古诗词

病腰

杨公远

偶病腰疼失步伤,艰行终日坐胡床。ǒu bìng yāo téng shī bù shāng,jiān xíng zhōng rì zuò hú chuáng。
非干骑鹤因钱重,岂是悬鱼为带长。fēi gàn qí hè yīn qián zhòng,qǐ shì xuán yú wèi dài zhǎng。
倒屣蔡邕那敢效,休官陶令却相当。dào xǐ cài yōng nà gǎn xiào,xiū guān táo lìng què xiāng dāng。
名方细检无良剂,只好频频酌酒浆。míng fāng xì jiǎn wú liáng jì,zhǐ hǎo pín pín zhuó jiǔ jiāng。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

寄陆同府

杨公远

忆昔轻舟衣锦还,青红旗帜满江边。yì xī qīng zhōu yī jǐn hái,qīng hóng qí zhì mǎn jiāng biān。
正逢时节梅将潦,又见池塘柳欲绵。zhèng féng shí jié méi jiāng lǎo,yòu jiàn chí táng liǔ yù mián。
千古棠阴思召伯,一封芝诏下尧天。qiān gǔ táng yīn sī zhào bó,yī fēng zhī zhào xià yáo tiān。
行看大展经纶手,霖雨苍生四海传。xíng kàn dà zhǎn jīng lún shǒu,lín yǔ cāng shēng sì hǎi chuán。

呈赵提领

杨公远

从容依绿泛莲红,吾郡生民有幸逢。cóng róng yī lǜ fàn lián hóng,wú jùn shēng mín yǒu xìng féng。
政事分明天外月,风标翘楚雪中松。zhèng shì fēn míng tiān wài yuè,fēng biāo qiào chǔ xuě zhōng sōng。
携琴领鹤宦情好,横笛倚楼诗兴浓。xié qín lǐng hè huàn qíng hǎo,héng dí yǐ lóu shī xīng nóng。
腾茂蜚英闻帝里,行看宠锡禄千钟。téng mào fēi yīng wén dì lǐ,xíng kàn chǒng xī lù qiān zhōng。

饯王书史

杨公远

揽辔来时柳未烟,榴花又见火初然。lǎn pèi lái shí liǔ wèi yān,liú huā yòu jiàn huǒ chū rán。
一春人坐冰霜国,四野农歌蚕麦天。yī chūn rén zuò bīng shuāng guó,sì yě nóng gē cán mài tiān。
教雨仁风弥歙境,屏山练水入吟编。jiào yǔ rén fēng mí shè jìng,píng shān liàn shuǐ rù yín biān。
明朝马首东归去,伫看清名到日边。míng cháo mǎ shǒu dōng guī qù,zhù kàn qīng míng dào rì biān。

初夏旅中

杨公远

乌兔双飞去若梭,又逢天气正清和。wū tù shuāng fēi qù ruò suō,yòu féng tiān qì zhèng qīng hé。
绿空桑柘蚕成茧,青遍田畴犊卧莎。lǜ kōng sāng zhè cán chéng jiǎn,qīng biàn tián chóu dú wò shā。
好景常供诗料足,浮生每叹客愁多。hǎo jǐng cháng gōng shī liào zú,fú shēng měi tàn kè chóu duō。
家山不是无风月,斗粟区区可奈何。jiā shān bù shì wú fēng yuè,dòu sù qū qū kě nài hé。

初夏旅中

杨公远

早起窗前拥弊裘,鬓毛萧散冷飕飕。zǎo qǐ chuāng qián yōng bì qiú,bìn máo xiāo sàn lěng sōu sōu。
葵榴花发已云夏,竹树风生却似秋。kuí liú huā fā yǐ yún xià,zhú shù fēng shēng què shì qiū。
骤雨乍晴双港涨,宿云初敛四山幽。zhòu yǔ zhà qíng shuāng gǎng zhǎng,sù yún chū liǎn sì shān yōu。
客怀顿觉添萧洒,且放吟情出一头。kè huái dùn jué tiān xiāo sǎ,qiě fàng yín qíng chū yī tóu。

初夏旅中

杨公远

往来萧寺几经年,时向僧窗听说禅。wǎng lái xiāo sì jǐ jīng nián,shí xiàng sēng chuāng tīng shuō chán。
一事不成空老去,三椽聊寓幸安眠。yī shì bù chéng kōng lǎo qù,sān chuán liáo yù xìng ān mián。
诗篇冰雪无蔬气,粥饭齑盐有道缘。shī piān bīng xuě wú shū qì,zhōu fàn jī yán yǒu dào yuán。
欲卜归期犹未定,况闻绿树有啼鹃。yù bo guī qī yóu wèi dìng,kuàng wén lǜ shù yǒu tí juān。

初夏旅中

杨公远

吟髭细撚只堪伤,几度徘徊立夕阳。yín zī xì niǎn zhǐ kān shāng,jǐ dù pái huái lì xī yáng。
诗不疗饥徒着意,酒能作病莫持觞。shī bù liáo jī tú zhe yì,jiǔ néng zuò bìng mò chí shāng。
此心轩豁出云月,浮世间关逆水航。cǐ xīn xuān huō chū yún yuè,fú shì jiān guān nì shuǐ háng。
多谢老天怜我在,长教穷健又何妨。duō xiè lǎo tiān lián wǒ zài,zhǎng jiào qióng jiàn yòu hé fáng。

