古诗词

杜子美象

许有壬

删后骚馀代有闻,集成惟许杜陵人。shān hòu sāo yú dài yǒu wén,jí chéng wéi xǔ dù líng rén。
凭谁寄语沿流者,流到江西不是春。píng shuí jì yǔ yán liú zhě,liú dào jiāng xī bù shì chūn。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

贺新郎·次吕叔泰南城怀古

许有壬

故垒空如堵。gù lěi kōng rú dǔ。
杳无踪、朝台暮榭,燕歌赵舞。yǎo wú zōng cháo tái mù xiè,yàn gē zhào wǔ。
为问人间繁华梦,几度邯郸炊黍。wèi wèn rén jiān fán huá mèng,jǐ dù hán dān chuī shǔ。
只燕子、春来秋去。zhǐ yàn zi chūn lái qiū qù。
太液句陈何由辨,似咸阳、一炬成焦土。tài yè jù chén hé yóu biàn,shì xián yáng yī jù chéng jiāo tǔ。
兴与废,竟谁主。xīng yǔ fèi,jìng shuí zhǔ。
满川芳草迷烟雨。mǎn chuān fāng cǎo mí yān yǔ。
怅平生、楚骚心事,更堪羁旅。chàng píng shēng chǔ sāo xīn shì,gèng kān jī lǚ。
野水芙蓉香寂寞,犹似当年怨女。yě shuǐ fú róng xiāng jì mò,yóu shì dāng nián yuàn nǚ。
长啸罢、中天凝伫。zhǎng xiào bà zhōng tiān níng zhù。
沧海桑田寻常事,附冥鸿、便欲飘飘举。cāng hǎi sāng tián xún cháng shì,fù míng hóng biàn yù piāo piāo jǔ。
回首后,又千古。huí shǒu hòu,yòu qiān gǔ。

浣溪沙

许有壬

老境闲门昼不开。lǎo jìng xián mén zhòu bù kāi。
闲人庭院甚宜苔。xián rén tíng yuàn shén yí tái。
打门诗债任渠催。dǎ mén shī zhài rèn qú cuī。
千里有家频入梦,一春无酒可开怀。qiān lǐ yǒu jiā pín rù mèng,yī chūn wú jiǔ kě kāi huái。
心宽随处是蓬莱。xīn kuān suí chù shì péng lái。

浣溪沙

许有壬

修黛横愁苦爱颦。xiū dài héng chóu kǔ ài pín。
赪霞乱玉更宜嗔。chēng xiá luàn yù gèng yí chēn。
嗅香挼蕊柰何春。xiù xiāng ruá ruǐ nài hé chūn。
织就回文难会意,写成离字亦伤神。zhī jiù huí wén nán huì yì,xiě chéng lí zì yì shāng shén。
他年不及卷中人。tā nián bù jí juǎn zhōng rén。

浣溪沙·护圣李泠舟

许有壬

花露浓沾桂棹香。huā lù nóng zhān guì zhào xiāng。
柳风轻拂葛衣凉。liǔ fēng qīng fú gé yī liáng。
放歌深入水云乡。fàng gē shēn rù shuǐ yún xiāng。
荷叶杯中倾绿醑,瓜皮船上载红妆。hé yè bēi zhōng qīng lǜ xǔ,guā pí chuán shàng zài hóng zhuāng。
都堂何似住溪堂。dōu táng hé shì zhù xī táng。

浣溪沙·游善应

许有壬

崖上留题破紫烟。yá shàng liú tí pò zǐ yān。
岩前沦茗挹清泉。yán qián lún míng yì qīng quán。
烂游三日酒如川。làn yóu sān rì jiǔ rú chuān。
有水有山高士宅,无风无雨小春天。yǒu shuǐ yǒu shān gāo shì zhái,wú fēng wú yǔ xiǎo chūn tiān。
人间真见地行仙。rén jiān zhēn jiàn dì xíng xiān。

望月婆罗门引

许有壬

紫宸朝罢,东风吹到谪仙家。zǐ chén cháo bà,dōng fēng chuī dào zhé xiān jiā。
貂裘抖擞尘沙。diāo qiú dǒu sǒu chén shā。
一室窗明几净,人境独清华。yī shì chuāng míng jǐ jìng,rén jìng dú qīng huá。
有息斋名画,殿帅高茶。yǒu xī zhāi míng huà,diàn shuài gāo chá。
主人意佳。zhǔ rén yì jiā。
道分手、即天涯。dào fēn shǒu jí tiān yá。
何事相逢不饮,戚戚嗟嗟。hé shì xiāng féng bù yǐn,qī qī jiē jiē。
黄封旋拆,有鹅腊、鸡朐与兔羓。huáng fēng xuán chāi,yǒu é là jī qú yǔ tù bā。
公不饮、孤负梅花。gōng bù yǐn gū fù méi huā。

