古诗词

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

失笑如何了此生,须教日日醉乌程。shī xiào rú hé le cǐ shēng,xū jiào rì rì zuì wū chéng。
是非不较人情好,穷达休论世路平。shì fēi bù jiào rén qíng hǎo,qióng dá xiū lùn shì lù píng。
钓月耕云何限乐,枕流漱石有馀清。diào yuè gēng yún hé xiàn lè,zhěn liú shù shí yǒu yú qīng。
近来转觉身强健,剩喜双瞳炯炯明。jìn lái zhuǎn jué shēn qiáng jiàn,shèng xǐ shuāng tóng jiǒng jiǒng míng。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

诗谒按察疏斋赐贱号二大字赋诗以谢

杨公远

幸披云雾睹青天,尽道山人有宿缘。xìng pī yún wù dǔ qīng tiān,jǐn dào shān rén yǒu sù yuán。
得坐春风才半日,胜居尘世已千年。dé zuò chūn fēng cái bàn rì,shèng jū chén shì yǐ qiān nián。
槎枯许到银河畔,葭老容依玉树边。chá kū xǔ dào yín hé pàn,jiā lǎo róng yī yù shù biān。
两字光芒关不住,私心犹敢觅新篇。liǎng zì guāng máng guān bù zhù,sī xīn yóu gǎn mì xīn piān。

清明

杨公远

清明又向客中过,忆著家山事若何。qīng míng yòu xiàng kè zhōng guò,yì zhù jiā shān shì ruò hé。
未及扫松徒怅恨,偶因得句漫吟哦。wèi jí sǎo sōng tú chàng hèn,ǒu yīn dé jù màn yín ó。
六旬身世忧怀少,九十春光阴雨多。liù xún shēn shì yōu huái shǎo,jiǔ shí chūn guāng yīn yǔ duō。
对景岂宜虚负却,把杯须拚醉颜酡。duì jǐng qǐ yí xū fù què,bǎ bēi xū pàn zuì yán tuó。

游水西次吴秋涧韵

杨公远

松阴石径绝纤埃,缓步行春得得来。sōng yīn shí jìng jué xiān āi,huǎn bù xíng chūn dé dé lái。
风景一川诗料足,楼台两岸画图开。fēng jǐng yī chuān shī liào zú,lóu tái liǎng àn huà tú kāi。
山花乱插髼松鬓,村酒频倾潋滟杯。shān huā luàn chā péng sōng bìn,cūn jiǔ pín qīng liàn yàn bēi。
扶醉归来天欲莫,数声鼓角又相催。fú zuì guī lái tiān yù mò,shù shēng gǔ jiǎo yòu xiāng cuī。

饯卢按察

杨公远

轺车至日岁将更,又趁薰风理去程。yáo chē zhì rì suì jiāng gèng,yòu chèn xūn fēng lǐ qù chéng。
历遍山城留好句,苏回民瘼快舆情。lì biàn shān chéng liú hǎo jù,sū huí mín mò kuài yú qíng。
人言但有官如此,世道应无事不平。rén yán dàn yǒu guān rú cǐ,shì dào yīng wú shì bù píng。
只恐江东难久驻,看看诏趣秉钧衡。zhǐ kǒng jiāng dōng nán jiǔ zhù,kàn kàn zhào qù bǐng jūn héng。

借虚翁涌金门城望五诗韵以写幽居之兴

杨公远

数竿修竹半池荷,密掩柴门少客过。shù gān xiū zhú bàn chí hé,mì yǎn chái mén shǎo kè guò。
笔底画能希李郭,囊中诗欠似阴何。bǐ dǐ huà néng xī lǐ guō,náng zhōng shī qiàn shì yīn hé。
一心夜月炯长在,两鬓秋霜积未多。yī xīn yè yuè jiǒng zhǎng zài,liǎng bìn qiū shuāng jī wèi duō。
花甲明年重数起,幸逢尘世息兵戈。huā jiǎ míng nián zhòng shù qǐ,xìng féng chén shì xī bīng gē。

借虚翁涌金门城望五诗韵以写幽居之兴

杨公远

半生迹未历江湖,辟地东郊旋剪芜。bàn shēng jì wèi lì jiāng hú,pì dì dōng jiāo xuán jiǎn wú。
结屋池边尘自少,莳梅窗外俗全无。jié wū chí biān chén zì shǎo,shí méi chuāng wài sú quán wú。
偶来啜茗谢良友,不肯趋时愧腐儒。ǒu lái chuài míng xiè liáng yǒu,bù kěn qū shí kuì fǔ rú。
却笑一寒难措手,欲裨短褐拆天吴。què xiào yī hán nán cuò shǒu,yù bì duǎn hè chāi tiān wú。

借虚翁涌金门城望五诗韵以写幽居之兴

杨公远

时光迅速走双轮,忽忆前朝事已陈。shí guāng xùn sù zǒu shuāng lún,hū yì qián cháo shì yǐ chén。
门外难交骑马客,竹边惟结话诗人。mén wài nán jiāo qí mǎ kè,zhú biān wéi jié huà shī rén。
生来岂羡陶朱富,老去宁甘原宪贫。shēng lái qǐ xiàn táo zhū fù,lǎo qù níng gān yuán xiàn pín。
处世自怜浑不解,江山聊助笔头春。chù shì zì lián hún bù jiě,jiāng shān liáo zhù bǐ tóu chūn。

