古诗词

五用韵奉酬见寄

杨公远

扬鞭迤逦历乡邦,留得清名处处香。yáng biān yí lǐ lì xiāng bāng,liú dé qīng míng chù chù xiāng。
六邑春风浓似酒,一轮秋月冷于霜。liù yì chūn fēng nóng shì jiǔ,yī lún qiū yuè lěng yú shuāng。
苏回民瘼宦情好,听彻鹃声归兴忙。sū huí mín mò huàn qíng hǎo,tīng chè juān shēng guī xīng máng。
满路溪山无限好,只应裁剪入词章。mǎn lù xī shān wú xiàn hǎo,zhǐ yīng cái jiǎn rù cí zhāng。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

再韵

杨公远

榾柮炉红密掩窗,伤嗟劳役度时光。gǔ duò lú hóng mì yǎn chuāng,shāng jiē láo yì dù shí guāng。
朝三虽怒暮还四,凫短难添鹤自长。cháo sān suī nù mù hái sì,fú duǎn nán tiān hè zì zhǎng。
老忆少年成感慨,吟残永夜越凄凉。lǎo yì shǎo nián chéng gǎn kǎi,yín cán yǒng yè yuè qī liáng。
教儿检点铜匜看,报道犹存一缕香。jiào ér jiǎn diǎn tóng yí kàn,bào dào yóu cún yī lǚ xiāng。

生朝

杨公远

生朝自颂岂非呆,吟得诗成亦快哉。shēng cháo zì sòng qǐ fēi dāi,yín dé shī chéng yì kuài zāi。
六十平头悭两岁,百千往事付三杯。liù shí píng tóu qiān liǎng suì,bǎi qiān wǎng shì fù sān bēi。
在家清苦僧留发,立世支离栎不材。zài jiā qīng kǔ sēng liú fā,lì shì zhī lí lì bù cái。
却是与梅缘分厚,年年此日向侬开。què shì yǔ méi yuán fēn hòu,nián nián cǐ rì xiàng nóng kāi。

生朝

杨公远

七年客里度初生,诗骨依然只鹤形。qī nián kè lǐ dù chū shēng,shī gǔ yī rán zhǐ hè xíng。
梅亦清臞须却白,吾将潦倒鬓还青。méi yì qīng qú xū què bái,wú jiāng lǎo dào bìn hái qīng。
愧无德可书银管,幸有酒堪储玉瓶。kuì wú dé kě shū yín guǎn,xìng yǒu jiǔ kān chǔ yù píng。
一点灵台尘不滓,何消修鍊勘黄庭。yī diǎn líng tái chén bù zǐ,hé xiāo xiū liàn kān huáng tíng。

冬晴

杨公远

岁序从教自改更,老天有意活苍生。suì xù cóng jiào zì gǎi gèng,lǎo tiān yǒu yì huó cāng shēng。
一冬晴暖雨全少,三日阴寒雪不成。yī dōng qíng nuǎn yǔ quán shǎo,sān rì yīn hán xuě bù chéng。
谩拥地炉然榾柮,每忧时事验欃枪。mán yōng dì lú rán gǔ duò,měi yōu shí shì yàn chán qiāng。
庭前问讯枯梅树,怕有南枝绽玉英。tíng qián wèn xùn kū méi shù,pà yǒu nán zhī zhàn yù yīng。

观梅

杨公远

老来宠辱两无闻,才见梅花喜十分。lǎo lái chǒng rǔ liǎng wú wén,cái jiàn méi huā xǐ shí fēn。
冰雪相看虽属我,乾坤独步却输君。bīng xuě xiāng kàn suī shǔ wǒ,qián kūn dú bù què shū jūn。
受知和靖黄昏月,入梦昌龄落寞云。shòu zhī hé jìng huáng hūn yuè,rù mèng chāng líng luò mò yún。
从此暗香来不断,何消更把水沈焚。cóng cǐ àn xiāng lái bù duàn,hé xiāo gèng bǎ shuǐ shěn fén。

十二月二十九夜大雪

杨公远

六出霏霏饯岁华,终宵撩乱扑窗纱。liù chū fēi fēi jiàn suì huá,zhōng xiāo liāo luàn pū chuāng shā。
未言造化工夫巧,且看乾坤景象奢。wèi yán zào huà gōng fū qiǎo,qiě kàn qián kūn jǐng xiàng shē。
□□□□□□□,□□□□□□花。,huā。
明朝正旦常年别,琼户瑶阶一样夸。míng cháo zhèng dàn cháng nián bié,qióng hù yáo jiē yī yàng kuā。

十二月二十九夜大雪

杨公远

岁已云除四日春,正嗟无雪慰农心。suì yǐ yún chú sì rì chūn,zhèng jiē wú xuě wèi nóng xīn。
重衾夜觉十分冷,平地朝看一尺深。zhòng qīn yè jué shí fēn lěng,píng dì cháo kàn yī chǐ shēn。
剡曲舟虽无月载,灞桥景更有谁吟。shàn qū zhōu suī wú yuè zài,bà qiáo jǐng gèng yǒu shuí yín。
今宵拚饮椒花酒,醉后烹茶自赏音。jīn xiāo pàn yǐn jiāo huā jiǔ,zuì hòu pēng chá zì shǎng yīn。

