古诗词

次罗梅谷诗画总观

杨公远

梅谷梅应占作魁,不论时节遣花开。méi gǔ méi yīng zhàn zuò kuí,bù lùn shí jié qiǎn huā kāi。
传真旧说华光老,诗到林逋俱压倒。chuán zhēn jiù shuō huá guāng lǎo,shī dào lín bū jù yā dào。
华光去后谁逼真,补之笔底生阳春。huá guāng qù hòu shuí bī zhēn,bǔ zhī bǐ dǐ shēng yáng chūn。
月香水影许多态,竹外斜枝奇且怪。yuè xiāng shuǐ yǐng xǔ duō tài,zhú wài xié zhī qí qiě guài。
后来若问谁解无声兼有声,须还梅谷野趣相与共推评。hòu lái ruò wèn shuí jiě wú shēng jiān yǒu shēng,xū hái méi gǔ yě qù xiāng yǔ gòng tuī píng。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

次金东园农家杂咏

杨公远

四郊䆉稏高低熟,几处连耞澎湃声。sì jiāo bà yà gāo dī shú,jǐ chù lián jiā pēng pài shēng。
妇饷区区无寸暇,绩麻犹趁月华明。fù xiǎng qū qū wú cùn xiá,jì má yóu chèn yuè huá míng。

次金东园农家杂咏

杨公远

战伐已闻初卸甲,耘耔却喜近添丁。zhàn fá yǐ wén chū xiè jiǎ,yún zǐ què xǐ jìn tiān dīng。
明年小稔应堪望,雪后平畴宿麦青。míng nián xiǎo rěn yīng kān wàng,xuě hòu píng chóu sù mài qīng。

次金东园农家杂咏

杨公远

妇作生涯勤杼轴,夫营活计在桑田。fù zuò shēng yá qín zhù zhóu,fū yíng huó jì zài sāng tián。
老翁榾柮炉边坐,幼稚檐前负日暄。lǎo wēng gǔ duò lú biān zuò,yòu zhì yán qián fù rì xuān。

次金东园渔家杂咏

杨公远

系缆旋编新箬笠,喜晴仍晒旧蓑衣。xì lǎn xuán biān xīn ruò lì,xǐ qíng réng shài jiù suō yī。
岸飞柳絮河鲀上,春涨几添一尺肥。àn fēi liǔ xù hé tún shàng,chūn zhǎng jǐ tiān yī chǐ féi。

次金东园渔家杂咏

杨公远

篙撑舴艋闲来往,手把丝纶自卷舒。gāo chēng zé měng xián lái wǎng,shǒu bǎ sī lún zì juǎn shū。
妻子已谙风露惯,篷窗便可当茅庐。qī zi yǐ ān fēng lù guàn,péng chuāng biàn kě dāng máo lú。

次金东园渔家杂咏

杨公远

醉来要把鹏为饵,夜后长将月作钩。zuì lái yào bǎ péng wèi ěr,yè hòu zhǎng jiāng yuè zuò gōu。
浮利浮名浑不问,数声欸乃转船头。fú lì fú míng hún bù wèn,shù shēng āi nǎi zhuǎn chuán tóu。

次金东园渔家杂咏

杨公远

经行苇荻沙头熟,出没风涛胆气粗。jīng xíng wěi dí shā tóu shú,chū méi fēng tāo dǎn qì cū。
博得酒归明月夜,呼儿作脍旋批鲈。bó dé jiǔ guī míng yuè yè,hū ér zuò kuài xuán pī lú。

次金东园渔家杂咏

杨公远

爱玄真子吟佳句,笑老姜公用直钩。ài xuán zhēn zi yín jiā jù,xiào lǎo jiāng gōng yòng zhí gōu。
一片水乡供活计,四时风月在扁舟。yī piàn shuǐ xiāng gōng huó jì,sì shí fēng yuè zài biǎn zhōu。

次金东园渔家杂咏

杨公远

两岸芦花飞雪絮,一江秋水接银河。liǎng àn lú huā fēi xuě xù,yī jiāng qiū shuǐ jiē yín hé。
平生不结荣华梦,只把青蓑当绮罗。píng shēng bù jié róng huá mèng,zhǐ bǎ qīng suō dāng qǐ luó。

次金东园渔家杂咏

杨公远

那有清霜来鬓上,略无闲事上眉头。nà yǒu qīng shuāng lái bìn shàng,lüè wú xián shì shàng méi tóu。
傍人借问家何处,一叶轻舟水面浮。bàng rén jiè wèn jiā hé chù,yī yè qīng zhōu shuǐ miàn fú。

次金东园渔家杂咏

杨公远

风紧岸边安钓艇,云浓空里散杨花。fēng jǐn àn biān ān diào tǐng,yún nóng kōng lǐ sàn yáng huā。
披蓑顶笠携鱼去,遥指前村问酒家。pī suō dǐng lì xié yú qù,yáo zhǐ qián cūn wèn jiǔ jiā。

始生书怀

杨公远

连年客里度生朝,自草新诗慰寂寥。lián nián kè lǐ dù shēng cháo,zì cǎo xīn shī wèi jì liáo。
却喜窗前风景好,梅花初放雪初消。què xǐ chuāng qián fēng jǐng hǎo,méi huā chū fàng xuě chū xiāo。

始生书怀

杨公远

浮生六十度春秋,无辱无荣尽自由。fú shēng liù shí dù chūn qiū,wú rǔ wú róng jǐn zì yóu。
但得此身强健在,明年花甲又从头。dàn dé cǐ shēn qiáng jiàn zài,míng nián huā jiǎ yòu cóng tóu。

始生书怀

杨公远

一片闲云出岫迟,诗情画思老来宜。yī piàn xián yún chū xiù chí,shī qíng huà sī lǎo lái yí。
莫言末技浑无用,传入鸡林未可知。mò yán mò jì hún wú yòng,chuán rù jī lín wèi kě zhī。

借汪路教韵题赵东麓判丞临清堂

杨公远

结屋俯清溪,萧然迥出奇。jié wū fǔ qīng xī,xiāo rán jiǒng chū qí。
书藏千万卷,梅浸两三枝。shū cáng qiān wàn juǎn,méi jìn liǎng sān zhī。
入竹风声细,移花日影迟。rù zhú fēng shēng xì,yí huā rì yǐng chí。
乐山仍乐水,何虑复何思。lè shān réng lè shuǐ,hé lǜ fù hé sī。
菊有陶潜逸,兰无屈子悲。jú yǒu táo qián yì,lán wú qū zi bēi。
娱情琴上操,遣兴局间棋。yú qíng qín shàng cāo,qiǎn xīng jú jiān qí。
对客频倾酒,临流剩赋诗。duì kè pín qīng jiǔ,lín liú shèng fù shī。
要将闲度日,只恐道关时。yào jiāng xián dù rì,zhǐ kǒng dào guān shí。
触目多幽致,留题总色丝。chù mù duō yōu zhì,liú tí zǒng sè sī。
细吟增敬羡,貂续匪佳辞。xì yín zēng jìng xiàn,diāo xù fěi jiā cí。