古诗词

次程直学秋雨感

杨公远

一雨战秋阳,风生衣袂举。yī yǔ zhàn qiū yáng,fēng shēng yī mèi jǔ。
更不假蒲葵,秋阳眇何许。gèng bù jiǎ pú kuí,qiū yáng miǎo hé xǔ。
浑如赫赫人,其技只鼯鼠。hún rú hè hè rén,qí jì zhǐ wú shǔ。
须信有循环,凉生屏烦暑。xū xìn yǒu xún huán,liáng shēng píng fán shǔ。
此意默领会,何劳向人语。cǐ yì mò lǐng huì,hé láo xiàng rén yǔ。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

上赵相公

杨公远

天教古歙巧遭逢,和气薰蒸蚕麦丰。tiān jiào gǔ shè qiǎo zāo féng,hé qì xūn zhēng cán mài fēng。
重见龚黄宣德化,再生韩柳振文风。zhòng jiàn gōng huáng xuān dé huà,zài shēng hán liǔ zhèn wén fēng。
万间广厦人人共,千里明蟾处处同。wàn jiān guǎng shà rén rén gòng,qiān lǐ míng chán chù chù tóng。
端的相门还拜相,鲁公行即继周公。duān de xiāng mén hái bài xiāng,lǔ gōng xíng jí jì zhōu gōng。

上赵相公

杨公远

彻骨清贫颇自怜,生涯淡薄只随缘。chè gǔ qīng pín pǒ zì lián,shēng yá dàn báo zhǐ suí yuán。
搜罗景象画多趣,抖擞襟期诗几篇。sōu luó jǐng xiàng huà duō qù,dǒu sǒu jīn qī shī jǐ piān。
毛颖漫供烟雨耒,石泓聊当稻粱田。máo yǐng màn gōng yān yǔ lěi,shí hóng liáo dāng dào liáng tián。
化炉倘赐甄陶意,便是人生际遇年。huà lú tǎng cì zhēn táo yì,biàn shì rén shēng jì yù nián。

次姚吏隐惠诗韵

杨公远

相逢一笑信前缘,闻道先吾岂较年。xiāng féng yī xiào xìn qián yuán,wén dào xiān wú qǐ jiào nián。
洒落襟期良夜月,冲融气宇小春天。sǎ luò jīn qī liáng yè yuè,chōng róng qì yǔ xiǎo chūn tiān。
喜评曲直人间事,懒问肥硗郭外田。xǐ píng qū zhí rén jiān shì,lǎn wèn féi qiāo guō wài tián。
忙里依然清兴在,时时不吝惠新篇。máng lǐ yī rán qīng xīng zài,shí shí bù lìn huì xīn piān。

学稼

杨公远

尘埃面目半生勤,去住浑如出岫云。chén āi miàn mù bàn shēng qín,qù zhù hún rú chū xiù yún。
腹馁谩挥求米帖,囊空徒诵送穷文。fù něi mán huī qiú mǐ tiē,náng kōng tú sòng sòng qióng wén。
诗书满架何堪煮,稌黍盈畴政乐闻。shī shū mǎn jià hé kān zhǔ,tú shǔ yíng chóu zhèng lè wén。
欲办烟蓑并雨笠,愿随田叟学耕耘。yù bàn yān suō bìng yǔ lì,yuàn suí tián sǒu xué gēng yún。

学圃

杨公远

萧然身世尽宽舒,剩有工夫学种蔬。xiāo rán shēn shì jǐn kuān shū,shèng yǒu gōng fū xué zhǒng shū。
每汲清泉勤抱瓮,旋锄荒圃谩携书。měi jí qīng quán qín bào wèng,xuán chú huāng pǔ mán xié shū。
绿葵紫芥香尤美,春韭秋菘味有馀。lǜ kuí zǐ jiè xiāng yóu měi,chūn jiǔ qiū sōng wèi yǒu yú。
时撷鲜苗烹石铫,朱门肉食不如渠。shí xié xiān miáo pēng shí diào,zhū mén ròu shí bù rú qú。

学渔

杨公远

年来懒问是和非,谩向沧浪理钓矶。nián lái lǎn wèn shì hé fēi,mán xiàng cāng làng lǐ diào jī。
折取绿荷充蒻笠,收将红芰缉蓑衣。zhé qǔ lǜ hé chōng ruò lì,shōu jiāng hóng jì jī suō yī。
秋风莼菜鲈堪脍,春水桃花鳜正肥。qiū fēng chún cài lú kān kuài,chūn shuǐ táo huā guì zhèng féi。
身逐烟波逃世虑,沙鸥汀鹭共忘机。shēn zhú yān bō táo shì lǜ,shā ōu tīng lù gòng wàng jī。

学樵

杨公远

因嫌踪迹混尘嚣,腰斧高歌去采樵。yīn xián zōng jì hùn chén xiāo,yāo fǔ gāo gē qù cǎi qiáo。
欲效买臣无贵骨,何如王质有仙标。yù xiào mǎi chén wú guì gǔ,hé rú wáng zhì yǒu xiān biāo。
丁丁伐木空山外,轧轧肩薪小径遥。dīng dīng fá mù kōng shān wài,yà yà jiān xīn xiǎo jìng yáo。
一任雪天霜月夜,且将带叶地炉烧。yī rèn xuě tiān shuāng yuè yè,qiě jiāng dài yè dì lú shāo。

