古诗词

借张山长韵呈方虚谷

杨公远

楼台寂寂白云堆,三径萦迂锁翠苔。lóu tái jì jì bái yún duī,sān jìng yíng yū suǒ cuì tái。
怪得菊松多喜色,只缘琴鹤已归来。guài dé jú sōng duō xǐ sè,zhǐ yuán qín hè yǐ guī lái。
人瞻北斗光尤灿,门对南山掩复开。rén zhān běi dòu guāng yóu càn,mén duì nán shān yǎn fù kāi。
野客再持漫刺谒,不应袖手又空回。yě kè zài chí màn cì yè,bù yīng xiù shǒu yòu kōng huí。

杨公远

元徽州歙县人,字叔明,号野趣。工诗善画。有《野趣有声画》。 杨公远的作品>>

猜您喜欢

次韵别黄山中

杨公远

相逢只在万山阿,每愧才疏藉琢磨。xiāng féng zhǐ zài wàn shān ā,měi kuì cái shū jí zuó mó。
昨日忽来明日去,会时常少别时多。zuó rì hū lái míng rì qù,huì shí cháng shǎo bié shí duō。
茶聊当酒匆匆话,诗为言怀细细哦。chá liáo dāng jiǔ cōng cōng huà,shī wèi yán huái xì xì ó。
折得梅花须寄我,不然携杖早相过。zhé dé méi huā xū jì wǒ,bù rán xié zhàng zǎo xiāng guò。

九日

杨公远

造化推移秋意深,安排景物逐时新。zào huà tuī yí qiū yì shēn,ān pái jǐng wù zhú shí xīn。
又逢九日寒花节,不觉三年逆旅身。yòu féng jiǔ rì hán huā jié,bù jué sān nián nì lǚ shēn。
乌帽恋头浑忤俗,白衣送酒竟无人。wū mào liàn tóu hún wǔ sú,bái yī sòng jiǔ jìng wú rén。
翻思杜牧牛山句,谁解清吟继后尘。fān sī dù mù niú shān jù,shuí jiě qīng yín jì hòu chén。

次宋省斋九月十日

杨公远

恰说重阳又罢休,奈何乌兔去悠悠。qià shuō zhòng yáng yòu bà xiū,nài hé wū tù qù yōu yōu。
可怜节后人心别,未信花前蝶意愁。kě lián jié hòu rén xīn bié,wèi xìn huā qián dié yì chóu。
病里不禁三盏酒,客中虚负一年秋。bìng lǐ bù jìn sān zhǎn jiǔ,kè zhōng xū fù yī nián qiū。
来年昨日登高兴,强健还能痛饮不。lái nián zuó rì dēng gāo xīng,qiáng jiàn hái néng tòng yǐn bù。

次姚舍人

杨公远

披起绵衣换葛裘,不禁时序去悠悠。pī qǐ mián yī huàn gé qiú,bù jìn shí xù qù yōu yōu。
吴江枫老萧萧下,紫塞鸿归点点秋。wú jiāng fēng lǎo xiāo xiāo xià,zǐ sāi hóng guī diǎn diǎn qiū。
几幅蛮笺诗状景,一声羌笛客凭楼。jǐ fú mán jiān shī zhuàng jǐng,yī shēng qiāng dí kè píng lóu。
羁怀正此无聊奈,细雨檐花分外愁。jī huái zhèng cǐ wú liáo nài,xì yǔ yán huā fēn wài chóu。

次姚舍人

杨公远

斜岸乌纱落魄裘,得宽闲处且悠悠。xié àn wū shā luò pò qiú,dé kuān xián chù qiě yōu yōu。
任渠名利浓于酒,顾我情怀淡似秋。rèn qú míng lì nóng yú jiǔ,gù wǒ qíng huái dàn shì qiū。
黄菊苍松陶令宅,清风明月庾公楼。huáng jú cāng sōng táo lìng zhái,qīng fēng míng yuè yǔ gōng lóu。
翻思二老今何在,景物依然恼客愁。fān sī èr lǎo jīn hé zài,jǐng wù yī rán nǎo kè chóu。

次友梅编校独卧床

杨公远

梅花纸帐伴书窗,毡褥平铺小小床。méi huā zhǐ zhàng bàn shū chuāng,zhān rù píng pù xiǎo xiǎo chuáng。
趺膝横琴情自适,曲肱当枕乐偏长。fū xī héng qín qíng zì shì,qū gōng dāng zhěn lè piān zhǎng。
诗魂直透冰霜国,衾锦那沾粉腻香。shī hún zhí tòu bīng shuāng guó,qīn jǐn nà zhān fěn nì xiāng。
丈五日高眠正熟,不知前古又三皇。zhàng wǔ rì gāo mián zhèng shú,bù zhī qián gǔ yòu sān huáng。

癸未元日

杨公远

桃板休题只任真,也无艰苦与悲辛。táo bǎn xiū tí zhǐ rèn zhēn,yě wú jiān kǔ yǔ bēi xīn。
屠苏后饮身虽老,毛颖频挥道不贫。tú sū hòu yǐn shēn suī lǎo,máo yǐng pín huī dào bù pín。
昨夜灯花今岁兆,今朝元日昨宵春。zuó yè dēng huā jīn suì zhào,jīn cháo yuán rì zuó xiāo chūn。
迩来时俗全非古,乌帽长衫能几人。ěr lái shí sú quán fēi gǔ,wū mào zhǎng shān néng jǐ rén。

