古诗词

黄山

杨公远

古今墨客兼骚客,推许黄山甲众山。gǔ jīn mò kè jiān sāo kè,tuī xǔ huáng shān jiǎ zhòng shān。
三十六峰层汉外,百千万岫乱云间。sān shí liù fēng céng hàn wài,bǎi qiān wàn xiù luàn yún jiān。
炼丹帝往名长在,捣药仙归臼已闲。liàn dān dì wǎng míng zhǎng zài,dǎo yào xiān guī jiù yǐ xián。
叶落花开人寂寂,雄鸣雌和鸟关关。yè luò huā kāi rén jì jì,xióng míng cí hé niǎo guān guān。
瀑湍岩罅常飞沫,砂现崖巅未带殷。pù tuān yán xià cháng fēi mò,shā xiàn yá diān wèi dài yīn。
水畔青牛眠正稳,源头白鹿去仍还。shuǐ pàn qīng niú mián zhèng wěn,yuán tóu bái lù qù réng hái。
清潭易见鱼翻锦,幽洞难窥豹露斑。qīng tán yì jiàn yú fān jǐn,yōu dòng nán kuī bào lù bān。
著罢棋枰留嶂顶,流来桃片点溪湾。zhù bà qí píng liú zhàng dǐng,liú lái táo piàn diǎn xī wān。
鸾翔弄影非无侣,鹤唳冲天岂类鹇。luán xiáng nòng yǐng fēi wú lǚ,hè lì chōng tiān qǐ lèi xián。
空谷伐柯樵父远,平川唤犊牧儿顽。kōng gǔ fá kē qiáo fù yuǎn,píng chuān huàn dú mù ér wán。
石瓶倾注泉那竭,瑶草敷荣地匪悭。shí píng qīng zhù quán nà jié,yáo cǎo fū róng dì fěi qiān。
老桧络藤缠夭矫,苍苔蚀径绕回环。lǎo guì luò téng chán yāo jiǎo,cāng tái shí jìng rào huí huán。
遥知衲子明空苦,应笑贪夫竞触蛮。yáo zhī nà zi míng kōng kǔ,yīng xiào tān fū jìng chù mán。
断续小桥艰跋涉,崎岖绝磴费跻攀。duàn xù xiǎo qiáo jiān bá shè,qí qū jué dèng fèi jī pān。
枝头果熟猿争取,树杪梢枯鹊为删。zhī tóu guǒ shú yuán zhēng qǔ,shù miǎo shāo kū què wèi shān。
虎踞风前疑啸吼,龙潜潭底想盘跧。hǔ jù fēng qián yí xiào hǒu,lóng qián tán dǐ xiǎng pán quán。
水帘珠贯何曾卷,石室云封底用?。shuǐ lián zhū guàn hé céng juǎn,shí shì yún fēng dǐ yòng shuān。
对峙容浮高耸峭,合流曹院响湲潺。duì zhì róng fú gāo sǒng qiào,hé liú cáo yuàn xiǎng yuán chán。
汤泉浴起能轻骨,药鼎餐遗可驻颜。tāng quán yù qǐ néng qīng gǔ,yào dǐng cān yí kě zhù yán。
胜概不穷吟不尽,一时模写在人寰。shèng gài bù qióng yín bù jǐn,yī shí mó xiě zài rén huán。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

春夜雪再用韵

杨公远

江梅带雪状模糊,梅雪相逢意不孚。jiāng méi dài xuě zhuàng mó hú,méi xuě xiāng féng yì bù fú。
雪逊无香梅逊白,雪消梅现旧头颅。xuě xùn wú xiāng méi xùn bái,xuě xiāo méi xiàn jiù tóu lú。

春夜雪再用韵

杨公远

茆檐堆积未消除,仔细观来半尺馀。máo yán duī jī wèi xiāo chú,zǎi xì guān lái bàn chǐ yú。
腊后春前知几白,丰年可卜史官书。là hòu chūn qián zhī jǐ bái,fēng nián kě bo shǐ guān shū。

春夜雪再用韵

杨公远

琼林玉树竞奢华,老眼光摇眩有花。qióng lín yù shù jìng shē huá,lǎo yǎn guāng yáo xuàn yǒu huā。
莫是幻成银色界,楼台胜处梵王家。mò shì huàn chéng yín sè jiè,lóu tái shèng chù fàn wáng jiā。