初夏旅中

杨公远

每忆吾庐隐者居,天然景物足清娱。měi yì wú lú yǐn zhě jū,tiān rán jǐng wù zú qīng yú。
树林阴翳莺求友,帘幕深沈燕引雏。shù lín yīn yì yīng qiú yǒu,lián mù shēn shěn yàn yǐn chú。
可钓可耕盘谷序,堪诗堪画辋川图。kě diào kě gēng pán gǔ xù,kān shī kān huà wǎng chuān tú。
何当归去北窗卧,能胜羲皇以上无。hé dāng guī qù běi chuāng wò,néng shèng xī huáng yǐ shàng wú。

促织用前韵

杨公远

儿童探穴戏搜寻,隐迹苔阶深复深。ér tóng tàn xué xì sōu xún,yǐn jì tái jiē shēn fù shēn。
见敌有时能勇斗,无情终夜只清吟。jiàn dí yǒu shí néng yǒng dòu,wú qíng zhōng yè zhǐ qīng yín。
唤回枕上羁人梦,恼碎闺中织妇心。huàn huí zhěn shàng jī rén mèng,nǎo suì guī zhōng zhī fù xīn。
莫向当今机局去,抛梭络纬已林林。mò xiàng dāng jīn jī jú qù,pāo suō luò wěi yǐ lín lín。

九日同王月溪访紫阳有诗次韵

杨公远

西风凄紧未成霜,拄杖横拖访紫阳。xī fēng qī jǐn wèi chéng shuāng,zhǔ zhàng héng tuō fǎng zǐ yáng。
绕郭溪山千古胜,泛杯萸菊一时香。rào guō xī shān qiān gǔ shèng,fàn bēi yú jú yī shí xiāng。
鬓边有雪身还健,笔底无尘句不狂。bìn biān yǒu xuě shēn hái jiàn,bǐ dǐ wú chén jù bù kuáng。
佳节直须拚酩酊,浑如仙在白云乡。jiā jié zhí xū pàn mǐng dīng,hún rú xiān zài bái yún xiāng。

用前韵酬郑山长

杨公远

短鬓萧萧已半霜,从教憔悴胜东阳。duǎn bìn xiāo xiāo yǐ bàn shuāng,cóng jiào qiáo cuì shèng dōng yáng。
磨穿老砚画成趣,撚断吟髭句不香。mó chuān lǎo yàn huà chéng qù,niǎn duàn yín zī jù bù xiāng。
月下行歌闲放逸,酒边起舞发清狂。yuè xià xíng gē xián fàng yì,jiǔ biān qǐ wǔ fā qīng kuáng。
欲过郑老论心事,可惜相逢各异乡。yù guò zhèng lǎo lùn xīn shì,kě xī xiāng féng gè yì xiāng。

用前韵酬项性初

杨公远

连年客里度星霜,过了重阳又一阳。lián nián kè lǐ dù xīng shuāng,guò le zhòng yáng yòu yī yáng。
篱下正怜丛菊老,风前将领早梅香。lí xià zhèng lián cóng jú lǎo,fēng qián jiāng lǐng zǎo méi xiāng。
宁同子美吟诗瘦,岂效宽饶肆酒狂。níng tóng zi měi yín shī shòu,qǐ xiào kuān ráo sì jiǔ kuáng。
欲卜归期犹未定,空劳魂梦绕江乡。yù bo guī qī yóu wèi dìng,kōng láo hún mèng rào jiāng xiāng。

次韵郑山长九日

杨公远

诗逢佳节应酬忙,三斗何妨效汝阳。shī féng jiā jié yīng chóu máng,sān dòu hé fáng xiào rǔ yáng。
帽任攲斜双鬓白,菊无今古数枝黄。mào rèn qī xié shuāng bìn bái,jú wú jīn gǔ shù zhī huáng。
龙山景物自消长,栗里琴书今在亡。lóng shān jǐng wù zì xiāo zhǎng,lì lǐ qín shū jīn zài wáng。
往事莫谈添感慨,醒时也作次公狂。wǎng shì mò tán tiān gǎn kǎi,xǐng shí yě zuò cì gōng kuáng。

江天晓望次南仲韵

杨公远

江天向晓缊轻寒,雾卷云收眼界宽。jiāng tiān xiàng xiǎo yūn qīng hán,wù juǎn yún shōu yǎn jiè kuān。
雁起沙头兵出戍,鹭翘柳上雪成团。yàn qǐ shā tóu bīng chū shù,lù qiào liǔ shàng xuě chéng tuán。
数声柔橹船初发,一片寒芦叶半干。shù shēng róu lǔ chuán chū fā,yī piàn hán lú yè bàn gàn。
无奈满前诗料富,耽吟几致废朝餐。wú nài mǎn qián shī liào fù,dān yín jǐ zhì fèi cháo cān。

寄饯东麓赵赞府之官湖南

杨公远

忆昔鸣驺闯草庐,欢然把酒话襟期。yì xī míng zōu chuǎng cǎo lú,huān rán bǎ jiǔ huà jīn qī。
自从六月袂分后,又是重阳节过时。zì cóng liù yuè mèi fēn hòu,yòu shì zhòng yáng jié guò shí。
江左英贤姑佐邑,湖南松竹助哦诗。jiāng zuǒ yīng xián gū zuǒ yì,hú nán sōng zhú zhù ó shī。
饯违不及空惆怅,傥或逢梅寄一枝。jiàn wéi bù jí kōng chóu chàng,tǎng huò féng méi jì yī zhī。