古诗词

次程斗山村居韵

杨公远

萧洒园池上,依然一故庐。xiāo sǎ yuán chí shàng,yī rán yī gù lú。
苍苔封曲径,老鹤伴闲居。cāng tái fēng qū jìng,lǎo hè bàn xián jū。
计拙身还逸,颜酡鬓任疏。jì zhuō shēn hái yì,yán tuó bìn rèn shū。
日长无个事,穷达尽教渠。rì zhǎng wú gè shì,qióng dá jǐn jiào qú。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

雪月梅

杨公远

寒梅开后雪初晴,敛尽残云月又生。hán méi kāi hòu xuě chū qíng,liǎn jǐn cán yún yuè yòu shēng。
月映雪时梅更好,梅横月处雪争明。yuè yìng xuě shí méi gèng hǎo,méi héng yuè chù xuě zhēng míng。
羡渠结伴成三白,添我相亲即四清。xiàn qú jié bàn chéng sān bái,tiān wǒ xiāng qīn jí sì qīng。
今夕细吟诗说与,来年此际莫寒盟。jīn xī xì yín shī shuō yǔ,lái nián cǐ jì mò hán méng。

次赵篷窗岁莫

杨公远

人间历日又天颁,造化推移岂暂闲。rén jiān lì rì yòu tiān bān,zào huà tuī yí qǐ zàn xián。
春到却添诗思好,年高何惜鬓毛斑。chūn dào què tiān shī sī hǎo,nián gāo hé xī bìn máo bān。
非干己事慵开口,不受人情免厚颜。fēi gàn jǐ shì yōng kāi kǒu,bù shòu rén qíng miǎn hòu yán。
试问近来知我者,梅花之外只青山。shì wèn jìn lái zhī wǒ zhě,méi huā zhī wài zhǐ qīng shān。

有感

杨公远

勘破浮生且任真,底须苦苦役精神。kān pò fú shēng qiě rèn zhēn,dǐ xū kǔ kǔ yì jīng shén。
静观历代千张纸,细数英才几掬尘。jìng guān lì dài qiān zhāng zhǐ,xì shù yīng cái jǐ jū chén。
朝市只尊黄阁贵,山林谁念素衣贫。cháo shì zhǐ zūn huáng gé guì,shān lín shuí niàn sù yī pín。
何如领取闲风月,赢得襟怀日日春。hé rú lǐng qǔ xián fēng yuè,yíng dé jīn huái rì rì chūn。

偶成

杨公远

抱膝长吟更短歌,百年身世易蹉跎。bào xī zhǎng yín gèng duǎn gē,bǎi nián shēn shì yì cuō tuó。
事逢如意从来少,诗不惊人空自多。shì féng rú yì cóng lái shǎo,shī bù jīng rén kōng zì duō。
暖日烘时花著子,东风吹后草成莎。nuǎn rì hōng shí huā zhù zi,dōng fēng chuī hòu cǎo chéng shā。
看渠天道无私覆,寒谷阳春有脚么。kàn qú tiān dào wú sī fù,hán gǔ yáng chūn yǒu jiǎo me。

次兰皋擘蟹

杨公远

江湖郭索草泥行,不料遭人入鼎烹。jiāng hú guō suǒ cǎo ní xíng,bù liào zāo rén rù dǐng pēng。
勇恃甲戈身莫卫,富藏金玉味还清。yǒng shì jiǎ gē shēn mò wèi,fù cáng jīn yù wèi hái qīng。
持螯细咀仍三咏,把酒高吟快一生。chí áo xì jǔ réng sān yǒng,bǎ jiǔ gāo yín kuài yī shēng。
鲈脍侯鲭应退舍,算渠只合伴香橙。lú kuài hóu qīng yīng tuì shě,suàn qú zhǐ hé bàn xiāng chéng。

次兰皋秋感

杨公远

向晚郊墟送嫩凉,征鸿点点又南翔。xiàng wǎn jiāo xū sòng nèn liáng,zhēng hóng diǎn diǎn yòu nán xiáng。
年光迅似离弦箭,世事艰于上水航。nián guāng xùn shì lí xián jiàn,shì shì jiān yú shàng shuǐ háng。
月不冷炎来户牖,诗多凄怨感蛩螀。yuè bù lěng yán lái hù yǒu,shī duō qī yuàn gǎn qióng jiāng。
秋容莫道全萧索,篱菊芙蓉竞试妆。qiū róng mò dào quán xiāo suǒ,lí jú fú róng jìng shì zhuāng。

病腰

杨公远

偶病腰疼失步伤,艰行终日坐胡床。ǒu bìng yāo téng shī bù shāng,jiān xíng zhōng rì zuò hú chuáng。
非干骑鹤因钱重,岂是悬鱼为带长。fēi gàn qí hè yīn qián zhòng,qǐ shì xuán yú wèi dài zhǎng。
倒屣蔡邕那敢效,休官陶令却相当。dào xǐ cài yōng nà gǎn xiào,xiū guān táo lìng què xiāng dāng。
名方细检无良剂,只好频频酌酒浆。míng fāng xì jiǎn wú liáng jì,zhǐ hǎo pín pín zhuó jiǔ jiāng。