借虚翁涌金门城望五诗韵以写幽居之兴

杨公远

细撚吟髭谩赋诗,骚人那敢与争驰。xì niǎn yín zī mán fù shī,sāo rén nà gǎn yǔ zhēng chí。
倾杯对月风清夜,倚杖观山云敛时。qīng bēi duì yuè fēng qīng yè,yǐ zhàng guān shān yún liǎn shí。
世事安危浑莫问,人生得失底须悲。shì shì ān wēi hún mò wèn,rén shēng dé shī dǐ xū bēi。
何当琢就梅花句,付与高楼画角吹。hé dāng zuó jiù méi huā jù,fù yǔ gāo lóu huà jiǎo chuī。

借虚翁涌金门城望五诗韵以写幽居之兴

杨公远

堂标野趣岂虚传,坐看朝岚与夕烟。táng biāo yě qù qǐ xū chuán,zuò kàn cháo lán yǔ xī yān。
支径萦迂斜傍竹,幽池清浅倒涵天。zhī jìng yíng yū xié bàng zhú,yōu chí qīng qiǎn dào hán tiān。
少年心付沾泥絮,晚景身犹顺水船。shǎo nián xīn fù zhān ní xù,wǎn jǐng shēn yóu shùn shuǐ chuán。
却喜传家惟老砚,麝煤磨尽可曾穿。què xǐ chuán jiā wéi lǎo yàn,shè méi mó jǐn kě céng chuān。

感怀

杨公远

桂薪玉米转煎熬,口体区区不胜劳。guì xīn yù mǐ zhuǎn jiān áo,kǒu tǐ qū qū bù shèng láo。
今日难谋明日计,老年徒羡少年豪。jīn rì nán móu míng rì jì,lǎo nián tú xiàn shǎo nián háo。
皮肤剥落诗方熟,鬓发沧浪画愈高。pí fū bō luò shī fāng shú,bìn fā cāng làng huà yù gāo。
自顾一寒成感慨,有谁能肯解绨袍。zì gù yī hán chéng gǎn kǎi,yǒu shuí néng kěn jiě tí páo。

感怀

杨公远

长吟抱膝更欷歔,较著前时迥不如。zhǎng yín bào xī gèng xī xū,jiào zhù qián shí jiǒng bù rú。
世事看来巢幕燕,人生勘破上竿鱼。shì shì kàn lái cháo mù yàn,rén shēng kān pò shàng gān yú。
投非所好缘工瑟,见匪相知懒曳裾。tóu fēi suǒ hǎo yuán gōng sè,jiàn fěi xiāng zhī lǎn yè jū。
造物岂应私困我,还须水到自成渠。zào wù qǐ yīng sī kùn wǒ,hái xū shuǐ dào zì chéng qú。

书怀

杨公远

检点头颅发半丝,老来刬地费支持。jiǎn diǎn tóu lú fā bàn sī,lǎo lái chǎn dì fèi zhī chí。
技缘冷淡知音寡,事每差池赋命奇。jì yuán lěng dàn zhī yīn guǎ,shì měi chà chí fù mìng qí。
一暴十寒良可叹,三平二满且随宜。yī bào shí hán liáng kě tàn,sān píng èr mǎn qiě suí yí。
杜门懒出过从少,自录唐诗旋课儿。dù mén lǎn chū guò cóng shǎo,zì lù táng shī xuán kè ér。

荷花

杨公远

竹边窗外小池塘,青盖亭亭拥靓妆。zhú biān chuāng wài xiǎo chí táng,qīng gài tíng tíng yōng jìng zhuāng。
莫把仙娥相比拟,合将君子为平章。mò bǎ xiān é xiāng bǐ nǐ,hé jiāng jūn zi wèi píng zhāng。
凋时堪供真人艇,老去犹充楚客裳。diāo shí kān gōng zhēn rén tǐng,lǎo qù yóu chōng chǔ kè shang。
几夜月明风露下,输侬受用许清香。jǐ yè yuè míng fēng lù xià,shū nóng shòu yòng xǔ qīng xiāng。

白莲

杨公远

横塘清浅藕花开,绰约冰姿绝点埃。héng táng qīng qiǎn ǒu huā kāi,chuò yuē bīng zī jué diǎn āi。
雨过浑疑汤饼试,风生却讶玉山颓。yǔ guò hún yí tāng bǐng shì,fēng shēng què yà yù shān tuí。
未经太液承恩去,先向东林结社来。wèi jīng tài yè chéng ēn qù,xiān xiàng dōng lín jié shè lái。
铨次群芳须第一,妖红丽紫尽舆台。quán cì qún fāng xū dì yī,yāo hóng lì zǐ jǐn yú tái。

饯赵可斋朝京

杨公远

秋高秣马理征鞍,琴鹤相随上帝关。qiū gāo mò mǎ lǐ zhēng ān,qín hè xiāng suí shàng dì guān。
已有声名闻草木,又将诗句动夷蛮。yǐ yǒu shēng míng wén cǎo mù,yòu jiāng shī jù dòng yí mán。
金銮未赐金莲炬,玉陛将催玉笋班。jīn luán wèi cì jīn lián jù,yù bì jiāng cuī yù sǔn bān。
管取来年三二月,定看昼著锦衣还。guǎn qǔ lái nián sān èr yuè,dìng kàn zhòu zhù jǐn yī hái。