十二月二十九夜大雪

杨公远

天教滕六下良宵,恰值人间正颂椒。tiān jiào téng liù xià liáng xiāo,qià zhí rén jiān zhèng sòng jiāo。
万屋高低皆玉洁,四山远迩绝尘嚣。wàn wū gāo dī jiē yù jié,sì shān yuǎn ěr jué chén xiāo。
苍髯铁面亦华发,直节虚心也折腰。cāng rán tiě miàn yì huá fā,zhí jié xū xīn yě zhé yāo。
可惜梅花无觅处,只应低亚小溪桥。kě xī méi huā wú mì chù,zhǐ yīng dī yà xiǎo xī qiáo。

上巳同省斋直轩郊游直轩有诗次韵是日又值寒食节

杨公远

韶光又是二分过,日月如梭可奈何。sháo guāng yòu shì èr fēn guò,rì yuè rú suō kě nài hé。
对景诗成新意少,持杯量减旧时多。duì jǐng shī chéng xīn yì shǎo,chí bēi liàng jiǎn jiù shí duō。
禁烟修禊偶同日,落絮飞花逐逝波。jìn yān xiū xì ǒu tóng rì,luò xù fēi huā zhú shì bō。
只恐阴晴天不定,明朝有兴亦蹉跎。zhǐ kǒng yīn qíng tiān bù dìng,míng cháo yǒu xīng yì cuō tuó。

春夜听雨

杨公远

小楼炙烛未成眠,好雨知时听不厌。xiǎo lóu zhì zhú wèi chéng mián,hǎo yǔ zhī shí tīng bù yàn。
风急斜敲窗上纸,檐高微洒楯边帘。fēng jí xié qiāo chuāng shàng zhǐ,yán gāo wēi sǎ dùn biān lián。
花应憔悴啼丹脸,麦定惺愡磔翠髯。huā yīng qiáo cuì tí dān liǎn,mài dìng xīng zǒng zhé cuì rán。
添得明朝诗兴好,池塘草长水渐渐。tiān dé míng cháo shī xīng hǎo,chí táng cǎo zhǎng shuǐ jiàn jiàn。

见王书史系按察司所委平反劝课

杨公远

翩翩旌旆下吾邦,六邑喧传姓字香。piān piān jīng pèi xià wú bāng,liù yì xuān chuán xìng zì xiāng。
不著一尘秋夜月,谨施三尺晓天霜。bù zhù yī chén qiū yè yuè,jǐn shī sān chǐ xiǎo tiān shuāng。
平反狱讼缧囚喜,劝课农桑惰叟忙。píng fǎn yù sòng léi qiú xǐ,quàn kè nóng sāng duò sǒu máng。
昨拜荆州天与幸,敢趋行幕献诗章。zuó bài jīng zhōu tiān yǔ xìng,gǎn qū xíng mù xiàn shī zhāng。

再用韵奉酬

杨公远

褰帷暂驻小山邦,正值芳春百卉香。qiān wéi zàn zhù xiǎo shān bāng,zhèng zhí fāng chūn bǎi huì xiāng。
洞彻胸襟欺雪月,英豪名誉冷风霜。dòng chè xiōng jīn qī xuě yuè,yīng háo míng yù lěng fēng shuāng。
评分曲直奸人畏,诗费赓酬竟日忙。píng fēn qū zhí jiān rén wèi,shī fèi gēng chóu jìng rì máng。
寒士无声增重处,珠玑璀璨赐平章。hán shì wú shēng zēng zhòng chù,zhū jī cuǐ càn cì píng zhāng。

三用韵奉酬

杨公远

山水新安斗大邦,也烦临按马蹄香。shān shuǐ xīn ān dòu dà bāng,yě fán lín àn mǎ tí xiāng。
扶持秀士蛟逢雨,纠察贪夫草遇霜。fú chí xiù shì jiāo féng yǔ,jiū chá tān fū cǎo yù shuāng。
对景诗成吟思好,劭农心切去装忙。duì jǐng shī chéng yín sī hǎo,shào nóng xīn qiè qù zhuāng máng。
自惭野叟何为者,白雪阳春拜两章。zì cán yě sǒu hé wèi zhě,bái xuě yáng chūn bài liǎng zhāng。

四用韵奉酬

杨公远

文献中州仰大邦,姓名由此带天香。wén xiàn zhōng zhōu yǎng dà bāng,xìng míng yóu cǐ dài tiān xiāng。
襟怀月照江湖水,谈笑风生齿颊霜。jīn huái yuè zhào jiāng hú shuǐ,tán xiào fēng shēng chǐ jiá shuāng。
天理每从闲处见,诗篇常向静中忙。tiān lǐ měi cóng xián chù jiàn,shī piān cháng xiàng jìng zhōng máng。
明朝小队郊坰去,傥有新吟寄一章。míng cháo xiǎo duì jiāo jiōng qù,tǎng yǒu xīn yín jì yī zhāng。

五用韵奉酬见寄

杨公远

潦倒无成困一邦,江湖姓字可曾香。lǎo dào wú chéng kùn yī bāng,jiāng hú xìng zì kě céng xiāng。
兴来且泛三杯酒,老去从添两鬓霜。xīng lái qiě fàn sān bēi jiǔ,lǎo qù cóng tiān liǎng bìn shuāng。
画思诗情虽我有,名缰利锁任渠忙。huà sī shī qíng suī wǒ yǒu,míng jiāng lì suǒ rèn qú máng。
寒窗兀坐浑无事,闲阅离骚诵九章。hán chuāng wù zuò hún wú shì,xián yuè lí sāo sòng jiǔ zhāng。