jiàn fàng dōng lí。
香清不减登山日,色好偏过泛酒时。xiāng qīng bù jiǎn dēng shān rì,sè hǎo piān guò fàn jiǔ shí。
餐落英真成浪语,存荒径岂是虚辞。cān luò yīng zhēn chéng làng yǔ,cún huāng jìng qǐ shì xū cí。
生来宁耐风霜挫,晚节腾芳满世知。shēng lái níng nài fēng shuāng cuò,wǎn jié téng fāng mǎn shì zhī。

重阳已过半月菊花方开

杨公远

西风转北又旬馀,才见黄花粲短篱。xī fēng zhuǎn běi yòu xún yú,cái jiàn huáng huā càn duǎn lí。
底事不开重九日,何心却趁小春时。dǐ shì bù kāi zhòng jiǔ rì,hé xīn què chèn xiǎo chūn shí。
芳传栗里陶潜径,香入离骚屈子辞。fāng chuán lì lǐ táo qián jìng,xiāng rù lí sāo qū zi cí。
不肯趋时真隐逸,岂教尘世俗人知。bù kěn qū shí zhēn yǐn yì,qǐ jiào chén shì sú rén zhī。

万竹乃竹洲曾孙也万竹子常新恩弃儒于乾明入道伯父友梅以诗饯之因次韵

杨公远

洲上檀栾竹万竿,此君得所一般般。zhōu shàng tán luán zhú wàn gān,cǐ jūn dé suǒ yī bān bān。
根虽易地终无异,操直参天也不难。gēn suī yì dì zhōng wú yì,cāo zhí cān tiān yě bù nán。
冠借皮为疑斗灿,杖凭枝作觉龙寒。guān jiè pí wèi yí dòu càn,zhàng píng zhī zuò jué lóng hán。
步虚词罢幽闲处,好勘黄庭悟寸丹。bù xū cí bà yōu xián chù,hǎo kān huáng tíng wù cùn dān。

昨携拙稿呈康使君郢正以诗促之

杨公远

昨携拙稿乞挥斤,安敢颙颙觊赏音。zuó xié zhuō gǎo qǐ huī jīn,ān gǎn yóng yóng jì shǎng yīn。
明月清风聊寓意,孤峰绝岸颇留心。míng yuè qīng fēng liáo yù yì,gū fēng jué àn pǒ liú xīn。
驽逢伯乐方增重,剑遇张华免陆沈。nú féng bó lè fāng zēng zhòng,jiàn yù zhāng huá miǎn lù shěn。
肯把灵丹攻鄙俗,珍藏何啻万黄金。kěn bǎ líng dān gōng bǐ sú,zhēn cáng hé chì wàn huáng jīn。

次文长老

杨公远

久向人间脱俗缘,了无挂碍度年年。jiǔ xiàng rén jiān tuō sú yuán,le wú guà ài dù nián nián。
一尘不惹菩提树,四大俱空兜率天。yī chén bù rě pú tí shù,sì dà jù kōng dōu lǜ tiān。
闲爇篆香供鼻观,静翻贝叶养心田。xián ruò zhuàn xiāng gōng bí guān,jìng fān bèi yè yǎng xīn tián。
推敲对景清吟处,应是浑无蔬笋篇。tuī qiāo duì jǐng qīng yín chù,yīng shì hún wú shū sǔn piān。

次乾明观汪新恩

杨公远

家世桃源越几年,蓦携书卷觅安全。jiā shì táo yuán yuè jǐ nián,mò xié shū juǎn mì ān quán。
来寻竹所山房处,为结梅花纸帐缘。lái xún zhú suǒ shān fáng chù,wèi jié méi huā zhǐ zhàng yuán。
白鹤词歌明月下,黄庭经勘晚风前。bái hè cí gē míng yuè xià,huáng tíng jīng kān wǎn fēng qián。
他时九转功成后,稳驾真人莲叶船。tā shí jiǔ zhuǎn gōng chéng hòu,wěn jià zhēn rén lián yè chuán。

省斋寄诗用韵走笔以谢

杨公远

每思分袂岁寒天,又见荷钱贴水圆。měi sī fēn mèi suì hán tiān,yòu jiàn hé qián tiē shuǐ yuán。
月落梁间清夜后,云生江上晚风前。yuè luò liáng jiān qīng yè hòu,yún shēng jiāng shàng wǎn fēng qián。
题诗茧纸无由达,结梦花屏又复还。tí shī jiǎn zhǐ wú yóu dá,jié mèng huā píng yòu fù hái。
会晤未龟空怅恨,何时握手共欢然。huì wù wèi guī kōng chàng hèn,hé shí wò shǒu gòng huān rán。

省斋寄诗用韵走笔以谢

杨公远

竟日昏昏醉梦中,俄惊绿暗石榴红。jìng rì hūn hūn zuì mèng zhōng,é jīng lǜ àn shí liú hóng。
两三个月书全杳,四五篇诗信忽通。liǎng sān gè yuè shū quán yǎo,sì wǔ piān shī xìn hū tōng。
身世愧无鸿鹄志,交情叹作马牛风。shēn shì kuì wú hóng gǔ zhì,jiāo qíng tàn zuò mǎ niú fēng。
如今暂效相如计,较著无声迥不同。rú jīn zàn xiào xiāng rú jì,jiào zhù wú shēng jiǒng bù tóng。

黄山中用省斋韵见寄次韵谢

杨公远

话别匆匆二月天,回眸两见月亏圆。huà bié cōng cōng èr yuè tiān,huí móu liǎng jiàn yuè kuī yuán。
数声乾鹊才闻后,一幅鸾笺忽堕前。shù shēng qián què cái wén hòu,yī fú luán jiān hū duò qián。
风雨对床何日遂,雁鱼传信几时还。fēng yǔ duì chuáng hé rì suì,yàn yú chuán xìn jǐ shí hái。
每逢骚客论心处,说着山中意悄然。měi féng sāo kè lùn xīn chù,shuō zhe shān zhōng yì qiāo rán。

黄山中用省斋韵见寄次韵谢

杨公远

幽窗兀兀坐愁中,忽拜山中小篆红。yōu chuāng wù wù zuò chóu zhōng,hū bài shān zhōng xiǎo zhuàn hóng。
心事尽从诗里见,交情全在帖间通。xīn shì jǐn cóng shī lǐ jiàn,jiāo qíng quán zài tiē jiān tōng。
从容笑语知何日,老草赓酬寄便风。cóng róng xiào yǔ zhī hé rì,lǎo cǎo gēng chóu jì biàn fēng。
多谢绨袍尤恋恋,个般襟度有谁同。duō xiè tí páo yóu liàn liàn,gè bān jīn dù yǒu shuí tóng。

康使君惠诗借韵谢

杨公远

几幅生绡扫麝煤,枯梢黏藓石封苔。jǐ fú shēng xiāo sǎo shè méi,kū shāo nián xiǎn shí fēng tái。
布成野水云山去,博得金章玉句来。bù chéng yě shuǐ yún shān qù,bó dé jīn zhāng yù jù lái。
眉白自惭非我有,眼青多藉为侬开。méi bái zì cán fēi wǒ yǒu,yǎn qīng duō jí wèi nóng kāi。
一经题品多增价,古锦光芒亦壮哉。yī jīng tí pǐn duō zēng jià,gǔ jǐn guāng máng yì zhuàng zāi。