春夜雪再用韵

杨公远

仙禽洒羽半天飞,疑是归来老令威。xiān qín sǎ yǔ bàn tiān fēi,yí shì guī lái lǎo lìng wēi。
妆点江乡堪入画,渔翁披得满蓑衣。zhuāng diǎn jiāng xiāng kān rù huà,yú wēng pī dé mǎn suō yī。

春夜雪再用韵

杨公远

数声爆竹入新年,万紫千红信息传。shù shēng bào zhú rù xīn nián,wàn zǐ qiān hóng xìn xī chuán。
巽二搀先施妙手,花开顷刻更堪怜。xùn èr chān xiān shī miào shǒu,huā kāi qǐng kè gèng kān lián。

春夜雪再用韵

杨公远

一色寰区水墨天,了无尘翳自天然。yī sè huán qū shuǐ mò tiān,le wú chén yì zì tiān rán。
惜乎官禁瓶无酒,胜赏空辜药玉船。xī hū guān jìn píng wú jiǔ,shèng shǎng kōng gū yào yù chuán。

春夜雪再用韵

杨公远

雪霁风犹万窍号,微吟拥鼻袖无羔。xuě jì fēng yóu wàn qiào hào,wēi yín yōng bí xiù wú gāo。
一寒如此还风味,和得诗成句法高。yī hán rú cǐ hái fēng wèi,hé dé shī chéng jù fǎ gāo。

次省斋桂花

杨公远

羡君诗句正而葩,闲对西风赋桂花。xiàn jūn shī jù zhèng ér pā,xián duì xī fēng fù guì huā。
可惜分来蟾窟种,如今开遍野人家。kě xī fēn lái chán kū zhǒng,rú jīn kāi biàn yě rén jiā。

远浦归帆

杨公远

江山胜处簇人家,楼阁重重枕水涯。jiāng shān shèng chù cù rén jiā,lóu gé zhòng zhòng zhěn shuǐ yá。
试倚阑干凝望眼,帆归远浦隔芦花。shì yǐ lán gàn níng wàng yǎn,fān guī yuǎn pǔ gé lú huā。

诗狂

杨公远

掬取长江供砚水,借将碧汉作蛮笺。jū qǔ zhǎng jiāng gōng yàn shuǐ,jiè jiāng bì hàn zuò mán jiān。
兴来拈起如椽笔,大咏高吟欲上天。xīng lái niān qǐ rú chuán bǐ,dà yǒng gāo yín yù shàng tiān。

夷齐

杨公远

因请休兵谏不行,首阳遁迹似沽名。yīn qǐng xiū bīng jiàn bù xíng,shǒu yáng dùn jì shì gū míng。
既言不食周家粟,薇蕨谁家土上生。jì yán bù shí zhōu jiā sù,wēi jué shuí jiā tǔ shàng shēng。

子陵

杨公远

三聘玄纁莫可辞,此行为满故人思。sān pìn xuán xūn mò kě cí,cǐ xíng wèi mǎn gù rén sī。
一宵共榻论心事,却被司天太史知。yī xiāo gòng tà lùn xīn shì,què bèi sī tiān tài shǐ zhī。

和靖

杨公远

湖上吟翁道味长,孤坟今已草成荒。hú shàng yín wēng dào wèi zhǎng,gū fén jīn yǐ cǎo chéng huāng。
姓名犹寄梅花上,一度开时一度香。xìng míng yóu jì méi huā shàng,yī dù kāi shí yī dù xiāng。

次宋省斋菊花五绝

杨公远

东篱粲处正秋高,气骨清寒等孟郊。dōng lí càn chù zhèng qiū gāo,qì gǔ qīng hán děng mèng jiāo。
试问群芳谁是侣,梅花差可作平交。shì wèn qún fāng shuí shì lǚ,méi huā chà kě zuò píng jiāo。

次宋省斋菊花五绝

杨公远

凡卉徒妖迥不同,输渠篱下自丛丛。fán huì tú yāo jiǒng bù tóng,shū qú lí xià zì cóng cóng。
趋时未肯隐君子,毕竟依然带晋风。qū shí wèi kěn yǐn jūn zi,bì jìng yī rán dài jìn fēng。