望月婆罗门引

许有壬

人家十万,春风先到使君家。rén jiā shí wàn,chūn fēng xiān dào shǐ jūn jiā。
天公更着芳华。tiān gōng gèng zhe fāng huá。
尽把楼台粉泽,琼树映横斜。jǐn bǎ lóu tái fěn zé,qióng shù yìng héng xié。
要歌宦白雪,暖借流霞。yào gē huàn bái xuě,nuǎn jiè liú xiá。
吴姬赵娃。wú jī zhào wá。
乱银烛、影交加。luàn yín zhú yǐng jiāo jiā。
不放行云归去,敲碎红牙。bù fàng xíng yún guī qù,qiāo suì hóng yá。
可怜杜老,肯飞送、江头只岸花。kě lián dù lǎo,kěn fēi sòng jiāng tóu zhǐ àn huā。
争似我、夜醉长沙。zhēng shì wǒ yè zuì zhǎng shā。

清平乐

许有壬

赏梅观竹。shǎng méi guān zhú。
不暇镵黄独。bù xiá chán huáng dú。
白玉吹香连碧玉。bái yù chuī xiāng lián bì yù。
富杀山人林谷。fù shā shān rén lín gǔ。
几年行路艰难。jǐ nián xíng lù jiān nán。
眼明今日重看。yǎn míng jīn rì zhòng kàn。
便结岁寒心友,休教梦到槐安。biàn jié suì hán xīn yǒu,xiū jiào mèng dào huái ān。

清平乐

许有壬

天寒日暮。tiān hán rì mù。
百绕梅花树。bǎi rào méi huā shù。
万斛清香藏不住。wàn hú qīng xiāng cáng bù zhù。
都在一花开处。dōu zài yī huā kāi chù。
可怜月堕霜飞。kě lián yuè duò shuāng fēi。
不知疏影来时。bù zhī shū yǐng lái shí。
谁报云川老子,翠禽先在南枝。shuí bào yún chuān lǎo zi,cuì qín xiān zài nán zhī。

清平乐·和可行梅竹韵三首

许有壬

平生爱竹。píng shēng ài zhú。
到处萦心曲。dào chù yíng xīn qū。
一日相违人便俗。yī rì xiāng wéi rén biàn sú。
栽满水边茅屋。zāi mǎn shuǐ biān máo wū。
谁知岁晚空山。shuí zhī suì wǎn kōng shān。
佳人能慰荒寒。jiā rén néng wèi huāng hán。
莫论和羹结实,且看高节停鸾。mò lùn hé gēng jié shí,qiě kàn gāo jié tíng luán。

清平乐·瓶梅

许有壬

胆瓶温水。dǎn píng wēn shuǐ。
一握春如洗。yī wò chūn rú xǐ。
斗帐怯寒呼不起。dòu zhàng qiè hán hū bù qǐ。
娇滴粉云香里。jiāo dī fěn yún xiāng lǐ。
谁教浅笑轻颦。shuí jiào qiǎn xiào qīng pín。
恰如镜里传神。qià rú jìng lǐ chuán shén。
不用瑶天雪月,眼前琼树常新。bù yòng yáo tiān xuě yuè,yǎn qián qióng shù cháng xīn。

清平乐·登北山阁

许有壬

钟山高处。zhōng shān gāo chù。
又结层楼住。yòu jié céng lóu zhù。
山自苍苍江自去。shān zì cāng cāng jiāng zì qù。
万景一时收聚。wàn jǐng yī shí shōu jù。
平生湖海诗豪。píng shēng hú hǎi shī háo。
更倾五斗香醪。gèng qīng wǔ dòu xiāng láo。
不信人间好句,不教驱入霜毫。bù xìn rén jiān hǎo jù,bù jiào qū rù shuāng háo。

清平乐·题郭思诚山居

许有壬

西岩仙老。xī yán xiān lǎo。
身在蓬莱岛。shēn zài péng lái dǎo。
竹月松云尘不到。zhú yuè sōng yún chén bù dào。
况有清风自扫。kuàng yǒu qīng fēng zì sǎo。
霜溪浅碧摇沙。shuāng xī qiǎn bì yáo shā。
烟村落照明霞。yān cūn luò zhào míng xiá。
说与门前鸥鹭,仙家又是渔家。shuō yǔ mén qián ōu lù,xiān jiā yòu shì yú jiā。

清平乐·避暑神山咏桂

许有壬

堂前双桂。táng qián shuāng guì。
云泼交加翠。yún pō jiāo jiā cuì。
火老金柔花尚未。huǒ lǎo jīn róu huā shàng wèi。
且爱清阴满地。qiě ài qīng yīn mǎn dì。
秋风一旦花开。qiū fēng yī dàn huā kāi。
天香吹散亭台。tiān xiāng chuī sàn tíng tái。
却被花神见笑,先生未必能来。què bèi huā shén jiàn xiào,xiān shēng wèi bì néng lái。

渔家傲

许有壬

窗影修篁摇翠葆。chuāng yǐng xiū huáng yáo cuì bǎo。
墙阴幽径连芳草。qiáng yīn yōu jìng lián fāng cǎo。
蓦地雨来荷叶闹。mò dì yǔ lái hé yè nào。
香更好。xiāng gèng hǎo。
乱烟浮动红云岛。luàn yān fú dòng hóng yún dǎo。
稚柳千条丝袅袅。zhì liǔ qiān tiáo sī niǎo niǎo。
柳边宜着兰舟小。liǔ biān yí zhe lán zhōu xiǎo。
世态纷纷何足校。shì tài fēn fēn hé zú xiào。
收桂棹。shōu guì zhào。
呜呜且和渔家傲。wū wū qiě hé yú jiā ào。