古诗词

作乐导水

许有壬

冰弦轰列倚歌轻,弦外无声却有声。bīng xián hōng liè yǐ gē qīng,xián wài wú shēng què yǒu shēng。
我自忘情聊过耳,几人闻此发狂醒。wǒ zì wàng qíng liáo guò ěr,jǐ rén wén cǐ fā kuáng xǐng。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

兰陵王

许有壬

昆吾铁。kūn wú tiě。
神物千年不灭。shén wù qiān nián bù miè。
时出匣、摇荡碧空,闪闪寒芒电光掣。shí chū xiá yáo dàng bì kōng,shǎn shǎn hán máng diàn guāng chè。
细看是巨阙。xì kàn shì jù quē。
三尺。sān chǐ。
斜明隙月。xié míng xì yuè。
新丰旅,弹尔醉歌,也胜毛锥校平侧。xīn fēng lǚ,dàn ěr zuì gē,yě shèng máo zhuī xiào píng cè。
沉埋土花碧。chén mái tǔ huā bì。
向坚石寒泉,重砺霜雪。xiàng jiān shí hán quán,zhòng lì shuāng xuě。
一天星斗昏无色。yī tiān xīng dòu hūn wú sè。
因起舞为乐,崆峒试倚,魑魅胆寒石自裂。yīn qǐ wǔ wèi lè,kōng dòng shì yǐ,chī mèi dǎn hán shí zì liè。
免丰狱羁绁。miǎn fēng yù jī xiè。
勋业。xūn yè。
几英杰。jǐ yīng jié。
是曾馘奸邪,腥渍余血。shì céng guó jiān xié,xīng zì yú xuè。
今方四海边尘绝。jīn fāng sì hǎi biān chén jué。
佩服处,闲伴金鱼宝玦。pèi fú chù,xián bàn jīn yú bǎo jué。
只愁灵化,雷雨暗,水云国。zhǐ chóu líng huà,léi yǔ àn,shuǐ yún guó。

玉烛新题李伯瞻一香图次韵

许有壬

清风林下寺,爱三友联翩,世无能四。qīng fēng lín xià sì,ài sān yǒu lián piān,shì wú néng sì。
凌波仙子香魂散,此地是谁招此。líng bō xiān zi xiāng hún sàn,cǐ dì shì shuí zhāo cǐ。
万红千紫,惟矾弟梅兄二子。wàn hóng qiān zǐ,wéi fán dì méi xiōng èr zi。
堪共领岁晚高寒,来成花部新史。kān gòng lǐng suì wǎn gāo hán,lái chéng huā bù xīn shǐ。
佳人玉洁冰清,纵仿佛肌肤,异香难似。jiā rén yù jié bīng qīng,zòng fǎng fú jī fū,yì xiāng nán shì。
醉吟无次。zuì yín wú cì。
花应笑,彼此消融渣滓。huā yīng xiào,bǐ cǐ xiāo róng zhā zǐ。
春空雁字。chūn kōng yàn zì。
不带到、江南情思。bù dài dào jiāng nán qíng sī。
还自笑,今日相看,袁家有姊。hái zì xiào,jīn rì xiāng kàn,yuán jiā yǒu zǐ。

玉漏迟·同前次张梦臣韵

许有壬

雪晴天似水。xuě qíng tiān shì shuǐ。
风清月白,萧然三子。fēng qīng yuè bái,xiāo rán sān zi。
天巧难名,镂玉锼冰无此。tiān qiǎo nán míng,lòu yù sōu bīng wú cǐ。
却是同心异种,解敛聚、山林高致。què shì tóng xīn yì zhǒng,jiě liǎn jù shān lín gāo zhì。
谁不喜。shuí bù xǐ。
花中隐德,人间真味。huā zhōng yǐn dé,rén jiān zhēn wèi。
邂逅粲者相逢,似琼佩霓旌,九霄飞坠。xiè hòu càn zhě xiāng féng,shì qióng pèi ní jīng,jiǔ xiāo fēi zhuì。
移入铜瓶,付与野人凭几。yí rù tóng píng,fù yǔ yě rén píng jǐ。
满意挼香嚼蕊,有浊酒、微吟相继。mǎn yì ruá xiāng jué ruǐ,yǒu zhuó jiǔ wēi yín xiāng jì。
休唤起。xiū huàn qǐ。
明日此觥重洗。míng rì cǐ gōng zhòng xǐ。

石州慢·次张凝道韵

许有壬

足趼尘嚣,目厌纷华,扰扰蜂蝶。zú jiǎn chén xiāo,mù yàn fēn huá,rǎo rǎo fēng dié。
击壶未了长歌,又听阳关三叠。jī hú wèi le zhǎng gē,yòu tīng yáng guān sān dié。
平生湖海,可怜牢落新丰,蓬山回首烟霞隔。píng shēng hú hǎi,kě lián láo luò xīn fēng,péng shān huí shǒu yān xiá gé。
鹏鴳不同天,任焦明蚊睫。péng yàn bù tóng tiān,rèn jiāo míng wén jié。
愁绝。chóu jué。
停杯为问羲娥,几度东生西灭。tíng bēi wèi wèn xī é,jǐ dù dōng shēng xī miè。
俯仰金台,陈迹千年谁接。fǔ yǎng jīn tái,chén jì qiān nián shuí jiē。
天空秋老,倚阑南北悠悠,暮云汀树人长别。tiān kōng qiū lǎo,yǐ lán nán běi yōu yōu,mù yún tīng shù rén zhǎng bié。
想见苦吟诗,满吴江枫叶。xiǎng jiàn kǔ yín shī,mǎn wú jiāng fēng yè。

