古诗词

次程南仲韵

杨公远

倒指头颅六十馀,尤堪抱瓮灌园蔬。dào zhǐ tóu lú liù shí yú,yóu kān bào wèng guàn yuán shū。
生来自得江山趣,身后何消竹帛书。shēng lái zì dé jiāng shān qù,shēn hòu hé xiāo zhú bó shū。
无事关怀心寂寂,有时敲句意徐徐。wú shì guān huái xīn jì jì,yǒu shí qiāo jù yì xú xú。
乘闲问柳寻花去,缓步安然当小车。chéng xián wèn liǔ xún huā qù,huǎn bù ān rán dāng xiǎo chē。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

饯康侯

杨公远

古歙何多幸,民叨抚育恩。gǔ shè hé duō xìng,mín dāo fǔ yù ēn。
清声冠今古,浩气满乾坤。qīng shēng guān jīn gǔ,hào qì mǎn qián kūn。
夜月一船载,秋风三径存。yè yuè yī chuán zài,qiū fēng sān jìng cún。
莫能攀去辙,恋恋劝金樽。mò néng pān qù zhé,liàn liàn quàn jīn zūn。

次韵凌义山

杨公远

自怜老境渐侵寻,检点头颅雪旋深。zì lián lǎo jìng jiàn qīn xún,jiǎn diǎn tóu lú xuě xuán shēn。
无酒浇愁还独啸,有时得句但长吟。wú jiǔ jiāo chóu hái dú xiào,yǒu shí dé jù dàn zhǎng yín。
一天月色涵秋意,四壁蛩声恼客心。yī tiān yuè sè hán qiū yì,sì bì qióng shēng nǎo kè xīn。
好是夜凉清似水,萧萧风度古松林。hǎo shì yè liáng qīng shì shuǐ,xiāo xiāo fēng dù gǔ sōng lín。

次韵凌义山

杨公远

眼前诗料底消寻,移入蛮笺别浅深。yǎn qián shī liào dǐ xiāo xún,yí rù mán jiān bié qiǎn shēn。
无斧凿痕方造妙,超尘俗表始堪吟。wú fǔ záo hén fāng zào miào,chāo chén sú biǎo shǐ kān yín。
物情体状须留意,句眼推敲好用心。wù qíng tǐ zhuàng xū liú yì,jù yǎn tuī qiāo hǎo yòng xīn。
试看咏梅千万首,影香独数老逋林。shì kàn yǒng méi qiān wàn shǒu,yǐng xiāng dú shù lǎo bū lín。

寄东麓赵赞府

杨公远

佐邑■阳绰有声,文章政事冠群英。zuǒ yì yáng chuò yǒu shēng,wén zhāng zhèng shì guān qún yīng。
南墙松想乘闲咏,北海樽闻已戒倾。nán qiáng sōng xiǎng chéng xián yǒng,běi hǎi zūn wén yǐ jiè qīng。
横笛倚楼襟度逸,携琴带鹤宦情轻。héng dí yǐ lóu jīn dù yì,xié qín dài hè huàn qíng qīng。
结知当路交飞剡,行看除书下玉京。jié zhī dāng lù jiāo fēi shàn,xíng kàn chú shū xià yù jīng。

寄东麓赵赞府

杨公远

黄花开后骤征鞍,再见黄花秋又残。huáng huā kāi hòu zhòu zhēng ān,zài jiàn huáng huā qiū yòu cán。
只字未能通间阔,长笺先辱问平安。zhǐ zì wèi néng tōng jiān kuò,zhǎng jiān xiān rǔ wèn píng ān。
共看明月隔千里,独对西风愧一寒。gòng kàn míng yuè gé qiān lǐ,dú duì xī fēng kuì yī hán。
只有麓翁知我者,何时会面话辛酸。zhǐ yǒu lù wēng zhī wǒ zhě,hé shí huì miàn huà xīn suān。