苦雨

杨公远

滴碎空阶颇厌听,恼人况又近清明。dī suì kōng jiē pǒ yàn tīng,nǎo rén kuàng yòu jìn qīng míng。
三分春忽二分过,十日天无一日晴。sān fēn chūn hū èr fēn guò,shí rì tiān wú yī rì qíng。
寒沁柳眉愁寂寂,湿凝花脸泪盈盈。hán qìn liǔ méi chóu jì jì,shī níng huā liǎn lèi yíng yíng。
苍穹好悯云霓望,留作甘霖助有成。cāng qióng hǎo mǐn yún ní wàng,liú zuò gān lín zhù yǒu chéng。

雪消

杨公远

风姨剪水作花钿,铺遍乾坤惜不坚。fēng yí jiǎn shuǐ zuò huā diàn,pù biàn qián kūn xī bù jiān。
滑滑淤泥溶暖日,潺潺檐溜滴晴天。huá huá yū ní róng nuǎn rì,chán chán yán liū dī qíng tiān。
山头白了青还在,梅脸肥添瘦复前。shān tóu bái le qīng hái zài,méi liǎn féi tiān shòu fù qián。
倒指兼旬犹是腊,愿期再作兆丰年。dào zhǐ jiān xún yóu shì là,yuàn qī zài zuò zhào fēng nián。

见竹溪罗权府

杨公远

琅玕万个碧云深,长覆晴川数亩阴。láng gān wàn gè bì yún shēn,zhǎng fù qíng chuān shù mǔ yīn。
渭水侯封元有节,葛陂龙化本无心。wèi shuǐ hóu fēng yuán yǒu jié,gé bēi lóng huà běn wú xīn。
波光静处涵清影,滩濑鸣时和好音。bō guāng jìng chù hán qīng yǐng,tān lài míng shí hé hǎo yīn。
除却寒流相映外,此君那许俗尘侵。chú què hán liú xiāng yìng wài,cǐ jūn nà xǔ sú chén qīn。

见古梅吴府教

杨公远

万木风饕冻欲痴,孤根逗暖正斯时。wàn mù fēng tāo dòng yù chī,gū gēn dòu nuǎn zhèng sī shí。
树槎牙历百千岁,花摘索开三两枝。shù chá yá lì bǎi qiān suì,huā zhāi suǒ kāi sān liǎng zhī。
兄弟山矾应未称,交朋松竹恐相宜。xiōng dì shān fán yīng wèi chēng,jiāo péng sōng zhú kǒng xiāng yí。
玉堂标致和羹味,可是香名满世知。yù táng biāo zhì hé gēng wèi,kě shì xiāng míng mǎn shì zhī。

探梅

杨公远

傍水寻梅步水湄,轻寒轻暖日斜时。bàng shuǐ xún méi bù shuǐ méi,qīng hán qīng nuǎn rì xié shí。
不辞二里还三里,且看南枝又北枝。bù cí èr lǐ hái sān lǐ,qiě kàn nán zhī yòu běi zhī。
蕊胜珠圆香胜脑,花如玉洁蒂如脂。ruǐ shèng zhū yuán xiāng shèng nǎo,huā rú yù jié dì rú zhī。
绝怜疏影横清浅,欲为题诗未敢诗。jué lián shū yǐng héng qīng qiǎn,yù wèi tí shī wèi gǎn shī。

池上芙蓉

杨公远

小池擎雨已无荷,池上芙蓉映碧波。xiǎo chí qíng yǔ yǐ wú hé,chí shàng fú róng yìng bì bō。
初试晨妆铜镜净,未醒卯醉玉颜酡。chū shì chén zhuāng tóng jìng jìng,wèi xǐng mǎo zuì yù yán tuó。
一秋造化全钟此,十月风光尚属他。yī qiū zào huà quán zhōng cǐ,shí yuè fēng guāng shàng shǔ tā。
除却篱边丛菊伴,别谁能奈晓霜何。chú què lí biān cóng jú bàn,bié shuí néng nài xiǎo shuāng hé。

次朋山郑管辖韵

杨公远

朋山心与白云闲,一点尘嚣不可干。péng shān xīn yǔ bái yún xián,yī diǎn chén xiāo bù kě gàn。
披褐朝真香篆袅,登坛召将剑芒寒。pī hè cháo zhēn xiāng zhuàn niǎo,dēng tán zhào jiāng jiàn máng hán。
棋枰子落鸣飞雹,石鼎茶煎吼怒湍。qí píng zi luò míng fēi báo,shí dǐng chá jiān hǒu nù tuān。
待得功成丹九转,愿随鸡犬事刘安。dài dé gōng chéng dān jiǔ zhuǎn,yuàn suí jī quǎn shì liú ān。

次赵都使心田寿域韵

杨公远

非园非圃亦非坰,寸地无多好力耕。fēi yuán fēi pǔ yì fēi jiōng,cùn dì wú duō hǎo lì gēng。
岂藉锄犁开旷荡,但除尘垢自和平。qǐ jí chú lí kāi kuàng dàng,dàn chú chén gòu zì hé píng。
云收月挂天长净,水止风恬浪不生。yún shōu yuè guà tiān zhǎng jìng,shuǐ zhǐ fēng tián làng bù shēng。
寿域预营真得所,王家茧室可齐名。shòu yù yù yíng zhēn dé suǒ,wáng jiā jiǎn shì kě qí míng。