古诗词

重阳已过半月菊花方开

杨公远

西风转北又旬馀,才见黄花粲短篱。xī fēng zhuǎn běi yòu xún yú,cái jiàn huáng huā càn duǎn lí。
底事不开重九日,何心却趁小春时。dǐ shì bù kāi zhòng jiǔ rì,hé xīn què chèn xiǎo chūn shí。
芳传栗里陶潜径,香入离骚屈子辞。fāng chuán lì lǐ táo qián jìng,xiāng rù lí sāo qū zi cí。
不肯趋时真隐逸,岂教尘世俗人知。bù kěn qū shí zhēn yǐn yì,qǐ jiào chén shì sú rén zhī。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

寿许侯

杨公远

星辉南极彩云边,律转黄钟一日前。xīng huī nán jí cǎi yún biān,lǜ zhuǎn huáng zhōng yī rì qián。
河岳间生贤太守,椿松齐算老神仙。hé yuè jiān shēng xián tài shǒu,chūn sōng qí suàn lǎo shén xiān。
心犹秋月烛千里,人在春风度两年。xīn yóu qiū yuè zhú qiān lǐ,rén zài chūn fēng dù liǎng nián。
只恐练溪难久驻,行看飞诏下尧天。zhǐ kǒng liàn xī nán jiǔ zhù,xíng kàn fēi zhào xià yáo tiān。

连日雪次黄仲宣韵

杨公远

天遣冯夷剪水飞,拿空万木冻龙痴。tiān qiǎn féng yí jiǎn shuǐ fēi,ná kōng wàn mù dòng lóng chī。
寒思坡老玉楼句,清想刘叉冰柱诗。hán sī pō lǎo yù lóu jù,qīng xiǎng liú chā bīng zhù shī。
谩拥地炉然竹火,更垂纸帐当罗帷。mán yōng dì lú rán zhú huǒ,gèng chuí zhǐ zhàng dāng luó wéi。
谁知预作丰年瑞,不疗贫家眼下饥。shuí zhī yù zuò fēng nián ruì,bù liáo pín jiā yǎn xià jī。

连日雪次黄仲宣韵

杨公远

连朝飞雪满山城,恰负人言雪易晴。lián cháo fēi xuě mǎn shān chéng,qià fù rén yán xuě yì qíng。
梅顿添肥香不减,竹虽暂屈节还清。méi dùn tiān féi xiāng bù jiǎn,zhú suī zàn qū jié hái qīng。
闭门僵卧嗟寒士,煮水烹茶任巨卿。bì mén jiāng wò jiē hán shì,zhǔ shuǐ pēng chá rèn jù qīng。
但喜遗蝗深入地,休夸李愬把吴平。dàn xǐ yí huáng shēn rù dì,xiū kuā lǐ sù bǎ wú píng。

次程南仲韵

杨公远

老来鹤发更鸡皮,计解曾无六出奇。lǎo lái hè fā gèng jī pí,jì jiě céng wú liù chū qí。
耕钓云烟三寸管,剪裁风月几联诗。gēng diào yún yān sān cùn guǎn,jiǎn cái fēng yuè jǐ lián shī。
逢人多谢开青眼,顾我惟惭匪白眉。féng rén duō xiè kāi qīng yǎn,gù wǒ wéi cán fěi bái méi。
世路近来虽著脚,不如退步学聋痴。shì lù jìn lái suī zhù jiǎo,bù rú tuì bù xué lóng chī。

次程南仲韵

杨公远

生意窗前草不除,翛翛苍玉自扶疏。shēng yì chuāng qián cǎo bù chú,xiāo xiāo cāng yù zì fú shū。
贫将入骨谁怜我,富欲掀天命属渠。pín jiāng rù gǔ shuí lián wǒ,fù yù xiān tiān mìng shǔ qú。
学圃频观种树传,杜门几似绝交书。xué pǔ pín guān zhǒng shù chuán,dù mén jǐ shì jué jiāo shū。
有时间有过从者,分席非樵即是渔。yǒu shí jiān yǒu guò cóng zhě,fēn xí fēi qiáo jí shì yú。