次吴篁屿赠别

杨公远

每嗟人世等浮沤,会聚如云散复收。měi jiē rén shì děng fú ōu,huì jù rú yún sàn fù shōu。
诗赋别情无白雪,酒浇离思有青州。shī fù bié qíng wú bái xuě,jiǔ jiāo lí sī yǒu qīng zhōu。
见梅须寄一枝信,对月还关两地愁。jiàn méi xū jì yī zhī xìn,duì yuè hái guān liǎng dì chóu。
此去若逢风雨夜,肯思细话对床不。cǐ qù ruò féng fēng yǔ yè,kěn sī xì huà duì chuáng bù。

蜡梅

杨公远

一种孤芳别样奇,化工镕蜡雪霜时。yī zhǒng gū fāng bié yàng qí,huà gōng róng là xuě shuāng shí。
正怜粉蝶归何处,却怪黄蜂集满枝。zhèng lián fěn dié guī hé chù,què guài huáng fēng jí mǎn zhī。
衣效道妆香惹袖,面侔佛相脸无脂。yī xiào dào zhuāng xiāng rě xiù,miàn móu fú xiāng liǎn wú zhī。
清名也受梅花号,底事林逋不赠诗。qīng míng yě shòu méi huā hào,dǐ shì lín bū bù zèng shī。

逗春海棠

杨公远

蜀地名花迥出奇,玉环卯醉未醒时。shǔ dì míng huā jiǒng chū qí,yù huán mǎo zuì wèi xǐng shí。
只开春暖二三月,偶冒冬寒四五枝。zhǐ kāi chūn nuǎn èr sān yuè,ǒu mào dōng hán sì wǔ zhī。
晓带清霜浓傅粉,晚迎红日淡匀脂。xiǎo dài qīng shuāng nóng fù fěn,wǎn yíng hóng rì dàn yún zhī。
惜渠未敢轻攀折,子美如何少得诗。xī qú wèi gǎn qīng pān zhé,zi měi rú hé shǎo dé shī。

除夜

杨公远

檐溜声中送旧年,团圞笑语不成眠。yán liū shēng zhōng sòng jiù nián,tuán luán xiào yǔ bù chéng mián。
忽惊雷吼三更后,始悟春回半月前。hū jīng léi hǒu sān gèng hòu,shǐ wù chūn huí bàn yuè qián。
桃板欲题诗未稳,灯花频结兆开先。táo bǎn yù tí shī wèi wěn,dēng huā pín jié zhào kāi xiān。
明朝贺客无祗待,汲水煎茶当酒传。míng cháo hè kè wú zhī dài,jí shuǐ jiān chá dāng jiǔ chuán。

次黄山中首尾吟

杨公远

双井源流绰有声,襟期一片玉壶清。shuāng jǐng yuán liú chuò yǒu shēng,jīn qī yī piàn yù hú qīng。
吟成物外风骚句,付与人间月旦评。yín chéng wù wài fēng sāo jù,fù yǔ rén jiān yuè dàn píng。
随柳问花知雅兴,论心握手见交情。suí liǔ wèn huā zhī yǎ xīng,lùn xīn wò shǒu jiàn jiāo qíng。
英雄标致真难敌,双井源流绰有声。yīng xióng biāo zhì zhēn nán dí,shuāng jǐng yuán liú chuò yǒu shēng。

初度寓郡

杨公远

得失荣枯付分休,康强之外复何求。dé shī róng kū fù fēn xiū,kāng qiáng zhī wài fù hé qiú。
灵台洞彻天无夜,银海精明月正秋。líng tái dòng chè tiān wú yè,yín hǎi jīng míng yuè zhèng qiū。
谩赋律章酬诞节,旋沽官酝破羁愁。mán fù lǜ zhāng chóu dàn jié,xuán gū guān yùn pò jī chóu。
生来结得梅花伴,长占春风第一筹。shēng lái jié dé méi huā bàn,zhǎng zhàn chūn fēng dì yī chóu。

自述

杨公远

年逾半百颇酸心,眼底朋俦试选抡。nián yú bàn bǎi pǒ suān xīn,yǎn dǐ péng chóu shì xuǎn lūn。
松竹梅花三益友,诗书画卷一闲人。sōng zhú méi huā sān yì yǒu,shī shū huà juǎn yī xián rén。
北窗高卧那非乐,南阮甘贫只任真。běi chuāng gāo wò nà fēi lè,nán ruǎn gān pín zhǐ rèn zhēn。
却喜生无荣辱事,底须姓字动朝绅。què xǐ shēng wú róng rǔ shì,dǐ xū xìng zì dòng cháo shēn。

次宋省斋问月

杨公远

开樽酹酒问婵娟,来照人间是几年。kāi zūn lèi jiǔ wèn chán juān,lái zhào rén jiān shì jǐ nián。
从古到今今复古,才圆又缺缺还圆。cóng gǔ dào jīn jīn fù gǔ,cái yuán yòu quē quē hái yuán。
隔千里共何同异,描万象真无丑妍。gé qiān lǐ gòng hé tóng yì,miáo wàn xiàng zhēn wú chǒu yán。
最是婆娑仙桂树,新枝不长出青天。zuì shì pó suō xiān guì shù,xīn zhī bù zhǎng chū qīng tiān。