石州慢·送牛农师赴石州学正

许有壬

少日襟期,不信儒冠,能把身误。shǎo rì jīn qī,bù xìn rú guān,néng bǎ shēn wù。
长歌拂袖南来,眼底云霄平步。zhǎng gē fú xiù nán lái,yǎn dǐ yún xiāo píng bù。
黄金散尽,三年流落京华,区区又上并州路。huáng jīn sàn jǐn,sān nián liú luò jīng huá,qū qū yòu shàng bìng zhōu lù。
官冷坐无毡,任齑盐朝暮。guān lěng zuò wú zhān,rèn jī yán cháo mù。
今古。jīn gǔ。
男儿万里封侯,休叹云萍羁旅。nán ér wàn lǐ fēng hóu,xiū tàn yún píng jī lǚ。
我亦苍黄,明日携书北去。wǒ yì cāng huáng,míng rì xié shū běi qù。
居庸关下,萧萧风振驼铃,酒醒梦觉君何处。jū yōng guān xià,xiāo xiāo fēng zhèn tuó líng,jiǔ xǐng mèng jué jūn hé chù。
画出断肠时,满斜阳烟树。huà chū duàn cháng shí,mǎn xié yáng yān shù。

如梦令

许有壬

谁把清风领受。shuí bǎ qīng fēng lǐng shòu。
寻得岁寒心友。xún dé suì hán xīn yǒu。
霜月玉亭亭,恰似老夫诗瘦。shuāng yuè yù tíng tíng,qià shì lǎo fū shī shòu。
诗瘦。shī shòu。
诗瘦。shī shòu。
无柰碧云怀旧。wú nài bì yún huái jiù。

如梦令

许有壬

桃李东风不耐。táo lǐ dōng fēng bù nài。
好在西山如黛。hǎo zài xī shān rú dài。
杖策看山来,正尔青青相待。zhàng cè kàn shān lái,zhèng ěr qīng qīng xiāng dài。
无柰。wú nài。
无柰。wú nài。
却被暮云妨碍。què bèi mù yún fáng ài。

如梦令

许有壬

墙角黄葵都谢。qiáng jiǎo huáng kuí dōu xiè。
开到玉簪花也。kāi dào yù zān huā yě。
老子恰知秋,风露一庭清夜。lǎo zi qià zhī qiū,fēng lù yī tíng qīng yè。
潇洒。xiāo sǎ。
潇洒。xiāo sǎ。
高卧碧纱窗下。gāo wò bì shā chuāng xià。

如梦令

许有壬

火榻只宜春早。huǒ tà zhǐ yí chūn zǎo。
纸张不知天晓。zhǐ zhāng bù zhī tiān xiǎo。
枕上问山童,门外雪深多少。zhěn shàng wèn shān tóng,mén wài xuě shēn duō shǎo。
休扫。xiū sǎo。
休扫。xiū sǎo。
收拾老夫茶灶。shōu shí lǎo fū chá zào。

如梦令

许有壬

昨夜庭梧陨翠。zuó yè tíng wú yǔn cuì。
诗思尤便爽气。shī sī yóu biàn shuǎng qì。
无事要生悲,可笑宋家多事。wú shì yào shēng bēi,kě xiào sòng jiā duō shì。
衰矣。shuāi yǐ。
衰矣。shuāi yǐ。
但校邻翁酒味。dàn xiào lín wēng jiǔ wèi。

如梦令

许有壬

门外雪花飘洒。mén wài xuě huā piāo sǎ。
坐上乌丝方写。zuò shàng wū sī fāng xiě。
秋露白泠泠,更着玉人亲把。qiū lù bái líng líng,gèng zhe yù rén qīn bǎ。
三雅。sān yǎ。
三雅。sān yǎ。
取醉莫论多寡。qǔ zuì mò lùn duō guǎ。

如梦令

许有壬

有泪绿窗偷洒。yǒu lèi lǜ chuāng tōu sǎ。
有恨锦笺难写。yǒu hèn jǐn jiān nán xiě。
消瘦不胜春,玉骨都无一把。xiāo shòu bù shèng chūn,yù gǔ dōu wú yī bǎ。
风雅。fēng yǎ。
风雅。fēng yǎ。
正值文君新寡。zhèng zhí wén jūn xīn guǎ。

如梦令

许有壬

老子风神清洒。lǎo zi fēng shén qīng sǎ。
好句自然传写。hǎo jù zì rán chuán xiě。
立雪赋梅花,更折绿条成把。lì xuě fù méi huā,gèng zhé lǜ tiáo chéng bǎ。
闲雅。xián yǎ。
闲雅。xián yǎ。
莫道吉人辞寡。mò dào jí rén cí guǎ。

如梦令

许有壬

岁暮天寒时节。suì mù tiān hán shí jié。
满意相看冰雪。mǎn yì xiāng kàn bīng xuě。
不遣野人归,谁慰此君清绝。bù qiǎn yě rén guī,shuí wèi cǐ jūn qīng jué。
清绝。qīng jué。
清绝。qīng jué。
添上一方明月。tiān shàng yī fāng míng yuè。

如梦令

许有壬

一片苍苔凿破。yī piàn cāng tái záo pò。
百折清泉分过。bǎi zhé qīng quán fēn guò。
长日午阴圆,自挈胡床来坐。zhǎng rì wǔ yīn yuán,zì qiè hú chuáng lái zuò。
斯可。sī kě。
斯可。sī kě。
从此闲身属我。cóng cǐ xián shēn shǔ wǒ。
3611234567»