次程南仲韵

杨公远

兴来呼酒乏瓷卮,自笑醄醄作么为。xīng lái hū jiǔ fá cí zhī,zì xiào táo táo zuò me wèi。
细诵坡仙前后赋,更歌元亮去来辞。xì sòng pō xiān qián hòu fù,gèng gē yuán liàng qù lái cí。
一心湛彻长如水,两鬓髼松半欲丝。yī xīn zhàn chè zhǎng rú shuǐ,liǎng bìn péng sōng bàn yù sī。
毕竟不消惆怅得,苍松独傲岁寒时。bì jìng bù xiāo chóu chàng dé,cāng sōng dú ào suì hán shí。

次程南仲韵

杨公远

倒指头颅六十馀,尤堪抱瓮灌园蔬。dào zhǐ tóu lú liù shí yú,yóu kān bào wèng guàn yuán shū。
生来自得江山趣,身后何消竹帛书。shēng lái zì dé jiāng shān qù,shēn hòu hé xiāo zhú bó shū。
无事关怀心寂寂,有时敲句意徐徐。wú shì guān huái xīn jì jì,yǒu shí qiāo jù yì xú xú。
乘闲问柳寻花去,缓步安然当小车。chéng xián wèn liǔ xún huā qù,huǎn bù ān rán dāng xiǎo chē。

次程南仲韵

杨公远

剩喜壶中别是天,诛茆结屋竹梅边。shèng xǐ hú zhōng bié shì tiān,zhū máo jié wū zhú méi biān。
伴人有意一泓砚,笑我无缘二顷田。bàn rén yǒu yì yī hóng yàn,xiào wǒ wú yuán èr qǐng tián。
半醉半醒知酒圣,非空非色悟僧禅。bàn zuì bàn xǐng zhī jiǔ shèng,fēi kōng fēi sè wù sēng chán。
门前青嶂浑如画,云去云来树倚巅。mén qián qīng zhàng hún rú huà,yún qù yún lái shù yǐ diān。

杨公远

磔索银须细,翩翩粉翅柔。zhé suǒ yín xū xì,piān piān fěn chì róu。
百花巡已遍,入梦戏庄周。bǎi huā xún yǐ biàn,rù mèng xì zhuāng zhōu。

杨公远

款款穿芳径,双双度短墙。kuǎn kuǎn chuān fāng jìng,shuāng shuāng dù duǎn qiáng。
不知身是幻,抵死恋花香。bù zhī shēn shì huàn,dǐ sǐ liàn huā xiāng。

月下看白莲

杨公远

藕花呈素质,兔魄散清光。ǒu huā chéng sù zhì,tù pò sàn qīng guāng。
我试平章看,嫦娥伴六郎。wǒ shì píng zhāng kàn,cháng é bàn liù láng。

月下看白莲

杨公远

别岸花孤袅,冰姿带月痕。bié àn huā gū niǎo,bīng zī dài yuè hén。
波沈花月影,疑是谪仙魂。bō shěn huā yuè yǐng,yí shì zhé xiān hún。

中秋

杨公远

秋气平分雨乍晴,残云敛尽楚天清。qiū qì píng fēn yǔ zhà qíng,cán yún liǎn jǐn chǔ tiān qīng。
野人不趁□花课,赢得今宵看月明。yě rén bù chèn huā kè,yíng dé jīn xiāo kàn yuè míng。

溪行

杨公远

通村一径绕清溪,缓步行来曳杖藜。tōng cūn yī jìng rào qīng xī,huǎn bù xíng lái yè zhàng lí。
风弄柳丝垂袅袅,红桃映水压枝低。fēng nòng liǔ sī chuí niǎo niǎo,hóng táo yìng shuǐ yā zhī dī。

白杜鹃花

杨公远

从来只说映山红,幻出铅华夺化工。cóng lái zhǐ shuō yìng shān hóng,huàn chū qiān huá duó huà gōng。
莫是杜鹃飞不到,故无啼血染芳丛。mò shì dù juān fēi bù dào,gù wú tí xuè rǎn fāng cóng。