古诗词

再用韵

杨公远

数椽攲欲压,仿佛玉川庐。shù chuán qī yù yā,fǎng fú yù chuān lú。
不结市朝梦,惟便水竹居。bù jié shì cháo mèng,wéi biàn shuǐ zhú jū。
静中谙世味,贫里见亲疏。jìng zhōng ān shì wèi,pín lǐ jiàn qīn shū。
忽怪幽池涨,元通灌稻渠。hū guài yōu chí zhǎng,yuán tōng guàn dào qú。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

次吴篁屿山行

杨公远

诘曲深林小径斜,杖藜徐步访山家。jí qū shēn lín xiǎo jìng xié,zhàng lí xú bù fǎng shān jiā。
老翁□□无祗待,禁酒官严又禁茶。lǎo wēng wú zhī dài,jìn jiǔ guān yán yòu jìn chá。

吊讷相次仲宣韵

杨公远

两字清忠帝衮褒,都缘稳把济川篙。liǎng zì qīng zhōng dì gǔn bāo,dōu yuán wěn bǎ jì chuān gāo。
后来诸老多成败,何似先生勇退高。hòu lái zhū lǎo duō chéng bài,hé shì xiān shēng yǒng tuì gāo。

吊讷相次仲宣韵

杨公远

官居鼎鼐只儒酸,雅淡襟期耐岁寒。guān jū dǐng nài zhǐ rú suān,yǎ dàn jīn qī nài suì hán。
拂袖乘箕天上去,斑斑青史后人看。fú xiù chéng jī tiān shàng qù,bān bān qīng shǐ hòu rén kàn。

宫词

杨公远

燕语莺啼日正长,六宫桃李闹春光。yàn yǔ yīng tí rì zhèng zhǎng,liù gōng táo lǐ nào chūn guāng。
妾身虽未承恩泽,却喜君恩泽万方。qiè shēn suī wèi chéng ēn zé,què xǐ jūn ēn zé wàn fāng。

次敏斋陈先生月艇

杨公远

小池新舣野航轻,分得江湖一段清。xiǎo chí xīn yǐ yě háng qīng,fēn dé jiāng hú yī duàn qīng。
最是好天良月夜,婵娟冷浸入窗明。zuì shì hǎo tiān liáng yuè yè,chán juān lěng jìn rù chuāng míng。

大佛头次程斗山

杨公远

丈六金身本自然,如今丈六未齐肩。zhàng liù jīn shēn běn zì rán,rú jīn zhàng liù wèi qí jiān。
当时若起亭亭立,只恐才馀尺五天。dāng shí ruò qǐ tíng tíng lì,zhǐ kǒng cái yú chǐ wǔ tiān。

清明后旬日不闻鹃

杨公远

过了清明又一旬,不闻杜宇免伤情。guò le qīng míng yòu yī xún,bù wén dù yǔ miǎn shāng qíng。
算渠会得羁人意,应向山林僻处鸣。suàn qú huì dé jī rén yì,yīng xiàng shān lín pì chù míng。

闰九日

杨公远

九日重逢恼肺肠,世情底事便炎凉。jiǔ rì zhòng féng nǎo fèi cháng,shì qíng dǐ shì biàn yán liáng。
今朝有酒还堪醉,不信黄花不复香。jīn cháo yǒu jiǔ hái kān zuì,bù xìn huáng huā bù fù xiāng。

促织

杨公远

促人机杼意殊深,彻夜啾啾不绝吟。cù rén jī zhù yì shū shēn,chè yè jiū jiū bù jué yín。
莫入五侯庭院去,青蛾红粉少知心。mò rù wǔ hóu tíng yuàn qù,qīng é hóng fěn shǎo zhī xīn。

再谒紫极宫

杨公远

一去重来已十年,头颅堪笑尚依然。yī qù zhòng lái yǐ shí nián,tóu lú kān xiào shàng yī rán。
何当了却尘纷事,来结梅花纸帐缘。hé dāng le què chén fēn shì,lái jié méi huā zhǐ zhàng yuán。

池塘生春草

杨公远

燕寝凝香梦更清,梦回得句快吟情。yàn qǐn níng xiāng mèng gèng qīng,mèng huí dé jù kuài yín qíng。
可怜人化辽天鹤,池上年年草自生。kě lián rén huà liáo tiān hè,chí shàng nián nián cǎo zì shēng。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

倚遍阑干日欲斜,春光撩动客思家。yǐ biàn lán gàn rì yù xié,chūn guāng liāo dòng kè sī jiā。
园丁颇识人岑寂,特地携来四品花。yuán dīng pǒ shí rén cén jì,tè dì xié lái sì pǐn huā。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

玉蕊花开触处芳,瓷瓶安顿细平章。yù ruǐ huā kāi chù chù fāng,cí píng ān dùn xì píng zhāng。
怕渠不肯梅花弟,能趁春风七里香。pà qú bù kěn méi huā dì,néng chèn chūn fēng qī lǐ xiāng。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

百叶夭桃簇绛绡,向人含笑态妖娆。bǎi yè yāo táo cù jiàng xiāo,xiàng rén hán xiào tài yāo ráo。
开元天子曾抬举,簪向妃冠恨便消。kāi yuán tiān zi céng tái jǔ,zān xiàng fēi guān hèn biàn xiāo。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

西蜀名花别样芳,玉环睡起试新妆。xī shǔ míng huā bié yàng fāng,yù huán shuì qǐ shì xīn zhuāng。
化工还有无情处,只与胭脂不与香。huà gōng hái yǒu wú qíng chù,zhǐ yǔ yān zhī bù yǔ xiāng。