铜瓶簪梅

杨公远

梅花点点自清真,雪虐风饕苦且辛。méi huā diǎn diǎn zì qīng zhēn,xuě nüè fēng tāo kǔ qiě xīn。
白玉堂开虽是贵,古铜瓶浸亦非贫。bái yù táng kāi suī shì guì,gǔ tóng píng jìn yì fēi pín。
爱渠夜写灯前影,类我时挥笔底春。ài qú yè xiě dēng qián yǐng,lèi wǒ shí huī bǐ dǐ chūn。
雅趣有谁能领会,华光已后更无人。yǎ qù yǒu shuí néng lǐng huì,huá guāng yǐ hòu gèng wú rén。

游南山次刘晓窗韵二首

杨公远

神仙窟宅白云扃,山径迂回峻复平。shén xiān kū zhái bái yún jiōng,shān jìng yū huí jùn fù píng。
烟冷恐遗丹灶在,草深不向斗坛生。yān lěng kǒng yí dān zào zài,cǎo shēn bù xiàng dòu tán shēng。
市廛尘隔二三里,岩谷禽啼一两声。shì chán chén gé èr sān lǐ,yán gǔ qín tí yī liǎng shēng。
莫讶此来仙不见,遥岑寸碧眼增明。mò yà cǐ lái xiān bù jiàn,yáo cén cùn bì yǎn zēng míng。

游南山次刘晓窗韵二首

杨公远

李白曾来问姓名,宣平疑是古初平。lǐ bái céng lái wèn xìng míng,xuān píng yí shì gǔ chū píng。
负薪出处天将曙,沽酒归时月又生。fù xīn chū chù tiān jiāng shǔ,gū jiǔ guī shí yuè yòu shēng。
鸡啄遗丹非有意,瓢悬老树寂无声。jī zhuó yí dān fēi yǒu yì,piáo xuán lǎo shù jì wú shēng。
寒泉满沼依然在,静夜长涵星斗明。hán quán mǎn zhǎo yī rán zài,jìng yè zhǎng hán xīng dòu míng。

龙金庵借张山长韵

杨公远

道人结屋万山阿,趺坐焚香意味多。dào rén jié wū wàn shān ā,fū zuò fén xiāng yì wèi duō。
尘事不干心已寂,年华易度发难皤。chén shì bù gàn xīn yǐ jì,nián huá yì dù fā nán pó。
薇烹石铫供常馔,茶煮山泉当太和。wēi pēng shí diào gōng cháng zhuàn,chá zhǔ shān quán dāng tài hé。
我亦非贪名利者,拟来入社许侬么。wǒ yì fēi tān míng lì zhě,nǐ lái rù shè xǔ nóng me。

题徐氏聚秀楼

杨公远

轮奂危危百尺楼,阑干徙倚豁双眸。lún huàn wēi wēi bǎi chǐ lóu,lán gàn xǐ yǐ huō shuāng móu。
插天万仞黄山耸,绕郭千寻练水流。chā tiān wàn rèn huáng shān sǒng,rào guō qiān xún liàn shuǐ liú。
风月不消钱可买,主宾须要味相投。fēng yuè bù xiāo qián kě mǎi,zhǔ bīn xū yào wèi xiāng tóu。
四时景物俱收敛,引得诗人竞唱酬。sì shí jǐng wù jù shōu liǎn,yǐn dé shī rén jìng chàng chóu。

还刘晓窗吟卷就用卷端韵

杨公远

细观吟卷压阳春,字字新奇绝点尘。xì guān yín juǎn yā yáng chūn,zì zì xīn qí jué diǎn chén。
既已学诗兼学礼,底须忧道更忧贫。jì yǐ xué shī jiān xué lǐ,dǐ xū yōu dào gèng yōu pín。
鸟啼花落萧闲日,月白风清自在身。niǎo tí huā luò xiāo xián rì,yuè bái fēng qīng zì zài shēn。
内景通明谁会得,窗寒曙色正精神。nèi jǐng tōng míng shuí huì dé,chuāng hán shǔ sè zhèng jīng shén。

自笑

杨公远

自笑人生立世难,甘辛滋味饱曾参。zì xiào rén shēng lì shì nán,gān xīn zī wèi bǎo céng cān。
头颅潦倒梅横雪,心地通明月印潭。tóu lú lǎo dào méi héng xuě,xīn dì tōng míng yuè yìn tán。
诗欠惊人徒着意,事多忤俗更休谈。shī qiàn jīng rén tú zhe yì,shì duō wǔ sú gèng xiū tán。
何如领略三杯酒,不必如泥只半酣。hé rú lǐng lüè sān bēi jiǔ,bù bì rú ní zhǐ bàn hān。

自笑

杨公远

东郊结屋恰三间,景物供吟要细参。dōng jiāo jié wū qià sān jiān,jǐng wù gōng yín yào xì cān。
红日射芒穿密树,青山倒影浴寒潭。hóng rì shè máng chuān mì shù,qīng shān dào yǐng yù hán tán。
樵虽分席当时话,客为同心尽日谈。qiáo suī fēn xí dāng shí huà,kè wèi tóng xīn jǐn rì tán。
最是北窗高卧处,如雷鼻息睡偏酣。zuì shì běi chuāng gāo wò chù,rú léi bí xī shuì piān hān。